[Tai tiếng] Chương 130

Chương 130: Suy nghĩ

Chuyển ngữ: @motquadao


Rõ ràng chỉ mới mười ngày không gặp nhưng Văn Đàn lại có cảm giác như đã trải qua cả một đời.

Bốn mắt nhìn nhau, cả hai người đều không ai lên tiếng, cho đến khi ánh đèn cảm ứng bên ngoài vụt tắt, mọi thứ chìm vào bóng tối.

Văn Văn chạy tới: “Chị Văn Đàn, sao chị lại đứng…”

Những lời còn lại bị cô bé nuốt ngược vào bụng rồi lẳng lặng quay về phòng ngủ. 

Nhờ tiếng gọi của Văn Văn, ánh đèn bên ngoài lại bật sáng.

Văn Đàn mất một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói của mình, cố gắng ra vẻ bình thường nhất có thể: “Thầy Minh… sao anh lại tới đây?”

Minh Trạc nhìn cô, ánh mắt sâu thăm thẳm: “Em nghỉ ngơi ổn chưa?”

Trên tờ giấy cô để lại có viết rằng cô muốn được ngủ bù thật đã.

Văn Đàn hé môi, né tránh ánh mắt anh, hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Cũng ổn ạ, em… tối nay em phải về Khánh An rồi.”

Minh Trạc đáp: “Khi nào em quay lại, anh tới đón em.”

“Không cần đâu ạ.” Giọng Văn Đàn rất nhỏ, “Em cũng không biết nữa, có lẽ… em sẽ từ Khánh An bay thẳng sang Paris luôn.”

Khóe môi Minh Trạc mím lại, giọng anh trầm xuống: “Không cùng anh đi gặp bà nội nữa à?”

Văn Đàn ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt anh: “Anh có nói với bà nội em làm nghề gì không?”

“Có.”

“Vậy bà còn muốn gặp em không?”

Đêm Minh Trạc đi tìm bà cụ Minh, bà cụ đã dặn dò anh rất tâm huyết:

“Tiểu Trạc à, nếu cô gái con thích chỉ xuất thân từ một gia đình bình thường, bà sẽ không nói gì. Nhưng con bé là diễn viên, là minh tinh, là người phải sống dưới ánh đèn sân khấu. Nếu con bé làm tốt việc của bản thân thì sẽ không làm tốt vai trò người vợ của con. Còn nếu làm tốt vai trò của một người vợ thì con bé sẽ không còn là chính mình nữa.”

“Con nên hiểu rõ hơn ai hết, giữa lý tưởng và hiện thực, suy cho cùng chỉ có thể chọn một, không có cách nào vẹn cả đôi đường. Bà hy vọng con có thể cân nhắc thật kỹ. Bất kể con đưa ra lựa chọn nào, thân phận của hai đứa vốn đã không ngang bằng rồi.”

“Hoặc là con bé ở trên, con ở dưới. Hoặc là con bé ở dưới, con ở trên. Hai đứa vốn dĩ là người của hai thế giới khác nhau, nếu cứ gượng ép ở cạnh nhau, thời gian dài trôi qua, dù là con hay con bé cũng đều sẽ thấy mệt mỏi.”

“Chuyện đưa con bé đến gặp bà, cứ tạm gác lại đã.”

Văn Đàn không đợi được câu trả lời của Minh Trạc. Cô đã biết kết quả. 

Cô khẽ nói: “Anh đợi em một lát.”

Văn Đàn quay người, chạy nhanh vào phòng ngủ, từ ngăn kéo dưới bàn trang điểm lấy ra hai chiếc hộp gỗ. 

Cô quay trở lại, đặt món đồ vào tay Minh Trạc: “Gửi lại bà giúp em nhé.”

Minh Trạc cụp mắt nhìn qua, cảm xúc khó đoán: “Em muốn chia tay với anh à?”

Vị đắng chát dâng lên nơi cổ họng, một lúc lâu Văn Đàn mới đáp: “Hai chữ chia tay nghe nặng nề quá. Em chỉ cảm thấy, chúng ta đều nên bình tĩnh lại, suy nghĩ cho thật kỹ…”

Minh Trạc nhìn cô: “Suy nghĩ điều gì?”

Ngón tay Văn Đàn siết chặt: “Suy nghĩ xem liệu cả đôi bên có nhất định phải là nhau không. Nếu không phải, thì nên sớm…”

Minh Trạc ngắt lời: “Nếu đúng là vậy thì sao?”

Văn Đàn cười khổ: “Sẽ không đâu. Anh có rất nhiều lựa chọn. Em cũng phải suy nghĩ xem, liệu sau này khi anh chán ghét đoạn tình cảm này, em có thể dứt khoát rời đi hay không. Nhưng khả năng cao là em làm không được… Thay vì đến lúc đó em phải bám lấy anh một cách trơ trẽn để cầu xin thì chi bằng bây giờ, khi chưa lún quá sâu, buông tay vẫn còn kịp.”

“Tại sao em lại tự đặt mình vào vị trí không ngang bằng với anh?” Giọng Minh Trạc lạnh lẽo, “Em sợ anh sẽ chán ghét đoạn tình cảm này, anh cũng sợ em sẽ như thế. Cái “trơ trẽn” mà em nói là kiểu nào? Có giống anh bây giờ không?”

