Chương 128: Đồ chơi

Chuyển ngữ: @motquadao
Văn Đàn ở Nam Thành hai ngày. Sau khi tham gia xong sự kiện, cô đi mua một chiếc lắc tay để tặng cho em họ của Minh Trạc.
Minh Trạc đã nói cô ấy không còn ở lứa tuổi nhận quà nữa, vậy thì chắc chắn không phải là trẻ con.
Tuy không biết cô ấy thích gì, nhưng tặng con gái những thứ như lắc tay chắc hẳn sẽ không có vấn đề gì.
Tạp chí của Văn Đàn vừa bán cháy hàng mấy ngày trước nên số lượng người tham gia sự kiện lần này cũng đông hơn trước gấp mấy lần, hiệu quả tổng thể rất tốt, phía ban tổ chức cũng rất hài lòng.
Đêm trước khi quay về Giang Thành, Văn Đàn nằm trên giường gọi điện thoại cho Minh Trạc.
Cô hỏi: “Sáng mai em về rồi, nhưng ngày kia lại có việc. Chiều mai em gặp em họ anh có được không?”
Minh Trạc đáp: “Được chứ, bảy giờ tối mai nhé. Em có muốn ăn gì không?”
“Không có ạ, em ăn gì cũng được, anh hỏi em họ xem cô ấy thích ăn gì đi.” Văn Đàn nói rồi lại tiếp: “Thực ra em hơi căng thẳng.”
Minh Trạc bật cười: “Người nên căng thẳng phải là anh mới đúng.”
Văn Đàn thắc mắc: “Tại sao ạ?”
“Sợ em không thích con bé, rồi cũng vì thế mà ghét lây sang anh.”
“Sao có thể như vậy được.”
Văn Đàn cảm thấy anh đã nói bóng gió như vậy, cô không nhịn được mà nghĩ ngợi nhiều hơn. Trong đầu cô lập tức hiện ra hình ảnh một thiếu nữ bất hảo xăm trổ, hút thuốc uống rượu, uốn tóc, cưỡi mô tô gầm rú trên phố và vung gậy bóng chày đi thu phí bảo kê khắp nơi.
Nghĩ đến đây, cô vội vàng lắc đầu. Gia giáo của Minh Trạc tốt như vậy, em họ anh chắc chắn cũng không kém anh là bao, hẳn phải là một cô gái ngoan ngoãn, dịu dàng.
Minh Trạc thuận thế bổ sung thêm: “Em nói rồi đấy nhé, không được giận anh.”
Văn Đàn nghiêm túc: “Anh đừng nói nữa, em họ anh trong lòng em bây giờ đã biến thành quỷ dạ xoa rồi đấy.”
Minh Trạc: “…”
Lúc này, Văn Văn thò đầu vào: “Chị Văn Đàn, điện thoại của chị Thu ạ.”
Văn Đàn đáp một tiếng, vội vàng nói với Minh Trạc một câu: “Không nói chuyện với anh nữa, hẹn mai gặp nhé.”
Cô đặt điện thoại xuống, ra ngoài nhận cuộc gọi của Từ Thu từ tay Văn Văn.
Từ Thu nói: “Hợp đồng của đạo diễn Quách đã gửi đến chỗ chị rồi. Mai xuống máy bay em về công ty một chuyến để ký tên nhé.”
“Vâng ạ.”
Từ Thu dặn dò thêm vài việc khác rồi cúp máy.
*
Sau khi máy bay hạ cánh, do lượng fan hâm mộ chờ bên ngoài quá đông, để tránh tình trạng chen lấn như lần trước, phía sân bay đã sắp xếp cho Văn Đàn đi lối VIP.
Khi Văn Đàn tới công ty thì vừa đúng hai giờ chiều.
Văn Đàn nghĩ, ký xong hợp đồng, về nhà tắm rửa thay đồ thì vẫn kịp thời gian.
Thế nhưng cô không thể ngờ được, vừa ký hợp đồng xong đi ra, cô lại chạm mặt Mạnh Trần An ở hầm gửi xe.
Văn Đàn không chào hỏi anh ta, vòng qua chuẩn bị lên xe.
Mạnh Trần An nhìn cô, cười nửa miệng đầy mỉa mai: “Trước đây tôi cứ tưởng cô tính tình quá kiêu ngạo, không biết nhìn nhận thời thế, không ngờ cô mới là kẻ thông minh nhất, đã sớm tìm sẵn đường lui cho mình.”
Văn Đàn vẫn lờ anh ta đi, bước chân không dừng lại.
“Văn Đàn!” Mạnh Trần An gằn giọng, “Cô thực sự mình có thể gả cho anh ta như ý nguyện, trở thành phu nhân hào môn sao? Những gia đình như nhà anh ta sẽ không bao giờ kết hôn với diễn viên đâu, chẳng qua anh ta chỉ đang chơi đùa với cô chút thôi, cô sớm chết tâm đi.”
Đây là hầm gửi xe của Hoàn Vũ, người ra người vào, giới truyền thông qua lại tấp nập.
Rõ ràng là Mạnh Trần An không định để cô rời đi dễ dàng như vậy.
Văn Văn đứng bên cạnh cô, lo lắng không thôi: “Chị Văn Đàn…”
Văn Đàn đánh mắt sang: “Em lên xe trước đi.”
