[Tai tiếng] Chương 129

Chương 129: Chiến tranh lạnh

Chuyển ngữ: @motquadao


Lâm Sơ Dao ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, cả người thấp thỏm không yên. 

Dù cô nàng đã đẩy hết “nồi” sang cho anh họ, nhưng đến thời điểm thực sự phải đối mặt để thú tội, cô nàng vẫn không tránh khỏi căng thẳng. 

Lâm Sơ Dao hiểu Văn Đàn, bạn mình sẽ không vì chuyện này mà nổi trận lôi đình, cùng lắm chỉ cảm thấy khó xử và xấu hổ muốn độn thổ mà thôi. 

Lâm Sơ Dao nghĩ bụng, anh họ mình vốn là người ít nói, lát nữa có lẽ vẫn phải dựa cả vào tài xoay chuyển tình thế của cô nàng.

Đúng lúc này, nhân viên phục vụ cầm menu đi tới, cúi đầu nói: “Cô Lâm, cô muốn gọi món chưa ạ?”

Lâm Sơ Dao liếc nhìn thời gian, đã bảy rưỡi rồi, sao họ vẫn chưa tới? 

Cô nàng đáp một câu “đợi một lát” rồi gọi điện cho Minh Trạc.

Lâm Sơ Dao: “Anh họ…”

“Anh ở ngay sau lưng em.”

Lâm Sơ Dao quay đầu lại, thấy Minh Trạc một tay cầm điện thoại, sải bước đi vào. Cô nàng đứng bật dậy, nhìn quanh: “Văn Đàn đâu? Không đi cùng anh ạ?”

Minh Trạc hơi nhíu mày: “Cô ấy chưa vào à?” 

Anh vừa tìm một vòng bên ngoài không thấy người, gọi điện thoại cũng không thấy cô bắt máy.

Lâm Sơ Dao lắc đầu: “Em đến từ sáu giờ năm mươi, vẫn ngồi đây suốt, không hề thấy cậu ấy.”

Minh Trạc không dừng lại, quay người đi thẳng ra khỏi nhà hàng. 

Bên ngoài ngoại trừ gió lạnh thấu xương thì chẳng có lấy một bóng người. 

Lâm Sơ Dao nhận ra có gì đó không ổn, vội vàng chạy theo.

Cô nhỏ giọng: “Anh họ, có khi nào Văn Đàn chưa đến không, hay là chúng ta đợi thêm chút nữa…”

Lâm Sơ Dao vừa dứt lời, một nhân viên phục vụ đi tới: “Xin hỏi đây có phải anh Minh và cô Lâm không ạ?”

Lâm Sơ Dao gật đầu: “Là tôi.”

Nhân viên phục vụ đưa cho cô một hộp trang sức: “Có một quý cô nhờ tôi đưa cái này cho cô.” 

Ngay sau đó, anh ta đưa một tờ giấy ghi chú được gấp vuông vức cho Minh Trạc, “Còn đây là gửi cho anh Minh ạ.”

Trái tim Lâm Sơ Dao rơi thẳng xuống đáy vực, cô nàng quay đầu nhìn anh họ mình. 

Ngũ quan Minh Trạc lạnh lùng, vẻ mặt căng thẳng mà cô nàng chưa từng thấy bao giờ. 

Anh giơ tay nhận lấy tờ giấy, mở ra được một nửa thì khựng lại. 

Lần đầu tiên, Minh Trạc nảy sinh cảm giác kháng cự đối với nội dung bên trong.

Nhân viên phục vụ cúi đầu rời đi. 

Lâm Sơ Dao đứng bên cạnh Minh Trạc, ngay cả thở mạnh cũng không dám. 

Phải mất hai phút sau, anh mới lật mở mặt cuối cùng của tờ giấy.

【Em thấy không được khỏe nên về nhà trước đây. Trước khi ra khỏi nhà quên sạc pin nên điện thoại sập nguồn. Mấy hôm nay em hơi mệt, muốn ngủ bù cho đã đời, anh không cần vội tìm em đâu nhé~ ^_^】

Có lẽ cô cảm thấy lời lẽ của mình quá cứng nhắc nên cuối thư còn viết thêm một dấu ngã và vẽ một cái mặt cười.

Yết hầu Minh Trạc khẽ chuyển động, sắc mặt ngày càng lạnh lẽo, dường như xuyên qua tờ giấy này, anh có thể nhìn thấy nụ cười gượng gạo của cô.

Lâm Sơ Dao len lén nhìn, ướm hỏi: “Anh họ, em thấy Văn Đàn thực sự không đến mức vì chuyện này mà giận đâu, hay anh đi thăm cậu ấy đi, em biết địa chỉ nhà mới của cậu ấy…”

Minh Trạc nhét tờ giấy vào túi quần, rảo bước xuống bậc thềm: “Gửi qua cho anh.”

Trên đường kẹt xe nghiêm trọng, những bông tuyết trắng xóa phủ kín cả bầu trời. 

Khi Minh Trạc đến nhà Văn Đàn đã là chuyện của một tiếng sau. 

Vừa định ấn chuông cửa, anh đã thấy một tờ giấy ghi chú dán bên cạnh.

【Đang nghỉ lễ, không có nhà~】

Minh Trạc giật tờ giấy xuống, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên rõ rệt. 

Văn Đàn thực sự đã quyết tâm không muốn gặp anh.

*

Văn Văn đang thuê chung một căn hộ hai phòng ngủ, bạn cùng phòng của cô bé đã nghỉ việc, về quê ăn Tết sớm. 

