[Tai tiếng] Chương 132

Chương 132: Đêm giao thừa

Chuyển ngữ: @motquadao


Tiếng pháo hoa bên ngoài vẫn không ngừng nổ vang, tiếng sau át tiếng trước.

Văn Đàn có cảm giác như mình vẫn chưa tỉnh ngủ. 

Trước ngày hôm nay, hình ảnh Dương Thanh Viện trong ký ức của cô đã rất mờ nhạt. 

Cô thậm chí không nhớ rõ trông bà như thế nào, càng không nói đến việc đã từng cảm nhận được tình mẫu tử hay chưa. 

Đối với cô, Dương Thanh Viện còn xa lạ hơn cả người lạ. 

Cô chưa từng nghĩ đời này mình còn có thể có bất kỳ giao điểm nào với bà ta.

Dương Thanh Viện đưa đũa cho cô: “Đói lắm rồi đúng không, mau ăn đi.”

Văn Đàn nhận lấy đũa, nhưng hoàn tòa không có khẩu vị.

Dương Thanh Viện nhìn quanh căn phòng, không nhịn được nói: “Căn nhà này lâu rồi không có người ở, ẩm thấp lắm, hay lát nữa con theo mẹ về bên đó ở đi. Mẹ đã dọn sẵn một phòng, cũng đã nói với gia đình bên đó rồi.”

Văn Đàn nhìn chằm chằm vào món ăn nóng hổi trước mặt, lên tiếng: “Bà có chuyện gì thì cứ nói thẳng đi, không cần vòng vo đâu.”

Dương Thanh Viện hơi khựng lại, nhìn cô, vẻ mặt như có chút tổn thương: “Đàn Đàn, mẹ không có ý đó, chỉ là thấy những năm qua con ở ngoài một mình vất vả quá…”

“Giới giải trí là nơi ai cũng gặp người nói tiếng người, gặp ma nói tiếng ma. Điểm chung duy nhất là không ai cho không ai điều gì. Những chuyện như thế này, tôi thấy quá nhiều rồi.” Cô ngẩng đầu lên, “Cho nên, bà có chuyện gì thì cứ nói thẳng, mai tôi đi rồi.”

“Đàn Đàn, con hiểu lầm rồi, mẹ là mẹ của con, mẹ chỉ lo lắng cho con thôi.”

Văn Đàn cười nhạt, không đáp lời.

Bàn tay đặt trên đầu gối của Dương Thanh Viện từ từ siết chặt, cuối cùng cũng mở ời: “Em gái con… con bé cũng thi đỗ lên Giang Thành rồi. Con gái mà, con biết đấy, đều có giấc mơ làm ngôi sao. Mẹ nghĩ con cũng ở Giang Thành, sau này có thể giúp mẹ chăm sóc con bé một chút được không. Đứa trẻ đó từ nhỏ đã được nuông chiều, chưa từng đi xa nhà bao giờ, mẹ chỉ sợ nó bị bắt nạt.”

Văn Đàn đặt đũa xuống: “Tôi chỉ làm việc ở Giang Thành, không phải Thị trưởng Giang Thành, không chăm sóc nổi cho con bé.”

“Sẽ không làm phiền con quá nhiều đâu. Mẹ chỉ muốn hai đứa gặp nhau một lần, kết bạn liên lạc, sau này thực sự có chuyện gì thì cũng có thể giúp đỡ lẫn nhau. Mẹ hứa sẽ không để con bé làm ảnh hưởng đến công việc của con.”

“Vậy bà định nói với họ thế nào? Rằng tôi vẫn là con gái của bạn bà sao? Bạn nào? Họ không tò mò à?”

Dương Thanh Viện mím môi: “Mẹ nói nhà các con chuyển đến Giang Thành từ rất sớm, Tết này về thăm quê.”

Văn Đàn cảm thấy thật nực cười. Bà ta đúng là thành thật, chuyện gì cũng nói trắng ra với cô.

Dương Thanh Viện ngồi xuống cạnh Văn Đàn, nắm lấy tay cô: “Đàn Đàn, mẹ biết trước kia mẹ rất có lỗi với con. Trước khi bà ngoại con mất có gọi điện cho mẹ, dặn mẹ phải chăm sóc con cho tốt. Nhưng lúc đó con lại không ở Giang Thành , mẹ muốn chăm sóc cho con cũng không tìm được cách.” 

“Tuy lúc nhỏ mẹ không ở bên cạnh con, nhưng mẹ vẫn luôn gửi tiền cho bà ngoại, bảo bà mua quần áo, đồ ăn ngon cho con. Bây giờ con có thể thấy số tiền đó chướng mắt, nhưng mẹ thực sự đã cố gắng hết sức rồi.”

Văn Đàn nhắm mắt lại, không muốn cùng bà ta ôn nghèo kể khổ ở đây. 

Cô đứng dậy đi vào phòng ngủ, mở ngăn kéo bàn học lấy giấy bút, viết một dãy số đưa cho Dương Thanh Viện: “Đây là số điện thoại của tôi, bảo con bé có chuyện gì thì liên lạc trực tiếp.”

Dương Thanh Viện mỉm cười nhận lấy, đồng thời lấy điện thoại mình ra: “Số này cũng tìm được WeChat của con đúng không, để bây giờ mẹ…”

Văn Đàn cắt lời: “Bà không cần kết bạn đâu, bảo con bé kết bạn là được rồi.”