Đợi Văn Văn đi xa, Văn Đàn mới quay đầu lại: “Thầy Mạnh có biết mình đang nói gì không? Nếu thần trí của anh không tỉnh táo, tôi có thể giúp anh gọi cấp cứu.”
Mạnh Trần An tiến lên vài bước, cười nhạo: “Cũng đúng thôi, có phải anh ta nói với cô mình chỉ là một huấn luyện viên leo núi không? Đám phú nhị đại bọn họ khi tán tỉnh nữ minh tinh đa phần đều như vậy cả, sẽ không cho cô biết thân phận thật sự vì sợ cô dòm ngó tài sản nhà họ.”
Văn Đàn vô cảm nhìn anh ta, không hiểu anh ta lại đang phát điên cái gì.
Mạnh Trần An kéo cô vào góc khuất: “Đừng tranh cãi với tôi, Văn Đàn, tôi cũng là vì muốn tốt cho cô thôi.”
Anh ta nhìn quanh một vòng rồi mới buông cô ra, “Nếu cô đã không biết, vậy tôi sẽ nói cho cô nghe. Bạn trai cô không phải huấn luyện viên leo núi, càng không phải kiểu người đơn giản. Cô có biết nhà họ Minh ở Giang Thành không? Đó là mối quan hệ mà biết bao nhiêu nhà đầu tư mong được bám vào đấy.”
“Tôi bị Đài Bắc Hoài hủy hợp đồng, chuỗi vốn của An Hòa Ảnh Thị bị đứt đoạn, cô có biết là công lao của ai không? Chính là nhờ bạn trai của cô đấy! Anh ta có kể với cô những chuyện này không? Chắc là không đâu nhỉ. Văn Đàn, cô đừng ngốc nghếch nữa, anh ta chỉ đang chơi đùa với cô thôi.”
Gương mặt Văn Đàn không hề có chút biến đổi cảm xúc nào: “Nói xong chưa? Xong rồi thì tôi đi.”
Mạnh Trần An gằn từng chữ đầy máu lạnh: “Cô có biết tài sản của nhà họ Minh nhiều tới mức nào không? Vài trăm tỷ? Không, vài nghìn tỷ? Không thể ước tính được. Minh Trạc là con trai trưởng của nhà họ Minh, là người kế thừa công ty trong tương lai. Một diễn viên nữ như cô, ngoài việc xinh đẹp ra thì còn bản lĩnh gì nữa? Cô thực sự nghĩ mình xứng đáng đứng cạnh anh ta sao?”
“Những gia đình như thế, khi chọn bạn đời tương lai đều chọn người môn đăng hộ đối, lợi ích đôi bên cùng có lợi. Cô thấy trong giới này có mấy nữ minh tinh gả vào hào môn mà có kết cục tốt đẹp chưa? Huống chi đó còn là một danh gia vọng tộc như nhà họ Minh. Đừng nằm mơ nữa, tỉnh lại đi, chúng ta mới là người chung một con…”
Hơi thở Văn Đàn run rẩy: “Đủ rồi! Anh im đi!”
Mạnh Trần An vẫn bình thản, chỉnh lại cổ tay áo: “Tôi biết những lời này khó nghe, nhưng đó là sự thật. Đối với những kẻ có tiền như họ, ngôi sao trong giới giải trí chẳng là cái thá gì cả, chẳng qua chỉ là món đồ chơi trong mắt bọn họ mà thôi.”
Văn Đàn không thèm để ý đến anh ta nữa, xoay người bước đi, bước chân loạng choạng.
Khi cô gắng sức lên được xe, Văn Văn thấy mặt cô trắng bệch, lo lắng hỏi: “Chị Văn Đàn, chị không sao chứ?”
Văn Đàn khẽ lắc đầu: “Không sao, đi thôi.”
Cô hít sâu vài lần, nhưng bàn tay lại càng lúc càng run rẩy dữ dội.
Những chuyện này vốn dĩ là chuyện riêng, Minh Trạc không thể vừa gặp đã huỵch toẹt với cô gia cảnh mình ra sao. Có lẽ chỉ là anh chưa kịp nói với cô thôi.
Hoặc là, chưa nghĩ ra nên nói thế nào…
Cô biết quan hệ giữa anh và bố không tốt.
Minh Trạc không muốn nhắc đến chuyện gia đình, cô đều hiểu.
Ngoài chuyện đó ra, những việc khác anh đều không giấu giếm cô. Anh không hề cố ý.
Văn Đàn về đến nhà, theo phản xạ chạy đến tủ đầu giường lấy thuốc. Nhưng cô quên mất mình đã chuyển nhà và cũng đã vứt hết thuốc đi rồi.
Cô khẽ nhắm mắt lại, dốc sức bình ổn cảm xúc của mình.
Nửa tiếng sau, Văn Đàn đứng dậy, tắm rửa, thay đồ, trang điểm và ra ngoài.
Cô vừa đến trước cửa nhà hàng thì nhận được điện thoại của Minh Trạc.
Anh nói: “Anh bị kẹt xe, khoảng hai mươi phút nữa mới tới. Nếu em đến rồi thì đợi anh cùng vào nhé?”
Văn Đàn nắm chặt điện thoại, xuyên qua cửa kính của nhà hàng, nhìn bóng hình quen thuộc đang ngồi bên trong, nhẹ nhàng đáp một tiếng: “Em cũng đang trên đường, anh không cần vội đâu.”