Cô bé ôm chăn nhìn người đang nằm trên sofa, nhỏ giọng đề nghị: “Chị Văn Đàn, chị vào giường em ngủ đi, em ngủ ở đây cho.”

Văn Đàn nhắm mắt, giọng nói vừa có chút khàn khàn lại pha chút nghèn nghẹn: “Không cần đâu, chị ngủ đây là được, chị thích ngủ trên sofa.”

Văn Văn hết cách, đắp chăn cho cô: “Vậy nếu chị lạnh thì bảo em nhé.” 

Nói xong, cô bé chỉnh nhiệt độ điều hòa trong phòng cao lên một chút.

Văn Đàn đáp một tiếng, kéo chăn trùm qua kín đầu, giọng buồn buồn: “Em đi ngủ đi, đừng để ý tới chị.”

Văn Văn vừa đi vừa ngoái đầu lại, vẫn không hiểu rốt cuộc cô bị làm sao.

Nửa tiếng trước, Văn Đàn kéo vali đến nương nhờ cô bé, nói là muốn ở lại một hoặc hai đêm. 

Nhìn tình hình này là… cãi nhau với thầy Minh rồi sao? 

Phải cãi nhau đến mức nào mới nghiêm trọng thế này chứ.

Văn Đàn ngủ dậy, vẫn giống như trước đây, việc nào ra việc nấy, bắt đầu làm việc. 

Chỉ là khi Văn Văn nói muốn gửi ảnh tư liệu chụp mấy hôm trước cho cô, Văn Đàn thản nhiên đáp: “Điện thoại chị hết pin rồi, em đưa máy em cho chị xem luôn đi.”

Văn Văn nghe vậy liền mở túi: “Em có mang theo sạc dự phòng này.”

Sắc mặt Văn Đàn không đổi: “Hình như khác đời máy nên không dùng được.”

“À không sao, cái này của em sạc không dây được ạ.”

Văn Đàn im lặng nhìn cô bé. 

Văn Văn lập tức đổi giọng: “Hình như… cũng không được, em nhớ nhầm đấy.”

Liên tiếp mấy ngày liền, Văn Đàn không hề đụng vào điện thoại một lần nào. 

Bước ra khỏi studio, Văn Văn vươn vai một cái: “Mai là ba mươi Tết rồi, cuối cùng cũng được nghỉ ngơi hai ngày.”

Văn Đàn được nghỉ đến mùng ba, sau đó gần như phải bay sang Paris luôn. 

Cô nói: “Em đặt giúp chị một vé máy bay đi Khánh An đêm nay nhé.”

Văn Văn đáp: “Vâng, được ạ.”

Khánh An là quê của Văn Đàn. 

Vì hôm nay và ngày mai là đều là những ngày cao điểm để mọi người về quê, Văn Văn chỉ săn được cho cô một vé hạng phổ thông lúc ba giờ sáng. 

Sau một tuần, Văn Đàn cuối cùng cũng phải quay về thu dọn đồ đạc.

Rút kinh nghiệm từ lần trước, Văn Văn dè dặt nói: “Chị Văn Đàn, chị đi máy bay một mình mà điện thoại hết pin thì bất tiện lắm…”

Văn Đàn im lặng hồi lâu mới nói: “Vậy em sạc giúp chị đi.”

Chuyện gì cần đối mặt, rồi cũng phải đối mặt thôi. 

Cô có thể dùng cái cớ điện thoại hết pin hay công việc bận rộn để trốn tránh, nhưng không thể trốn mãi cả đời. 

Điện thoại vừa khởi động, tin nhắn đã ào ào đến.

Lâm Sơ Dao:【Tớ sai rồi, Đàn Đàn, tớ thực sự sai rồi, tớ nên nói cho cậu sớm hơn.】

Lâm Sơ Dao:【Hu hu hu, cậu đừng giận nữa, mấy ngày nay tớ ngủ không yên giấc…】

Lâm Sơ Dao:【Tớ thực sự không cố ý giấu cậu đâu, mấy lần định nói rồi nhưng lại sợ cậu thấy ngại, nên càng lúc càng không biết phải nói thế nào.】

Phía dưới còn rất nhiều tin nhắn xin lỗi dài dằng dặc. 

Văn Đàn trả lời lại một câu:【Không sao đâu.】

Những tin nhắn còn lại đều là những công việc không quan trọng. 

Văn Đàn đọc từng tin một, lướt xuống cuối cùng thấy cả tin nhắn của Mạnh Trần An.

Mạnh Trần An: 【Khi nào em nghĩ thông rồi thì cứ tới tìm anh bất kỳ lúc nào.】

Văn Đàn mở thông tin chi tiết của anh ta, trực tiếp cho vào danh sách đen.

Hai phút sau, tiếng chuông cửa vang lên. 

Giọng Văn Văn vọng ra từ phòng ngủ: “Chắc là đồ em đặt giao đến, em kéo nốt khóa vali rồi ra ngay đây.”

Văn Đàn đặt điện thoại xuống đứng dậy: “Không sao, để chị mở cho.”

Một tay cô đeo khẩu trang lên, tay kia mở cửa. 

Văn Đàn ngẩng đầu lên, vừa định mở lời thì lại va ngay vào một đôi mắt đen thâm trầm quen thuộc.


Hết chương 129

Dông dài:

Không phải trùng hợp đâu, mà là ngày nào ảnh cũng đợi đó.

Bình luận về bài viết này