“Đàn Đàn…”

“Chúng ta không có nhu cầu liên lạc nữa.” Văn Đàn đứng đó, “Tôi đồng ý giúp bà chăm sóc con bé là vì nể mặt bà ngoại.”

Văn Đàn bước tới mở cửa: “Bà đi đi.”

Dương Thanh Viện bóp chặt tờ giấy ghi số điện thoại, chậm rãi đứng dậy: “Mai lúc nào con đi, để mẹ tiễn con nhé.”

Gương mặt Văn Đàn không một chút cảm xúc: “Không cần.”

Sau khi Dương Thanh Viện rời đi, Văn Đàn nhìn đống thức ăn trên bàn, vứt hết vào thùng rác. 

Cô cuộn mình trên sofa, cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở.

Đúng lúc này, Lâm Sơ Dao gọi tới: “Bảo bối ơi, chúc cậu giao thừa vui vẻ! Cậu ăn sủi cảo chưa?”

Văn Đàn đáp: “Chỗ tớ đón Tết không ăn sủi cảo.”

“À à, vậy cậu ăn tối chưa?”

Văn Đàn nhất thời không nói gì.

Cô cũng không biết nên trả lời là đã ăn rồi hay chưa, đến cả nói dối cũng thấy mệt. 

Im lặng hai giây cô mới đáp: “Giao thừa vui vẻ. Cậu thì sao, đã ăn chưa?”

Lâm Sơ Dao trả lời: “Tớ đang ở chỗ bà ngoại, vừa ăn xong.”

Hôm nay là giao thừa, chắc hẳn cả gia đình họ đều đang quây quần bên nhau.

Lâm Sơ Dao lại hỏi: “Chỗ cậu đang bắn pháo hoa à? Hình như tớ nghe thấy tiếng.”

Văn Đàn “ừm” một tiếng, đi tới bên cửa sổ, bật loa ngoài cho cô bạn nghe: “Đang bắn đó.”

“Thích thật, Giang Thành không cho bắn, lâu lắm rồi tớ không được xem pháo hoa.”

Văn Đàn nói: “Nghe nhiều cũng thấy ồn thôi.”

Lâm Sơ Dao tặc lưỡi: “Cũng đúng. Mẹ gọi tớ rồi, lát nữa nói chuyện tiếp nhé, bye bye.”

“Bye bye.”

Văn Đàn cất điện thoại, cảm thấy bụng hơi đói. 

Cô mặc áo khoác, định ra ngoài xem có mua được gì ăn không, dù là mì gói cũng được. 

Văn Đàn vừa mở cửa thì thấy Dương Thanh Viện đang đứng đó, định giơ tay gõ cửa.

Dương Thanh Viện thấy cô liền hỏi: “Đàn Đàn, con định ra ngoài à?”

Văn Đàn hít sâu một hơi, hỏi bà ta: “Còn chuyện gì nữa?”

“Mẹ quên chưa nói với con, em gái con tên là Tưởng Tân Duyệt, sinh viên năm nhất khoa Diễn xuất Đại học Giang Thành.”

“Tôi biết rồi.”

Văn Đàn đóng sầm cửa lại cái “rầm”. 

Cô cởi áo khoác, ngồi lại trên sofa, định đợi Dương Thanh Viện đi hẳn rồi mới ra ngoài. 

Nhưng chưa đầy năm phút sau, tiếng gõ cửa lại vang lên.

Văn Đàn không thể nhẫn nhịn được nữa, giật phăng cửa ra: “Có thấy phiền không hả? Tôi đã nói là…”

Người đứng bên ngoài có thân hình cao ráo, mặc một chiếc jacket đen, gương mặt lạnh như sương. 

Anh đưa hộp cơm giữ nhiệt trong tay cho cô, không nói một lời nào, quay người đi thẳng xuống lầu.

Văn Đàn sững người một lúc lâu, sau khi định thần lại, cô lập tức đặt hộp cơm xuống rồi đuổi theo, ngay cả áo khoác cũng quên mặc. 

Phải đến khi ra khỏi cổng chung cư, cô mới đuổi kịp bóng hình đó.

Văn Đàn dang tay chặn trước mặt anh, thở hổn hển: “Em không nói anh phiền… vừa rồi… có người cứ gõ cửa nhà em mãi, nên em mới nói như vậy…”

Minh Trạc nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm: “Không lạnh sao?”

Trên người Văn Đàn chỉ mặc một chiếc áo len mỏng, giữa đêm đông giá buốt, khuôn mặt đã đỏ lên vì lạnh. 

Cô sực nhận ra, rụt tay lại: “Vẫn ổn ạ, tạm thời chưa thấy cảm giác gì…”

Lời còn chưa dứt, Văn Đàn đã hắt xì một cái. 

Minh Trạc cởi áo khoác ngoài, khoác lên vai cô. 

Văn Đàn muốn trả lại cho anh: “Em lên nhà là được rồi, anh đừng để bị cảm.”

Minh Trạc trực tiếp kéo khóa áo lên tận cổ cho cô, cúi mắt nhìn cô chằm chằm: “Sao phải đuổi theo ra tận đây?”

“Sợ anh hiểu lầm…”

“Em đã muốn chia tay với anh rồi mà còn sợ anh hiểu lầm sao? Đuổi thẳng anh đi không phải tốt hơn à.”

Văn Đàn mím môi: “Vậy anh còn đi xa như thế đến đưa cơm cho em làm gì.”

Minh Trạc nói: “Đêm nay là giao thừa, anh không muốn để em trải qua một mình.”


Hết chương 132

Bình luận về bài viết này