Chương 127: Đầu tư

Chuyển ngữ: @motquadao
Đến khi bữa tối kết thúc, Quý Hồi và Lâm Sơ Dao ra về thì đã là nửa đêm.
Lúc này Văn Đàn mới có thời gian cuộn mình trên sofa xem kịch bản mà Quách Thụ đã giao cho cô.
Bộ phim này kể về gia đình Hộ bộ Thượng thư bị gian thần hãm hại, bị diệt môn, duy chỉ có nhị tiểu thư Tạ Đường chưa đầy ba tuổi là may mắn sống sót dưới sự bảo vệ của nhũ mẫu.
Bé con đã nằm trong đống xác suốt một đêm, lên cơn sốt cao rồi mất trí nhớ, quên mất mình là ai.
Trong lúc Tạ Đường lang thang khắp nơi, nàng được đại công tử của phủ Tể tướng nhặt về, đặt tên là Thập Thất.
Đại công tử phủ Tể tướng Bùi Tuyên là kẻ có gương mặt thiện lương nhưng tâm địa độc ác. Hắn có ý định nuôi dưỡng Thập Thất thành một vũ cơ vừa có thể mua vui cho người khác, vừa có thể giết người trong chớp mắt. Thập Thất rất ỷ lại vào hắn, gần như phục tùng mọi mệnh lệnh, từ nhỏ đã bị ném vào doanh trại huấn luyện tử sĩ để liều mạng sinh tồn.
Mà phụ thân của Bùi Tuyên chính là tên gian thần đã hại chết cả gia đình Tạ Đường.
Không những vậy, khi Tạ Đường còn trong bụng mẹ, nàng đã được hứa hôn với nhị công tử của phủ Tể tướng. Nhị công tử Bùi Yến Khanh là một kẻ vô tâm vô tính, từ nhỏ đã lớn lên trong sự nuông chiều hết mực, hoàn toàn không biết gì về những âm mưu thủ đoạn của phụ thân và huynh trưởng mình. Năm Thập Thất tròn mười tám tuổi, tại phủ của đại ca, Nhị công tử vừa gặp đã đem lòng yêu nàng.
Thế nhưng cuối cùng, Thập Thất lại bị đưa lên giường của Bùi Tể tướng.
Bùi Yến Khanh đơn thuần, Bùi Tuyên tâm cơ thâm hiểm, còn phụ thân của bọn họ thì thủ đoạn độc ác.
Câu chuyện này thực chất kể về sự dây dưa giữa Tạ Đường và ba nam nhân của Bùi gia, xen kẽ là những tình tiết trinh thám, đảo ngược tình thế, cùng sự chuyển biến tâm lý của Tạ Đường khi nàng biết được rằng giữa mình và Bùi gia là mối huyết hải thâm thù.
Để kể câu chuyện này thật tốt quả thực rất khó.
Văn Đàn có thể nhìn ra từ kịch bản thứ cảm giác hoang đường bị kìm nén, u ám mà Quách Thụ muốn truyền tải.
Từ việc diệt môn, sốt cao mất trí nhớ, được Bùi Tuyên nhặt về, nảy sinh tình cảm với hắn, đến việc được Bùi Yến Khanh vừa gặp đã yêu, rồi trở thành mỹ thiếp trong phủ Tể tướng. Cuối cùng, khi chân tướng bại lộ, niềm tin sụp đổ, nàng bắt đầu con đường báo thù.
Nhưng nếu quay không tốt, bộ phim này rất dễ bị bên trên gắn mác loạn luân, để lại ấn tượng tiêu cực.
Vì vậy, ranh giới giữa một bộ phim hay và một bộ phim rác đó là, nếu kịch bản chắc là con thuyền thì đạo diễn chính là cánh buồm điều khiển phương hướng.
Thiếu một trong hai đều không được.
“Chị Văn Đàn, muộn lắm rồi, chị vẫn đọc tiếp ạ?” Giọng của Văn Văn vang lên từ phía sau.
