Chương 133: Tự nguyện

Chuyển ngữ: @motquadao
Trên con phố không xa, một chùm pháo hoa nữa lại nổ tung.
Những sắc màu rực rỡ phản chiếu lên người hai người, đẹp như một giấc mộng.
Mấy năm nay Văn Đàn đã quen với việc ở một mình, bất kể là đêm giao thừa hay ngày lễ nào khác. Suy cho cùng thì náo nhiệt nhất, khó vượt qua nhất cũng chỉ có một hai ngày đó mà thôi.
Trùm chăn ngủ một giấc, đêm nay rồi sẽ qua, ngày mai vẫn là một ngày mới tinh khôi.
Thế nhưng cô chưa từng nghĩ tới, sẽ có người vượt qua quãng đường nghìn cây số chỉ vì không muốn cô cô đơn trong đêm giao thừa.
Văn Đàn ngẩng đầu nhìn anh, nước mắt dâng lên nơi hốc mắt, sống mũi hơi cay cay: “Em xin lỗi…”
Minh Trạc giơ tay, nâng lấy gò má cô: “Đừng khóc. Nếu em không muốn gặp anh, bây giờ anh sẽ đi ngay.”
Nhưng anh càng nói như vậy, nước mắt Văn Đàn càng không kìm lại được.
Cô sụt sịt tiến lên một bước, vùi đầu vào lồng ngực anh, siết chặt lấy thắt lưng anh, nghẹn ngào nói: “Em không hề không muốn gặp anh… Em rất nhớ anh, ngày nào cũng nhớ…”
Minh Trạc ôm lấy cô, giọng nói rất trầm: “Anh cũng rất nhớ em.”
Trong khoảnh khắc này, mọi phòng tuyến trong lòng Văn Đàn đều bị đánh sập hoàn toàn.
Cô muốn mặc kệ tất cả, không quan tâm tương lai sẽ ra sao, chỉ tranh thủ lúc này, chỉ cần hiện tại.
Văn Đàn rời khỏi vòng tay Minh Trạc, nắm lấy tay anh, lạnh ngắt.
Cô vừa định nói gì đó thì phía sau truyền đến một giọng nói: “Tiểu Đàn?”
Văn Đàn vô thức quay đầu lại, nhìn thấy bóng dáng ở cách đó không xa: “Bà Trương ạ.”
Bà Trương cười híp mắt hỏi: “Bạn trai hả cháu?”
Văn Đàn nhìn Minh Trạc rồi mới nhỏ giọng đáp: “Vâng ạ…”
Bà Trương nói: “Vậy thì tốt rồi, bà còn lo bà ngoại cháu đi rồi, cháu chỉ có một mình thôi.”
Văn Đàn trò chuyện với bà vài câu rồi xin phép: “Bà Trương, chúng cháu lên trước đây ạ.”
“Ừ, đi đi, dưới này lạnh lắm, hai đứa cũng chẳng biết mặc thêm áo vào.”
Văn Đàn gật đầu, kéo Minh Trạc vào lối lên cầu thang.
Cô hỏi: “Lâm Sơ Dao cho anh địa chỉ đúng không?”
Hồi bà ngoại qua đời, cô một mình tất tả quay về. Lâm Sơ Dao biết chuyện cũng đã đuổi theo tới đây. Bạn thân đã cùng cô trải qua những ngày tháng khó khăn nhất ở nơi này.
Minh Trạc “ừm” một tiếng, cúi đầu nhìn bàn tay cô đang dắt tay mình, lặng lẽ siết chặt.
Lên đến tầng năm, Văn Đàn muốn lấy chìa khóa mở cửa nhưng lại không rút tay ra được.
Cô khẽ nhắc: “Em phải mở cửa…”
Lúc này Minh Trạc mới buông cô ra.
Cửa sắt chống trộm đã rất cũ, khi mở cửa không chỉ chìa khóa kêu cọc cạch mà cả cánh cửa cũng phát ra tiếng động.
Ánh đèn trong căn nhà nhỏ không quá sáng, là màu vàng cam kiểu cũ.
Văn Đàn đẩy cửa vào, đặt chìa khóa lên tủ giày, cởi áo khoác của anh treo lên, rồi ôm hộp cơm giữ nhiệt vào lòng: “Anh vào đi… không cần thay giày đâu.”
Minh Trạc theo sau cô, đóng cửa lại.
Văn Đàn đi đến phòng ăn, đặt hộp cơm lên bàn, lại vào bếp lấy hai bộ bát đũa. Ánh mắt Minh Trạc lướt qua thùng rác ở phòng khách.
Hơi nước trong hộp cơm quá nhiều, Văn Đàn vặn không nổi, lon ton chạy đến trước mặt anh: “Thầy Minh.”
Minh Trạc thu hồi tầm mắt, nhận lấy, mở ra, rồi bày từng tầng lên bàn.
Thức ăn bên trong vẫn còn rất nóng, nhìn thôi đã thấy đủ sắc hương vị.
Đây là trình độ mà các nhà hàng ở Khánh An không làm ra được.
Hơn nữa đã là đêm ba mươi Tết rồi, các nhà hàng gần như đã đóng cửa hết rồi.
Khả năng cao là anh đã mang từ Giang Thành tới.
Sau khi ngồi xuống, Văn Đàn nhìn người đối diện, không nhịn được hỏi: “Anh đi tàu cao tốc hay máy bay tới đây?”
