[Tai tiếng] Chương 131

Chương 131: Làm khách

Chuyển ngữ: @motquadao


Giang Thành cách Khánh An ba giờ bay, khi Văn Đàn hạ cánh là vừa đúng sáu giờ sáng.

Khánh An là một địa phương nhỏ, sân bay cũng cũ kỹ, xuống máy bay đi vài bước là tới khu lấy hành lý, lấy xong đi ra ngoài cũng chỉ có một cửa ra duy nhất. 

Bầu trời buổi sớm phủ đầy sương lạnh, xen lẫn là tiếng chèo kéo mời chào của những nhà nghỉ bên ngoài.

Văn Đàn đeo khẩu trang và chiếc mũ len che kín nửa khuôn mặt, xuyên qua dòng người, bắt một chiếc taxi rời đi. 

Cô vừa lên xe, tài xế taxi đã hỏi: “Cô bé, về quê ăn Tết hả?”

Văn Đàn cười đáp một tiếng: “Vâng ạ.”

“Công việc của cháu nghỉ muộn nhỉ, hôm nay đã là ba mươi Tết rồi, chắc là nhóm cuối cùng về nhà rồi đấy.”

Văn Đàn đáp: “Nhóm cuối cùng chắc là những người làm hết hôm nay mới được nghỉ đó ạ.”

Tài xế taxi cười: “Ồ đúng đúng đúng, vẫn còn người chưa được nghỉ nữa. Người trẻ các cháu bươn chải bên ngoài cũng không dễ dàng gì, ước chừng một năm cũng chỉ Tết mới về một lần.”

“Gần như vậy ạ.”

Văn Đàn không trò chuyện quá nhiều, sau khi báo địa chỉ, cô tựa người vào ghế sau, nhìn ra ngoài cửa sổ. 

Lúc này trời đã lờ mờ hửng sáng, những kiến trúc vừa quen thuộc vừa xa lạ dần hiện ra trong tầm mắt. 

Suốt mười tám năm đầu đời, Văn Đàn chỉ sống tại Khánh An, cho đến khi lên đại học mới thi đỗ lên Giang Thành.

Hai mươi phút sau, xe dừng trước một khu chung cư cũ kỹ. 

Ở đây không có thang máy, Văn Đàn xách vali leo lên tầng năm. 

Cô lấy chìa khóa từ trong túi ra mở cửa, mùi bụi bặm xộc thẳng vào mũi. 

Văn Đàn ho vài tiếng, bước vào trong mở hết tất cả các cửa sổ để thông gió.

Mọi thứ trong nhà vẫn y nguyên như trước, không hề thay đổi, tất cả đều là dáng vẻ trong ký ức.

Trên tường dán đầy giấy khen từ nhỏ đến lớn của cô, còn có cả tấm poster năm đầu tiên cô mới ra mắt. 

Văn Đàn vén lớp vải trắng phủ trên đồ đạc, mất cả buổi sáng để dọn dẹp nhà cửa sạch bóng.

Buổi trưa, cô xuống dưới lầu ăn tạm chút gì đó rồi mua một bó hoa tới nghĩa trang.

Những ngày cận Tết, người đi viếng mộ người thân rất đông, từng nhóm lẻ tẻ, xen lẫn là nến và vàng mã đã đốt.

Văn Đàn dừng lại trước mộ bà ngoại, cúi người đặt bó hoa lên, dùng tay lau tấm ảnh trên bia mộ, khẽ nói: “Bà ơi, con về thăm bà đây.”

Đáp lại cô chỉ có tiếng gió im lìm. 

Nhìn gương mặt hiền từ trên ảnh, Văn Đàn không khỏi cay sống mũi. 

Bà ngoại bị bệnh suốt thời gian dài mà không hề nói với cô, đến khi cô biết chuyện trở về thì chỉ kịp nhìn mặt bà lần cuối.

Đêm đó, bà ngoại không nỡ buông tay cô, ánh mắt đầy vẻ bất lực: “Từ nay về sau chỉ còn lại một mình Đàn Đàn nhà ta thôi, con nhất định phải chăm sóc tốt cho bản thân. Bà ở trên trời cũng sẽ nhìn theo và bảo vệ con.”

Văn Đàn ngồi lặng trước bia mộ suốt một tiếng đồng hồ mới đứng dậy rời đi. 

Lúc xuống bậc thang, cô đi lướt qua một người. 

Đi được vài bước, phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói dò hỏi: “Đàn Đàn?”

Văn Đàn chậm rãi dừng bước, quay đầu lại.

Dương Thanh Viện rất đẹp, dù đã gần năm mươi tuổi nhưng vẫn giữ được nét quý phái, nhìn đường nét khuôn mặt có thể thấy lúc trẻ bà ta chính là một đại mỹ nhân. 

Bà ta đi đến trước mặt Văn Đàn, cười nói: “Đúng là con rồi, mẹ cứ tưởng mình nhìn nhầm.”

Văn Đàn há miệng, nhất thời không biết nên xưng hô thế nào, chỉ hỏi: “Có việc gì không ạ?”

Thấy cô nói vậy, gương mặt Dương Thanh Viện hiện rõ vẻ thất vọng, im lặng một lát mới nói: “Đàn Đàn, là mẹ có lỗi với con.”

Hai chữ mẹ ấy đối với Văn Đàn quá đỗi xa lạ, cô không biết nên đáp lại ra sao.