Văn Đàn không ngờ anh sẽ nghĩ như thế, trái tim khẽ nhói đau: “Em không có ý đó…”

Minh Trạc tiến lên một bước: “Em có nghĩ tại sao lại trùng hợp như thế, em vừa về đến nơi là anh đã đuổi theo tới đây không? Đó là vì ngày nào sau khi tan làm anh cũng đều qua đây, để xem em đã về chưa.” 

Anh tiếp tục nói, “Văn Đàn, em có thấy anh phiền không? Rõ ràng em không muốn gặp anh, vậy mà anh cứ cố tình xuất hiện trước mặt em.”

Văn Đàn quay mặt đi, cổ họng như bị thứ gì đó chặn lại, nghẹn ngào không thốt nên lời.

Minh Trạc hạ giọng: “Chuyện của Lâm Sơ Dao là lỗi của anh, anh xin lỗi. Nhưng em có giận thế nào cũng không nên nói chia tay, không nên nói những lời như phải suy nghĩ xem có nhất định phải là nhau không.”

“Không phải.” Nước mắt Văn Đàn chực trào, “Em không giận vì chuyện đó.”

“Vậy thì vì điều gì?”

Văn Đàn hít một hơi thật sâu, đôi mắt đẫm lệ nhìn anh: “Anh nói em tự đặt mình vào vị trí không ngang bằng với anh, đó là bởi vì chúng ta vốn dĩ chưa từng ngang bàng. Anh có thể thích em, có thể yêu đương với em, nhưng người ở bên anh trong tương lai vĩnh viễn sẽ không bao giờ là em.”

Vì thế cô mới cảm thấy mình nên suy nghĩ thật kỹ xem có nên dừng lại đúng lúc hay không.

Văn Đàn yêu Minh Trạc, tuy không phải ngay từ đầu đã xác định là sẽ kết hôn, nhưng cô cũng không làm được việc tiếp tục ở bên anh khi biết rõ hai người sẽ không có kết quả. 

Cô thực sự không làm được, cũng không nỡ.

Trước đây người ta đều nói cô đang trêu đùa tình cảm của Minh Trạc, giữa họ sẽ không có tương lai. 

Nhưng hiện tại, mới chưa được bao lâu, mọi chuyện đã thay đổi hoàn toàn. 

Lời của Mạnh Trần An tuy khó nghe, nhưng đó là sự thật. 

Gia thế của Minh Trạc sẽ không cho phép anh ở bên một nữ minh tinh. 

Chơi đùa thì được, nhưng kết hôn thì tuyệt đối không thể.

Minh Trạc lạnh giọng: “Ai nói với em, người ở bên anh trong tương lai sẽ không phải là em?”

Văn Đàn nhắm mắt lại: “Bà nội anh còn không muốn gặp em nữa, điều đó chẳng lẽ chưa đủ rõ ràng sao?”

“Không phải là bà không muốn gặp em, chỉ là tạm hoãn lại thôi.”

“Có gì khác nhau chứ?” Nước mắt Văn Đàn không kìm được mà rơi xuống, “Thầy Minh, chúng ta đều bình tĩnh lại nhé, được không? Em thực sự cần thời gian để suy nghĩ kỹ.”

Đôi môi mỏng của Minh Trạc mím thành một đường thẳng. Anh đưa tay lau đi những giọt nước mắt trên mặt cô: “Anh có thể cho em thời gian để bình tĩnh, cũng có thể cho em thời gian để suy nghĩ, nhưng đừng nói những lời trong cơn nóng giận như chia tay nữa. Chuyện chỗ bà nội chưa sắp xếp ổn thỏa đã mời em qua là lỗi của anh, sẽ không có lần sau đâu.”

Nghe anh nói vậy, Văn Đàn lại càng khóc dữ dội hơn.

Minh Trạc trầm giọng: “Bất kể anh là ai, bất kể người khác gán cho anh thân phận gì. Trái tim anh luôn chỉ có một, và nó nằm ở nơi em.”

*

Sau khi Minh Trạc rời đi, Văn Đàn một mình ngồi thụp xuống góc tường, khóc đến khàn giọng. 

Văn Văn đứng cách đó không xa, muốn tiến lên nhưng lại không dám. 

Một lúc lâu sau, thấy điện thoại của Văn Đàn liên tục rung lên, cô bé mới ngập ngừng lên tiếng: “Chị Văn Đàn, chị có điện thoại…”

Văn Đàn ôm lấy đầu gối, đôi mắt đỏ hoe, dần dần ổn định lại cảm xúc. 

Năm phút sau, cô mới vịn vào tường, chậm rãi đứng dậy.

Là Lâm Sơ Dao gọi tới, tổng cộng ba cuộc gọi nhỡ. 

Văn Đàn không gọi lại mà chỉ nhắn tin.

Văn Đàn:【Tớ không sao, đang dọn đồ, lát nữa tớ về Khánh An rồi.】

Lâm Sơ Dao:【Hu hu hu, bảo bối ơi, cậu không giận tớ là tốt rồi.】

Lâm Sơ Dao:【Thật ra anh họ tớ cũng không cố ý đâu, là do tớ miêu tả cậu cho anh ấy nghe đáng sợ quá nên anh ấy không dám nói thật với cậu.】

Lâm Sơ Dao còn gửi cả ảnh chụp màn hình tin nhắn giữa cô và Minh Trạc ngày hôm đó cho Văn Đàn. 

Nhìn ngày tháng, đó chính là lúc họ đang ở nhà anh xem nửa đoạn sau của bộ phim Titanic, nước mắt Văn Đàn lại một lần nữa rơi xuống.


Hết chương 130

Dông dài:

Thương quó :((( 

Bình luận về bài viết này