Vé máy bay hôm nay cực kỳ khó mua, vé tàu cao tốc chắc cũng không dễ dàng gì.
Minh Trạc đáp: “Anh lái xe.”
Văn Đàn đột ngột ngẩng đầu: “Vậy phải lái bao lâu?”
Minh Trạc múc canh vào bát cho cô, giọng điệu điềm nhiên: “Không lâu lắm.”
Văn Đàn không tin, lập tức lấy điện thoại ra xem bản đồ.
Từ Giang Thành đến Khánh An, quãng đường lái xe tổng cộng mười tiếng đồng hồ.
Bây giờ là chín giờ tối, nghĩa là muộn nhất mười giờ sáng anh đã phải xuất phát.
Họ mới cãi nhau tối qua, nhưng sáng nay anh đã chuẩn bị vượt qua quãng đường gần một nghìn cây số để đến đón Tết cùng cô.
Cổ họng Văn Đàn nghẹn đắng, nước mắt trộn lẫn với cơm.
Minh Trạc thở dài, đứng dậy ngồi xuống bên cạnh cô, nâng mặt cô lên nhẹ nhàng lau: “Sao lại khóc nữa rồi.”
Nước mắt Văn Đàn không sao khống chế được:: “Em không đáng được anh đối xử tốt như vậy… Ở Lâm Chi cũng thế, anh lái xe bốn năm tiếng chỉ để mua giày cho em, vậy mà em lại đối xử với anh như thế…”
Minh Trạc nhìn cô, chậm rãi nói: “Anh làm những việc này không phải vì em có xứng đáng hay không, mà là anh tự nguyện. Em không cần cảm thấy áp lực đâu.”
Chính vì như vậy, Văn Đàn mới không thể tưởng tượng nổi sau này nếu anh không còn thích cô nữa, nếu anh cũng đối xử với người khác như thế này thì cô phải làm sao.
Trước đây ở làng Tác Tùng, cô nghĩ khi mình quay về, có lẽ cần một khoảng thời gian dài để “cai nghiện”.
Nhưng bây giờ, có lẽ cả đời này cũng không cai nổi.
Nước mắt Văn Đàn càng lau càng nhiều, Minh Trạc bật cười: “Em đúng là làm từ nước mà.”
Câu này trước đây anh cũng đã từng nói, nhưng ẩn ý không giống nhau.
Văn Đàn nghe mà nóng bừng tai, nhận lấy tờ giấy trên tay anh tự lau.
Minh Trạc quay sang nhìn bàn ăn: “Ăn cơm trước đã được không, sắp nguội rồi.”
Văn Đàn lí nhí “vâng” một tiếng, cầm đũa lên lần nữa.
Từ tối qua đến giờ cô mới chỉ ăn tạm bát mì dưới lầu lúc trưa, đã sớm đói bụng rồi.
Ăn xong, cô mới nhớ ra hỏi anh: “Hôm nay là giao thừa, anh không cùng… bà nội và mọi người đón Tết sao?”
Minh Trạc trả lời: “Trước đây anh thường ăn trưa với bà, thỉnh thoảng vắng mặt một lần không sao.”
“Vậy đêm giao thừa anh cũng ở một mình ạ?”
“Cũng gần như vậy.”
Văn Đàn không biết nghĩ đến điều gì, đứng dậy nói: “Anh đợi em một lát.”
Cô chạy vào phòng mình, lục lọi quanh bàn học một hồi, cuối cùng lấy từ dưới ngăn kéo ra một hộp đồ.
Khi Văn Đàn trở ra, Minh Trạc đang rửa bát.
Cô đi đến bên cạnh anh, dùng khăn sạch lau khô nước rồi cất bát đũa vào tủ.
Căn bếp rất nhỏ, hai người đứng đó gần như không còn khoảng trống nào.
Nhưng cũng chính vì vậy mà trông không khí rất ấm áp và hạnh phúc.
Giọng Minh Trạc vang lên: “Hôm nay em có đi thăm bà ngoại rồi không?”
Văn Đàn khẽ gật đầu: “Em đi rồi ạ.”
Cô ngập ngừng một chút, rồi vẫn nói: “Còn gặp cả mẹ em nữa.”
“Những thứ em vứt đi là bà ấy mang tới à?”
Văn Đàn “vâng” một tiếng, cụp mắt nói: “Bà ấy nói con gái bà ấy đang học đại học ở Giang Thành, khoa Diễn xuất, nhờ em giúp đỡ để ý một chút. Chắc là sau này muốn vào giới giải trí nên muốn em giới thiệu.”
Minh Trạc xoay người lại, không hề ngạc nhiên: “Em đồng ý rồi.”
Không gian nhỏ hẹp, Văn Đàn đứng rất gần anh, gần như sắp tựa vào lòng anh.
Cô né tránh ánh mắt anh: “Dù sao đi nữa, mạng sống của em cũng là do bà ấy cho. Hơn nữa trước khi bà ngoại mất cũng không yên lòng về bà ấy, lúc lâm chung cứ gọi tên bà ấy mãi. Đây là lần đầu tiên bà ấy mở miệng cầu xin em, em cũng sẽ chỉ đồng ý lần này thôi, coi như là vì bà ngoại.”
Không có Dương Thanh Viện thì sẽ không có Văn Đàn. Bà ngoại nuôi nấng cô khôn lớn cũng là vì Văn Đàn là con của con gái bà.
Mọi chuyện đều có nhân mới có quả.