Dương Thanh Viện tiếp tục: “Con về để thăm bà ngoại à?”

Văn Đàn gật đầu.

“Lúc bà ngoại con mất, đúng lúc mẹ không có ở Khánh An, mọi việc vất vả cho con rồi.” Bà ta thở dài, “Bà ngoại con số cũng khổ, đáng lẽ là tuổi được hưởng phúc rồi mà lại đi sớm quá.”

Sau khi Dương Thanh Viện tái hôn, vì sợ đối phương biết mình có một đứa con gái nên gần như cắt đứt liên lạc với gia đình, ngoại trừ thỉnh thoảng gọi điện cho bà ngoại thì chưa bao giờ quay về thăm. 

Cũng có thể bà ta đã âm thầm về nhưng bà ngoại sợ cô buồn nên không kể.

Văn Đàn không giỏi và cũng không muốn xã giao khách sáo. Đêm qua cô không ngủ, bây giờ chỉ muốn về ngủ bù. 

Cô vừa định mở lời, Dương Thanh Viện đã nói: “Hôm nay là Tết, bà ngoại con cũng không còn nữa, con ở một mình sao được, theo mẹ về nhà ăn cơm nhé.”

Văn Đàn im lặng hai giây mới đáp: “Chồng bà không biết đến sự tồn tại của tôi mà.”

Dương Thanh Viện thoáng chút bối rối: “Mẹ có thể nói con là con gái của bạn mẹ. Hơn nữa bây giờ con là ngôi sao lớn rồi rồi, con gái mẹ cũng biết con, con đến làm khách, chắc chắn họ sẽ rất hoan nghênh.”

“Không cần đâu, tôi có việc rồi.” Văn Đàn khẽ gật đầu chào rồi rời đi.

Dương Thanh Viện nhìn theo bóng lưng cô, gọi với theo: “Đàn Đàn, bây giờ con vẫn ở chỗ bà ngoại sao?”

Văn Đàn không dừng bước, nhàn nhạt “ừm” một tiếng.

Sau khi về nhà, cô nằm trên sofa ngủ một mạch đến tối. 

Văn Đàn bị đánh thức bởi tiếng pháo hoa. 

Cô đứng bên cửa sổ, nhìn những chùm pháo rực rỡ nở rộ trên bầu trời. 

Dù mấy năm nay Khánh An nghiêm cấm đốt pháo trong khu vực nội thành, nhưng phong tục bao năm qua vẫn khiến nhiều người liều lĩnh. 

Huống chi Khánh An không lớn, pháo hoa bắn ở ngoại thành thì trong nội thành vẫn nhìn rõ.

Văn Đàn xem một lúc rồi đóng cửa sổ, quay lại phòng khách. 

Điện thoại cô liên tục rung lên bởi những tin nhắn chúc mừng năm mới. 

Ngoài Lâm Sơ Dao và Văn Văn, Trác Mã cũng gửi tin nhắn cho cô.

Trác Mã:【Chị Lâm ơi, nhà em lại nấu rượu gạo rồi, chị có lấy nữa không?】

Văn Đàn:【Không cần đâu, lần trước vẫn chưa uống hết, cảm ơn em nhé. 】

Văn Đàn:【Chúc em năm mới vui vẻ.】

Trác Mã:【Rượu cũ không uống được nữa đâu, để em gửi mẻ mới cho chị nhé.】

Cô bé này có khả năng hành động rất cao, hoàn toàn không cho Văn Đàn cơ hội từ chối. 

Văn Đàn liền gửi cho cô bé một bao lì xì lớn. 

Ban đầu Trác Mã không nhận, Văn Đàn nói nếu không nhận thì cô cũng sẽ không nhận rượu gạo. 

Hai bên đùn đẩy một hồi, Trác Mã mới miễn cưỡng nhận lấy.

Trác Mã:【Lần này nhà em nấu hơi nhiều, em gửi cho chị nhiều một chút, chị chuyển giúp em cho anh Minh hai bình nhé, em không gửi riêng cho anh ấy nữa.】

Văn Đàn định nhắn lại: “Hay là em cứ gửi riêng cho anh ấy đi”. 

Tin nhắn còn chưa kịp gửi đi thì tiếng gõ cửa vang lên.

Văn Đàn đáp: “Đến đây.”

Ban ngày lúc ở dưới lầu cô có gặp vài người hàng xóm cũ và bạn của bà ngoại.

Có lẽ là họ. 

Văn Đàn đặt điện thoại xuống, lúc mở cửa ra lại phát hiện người đứng bên ngoài là Dương Thanh Viện.

Trong tay Dương Thanh Viện xách một chiếc hộp cơm giữ nhiệt, nhìn vào trong rồi cười với cô: “Mẹ biết ngay mà, chắc chắn con chưa ăn cơm đúng không, mẹ mang cơm tới cho con đây.”

Bà ta vừa nói vừa đi vào trong: “Đừng đứng đó nữa, mau lại đây ăn lúc còn nóng này.”

Văn Đàn lững thững đóng cửa, quay lại ngồi trên sofa. 

Dương Thanh Viện bày từng tầng của hộp cơm ra trước mặt cô: “Mau nếm thử xem, xem có ngon như bà ngoại con nấu không?”


Hết chương 131

Bình luận về bài viết này