Kịch bản còn mấy trang nữa là hết, nhưng quả thật Văn Đàn đã cảm thấy mình đã hoàn toàn chìm đắm vào nhân vật Tạ Đường.
Cô định thần lại một chút rồi mới khép kịch bản lại: “Mấy giờ rồi em?”
Văn Văn đáp: “Gần bốn giờ rồi ạ. Nhưng chuyến bay đi Nam Thành của chúng ta khởi hành lúc mười giờ sáng, ba giờ chiều có một sự kiện. Chị nghỉ ngơi một lát đi.”
Văn Đàn khẽ gật đầu, đặt kịch bản xuống rồi vào phòng tắm vệ sinh cá nhân.
Khi nằm trên giường, cô mới thấy tin nhắn Minh Trạc gửi vài tiếng trước, hỏi cô chuyện chuyển nhà có thuận lợi không.
Văn Đàn nằm sấp trên gối trả lời, tiện thể kể với anh việc sáng nay cô phải đi Nam Thành tham gia sự kiện, chắc khoảng hai ba ngày mới về.
Nghĩ một lúc, cô lại gõ thêm một dòng.
Văn Đàn:【Em họ anh bao nhiêu tuổi rồi ạ? Em muốn chuẩn bị một món quà cho cô ấy.】
Cô vừa gửi tin nhắn đi, Minh Trạc đã gọi điện tới.
Văn Đàn ngạc nhiên, hạ giọng bắt máy: “Anh vẫn chưa ngủ ạ?”
Minh Trạc “ừm” một tiếng: “Em thì sao, ngủ dậy rồi à?”
“Chưa ạ.” Văn Đàn đổi một tư thế thoải mái để tựa vào, “Em vừa mới đọc kịch bản xong, không để ý thời gian nên đọc đến tận bây giờ, mới tắm xong vừa nằm xuống thôi.”
Giọng Minh Trạc trầm thấp: “Vậy em ngủ đi, không cần chuẩn bị quà đâu, con bé không còn ở lứa tuổi cần nhận quà nữa rồi.”
Văn Đàn đính chính: “Nhận quà thì không phân biệt tuổi tác đâu ạ, bất kể bao nhiêu tuổi, nhận được quà đều sẽ rất vui.”
Minh Trạc khẽ cười: “Đợi em gặp con bé rồi quyết định có tặng hay không cũng chưa muộn.”
Văn Đàn thực sự có chút buồn ngủ, cô mơ màng đáp lại, mí mắt bắt đầu díp vào nhau: “Thầy Minh… ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.”
*
“Văn Đàn chuyển nhà rồi.”
Mạnh Trần An cầm điện thoại, sắc mặt không mấy dễ coi: “Biết rồi.”
Kể từ sau khi bị Đài Bắc Hoài lọa khỏi chương trình đêm giao thừa, cuộc sống của anh ta không hề dễ dàng.
Vài dự án mà An Hòa Ảnh Thị dự định khởi động trước đó đều bị trì trệ do các nhà đầu tư đồng loạt chần chừ quan sát tình hình.
Người đứng sau Mạnh Trần An từng giúp anh ta hẹn lãnh đạo Đài Bắc Hoài dùng bữa nhưng câu trả lời nhận được vẫn là: “Đây là ý của cấp trên, chúng tôi cũng chỉ làm việc theo chỉ thị.”
Mạnh Trần An không hiểu “cấp trên” đó rốt cuộc là ai. Là người đứng đầu Đài Bắc Hoài hay là cấp trên có quyền ban hành văn bản có dấu đỏ?
Anh ta lăn lộn trong giới giải trí bao nhiêu năm, mạng lưới quan hệ công khai lẫn bí mật không hề ít, lợi ích dây mơ rễ má cũng nhiều. Chỉ cần anh ta còn kiếm được tiền, tư bản sẽ không dễ dàng bỏ rơi anh ta.
Vì thế, họ cũng đang dốc sức giúp anh ta tìm đường xoay chuyển.
Ngồi đối diện là một đại gia giới đầu tư tên là Ngụy Nguyên nói: “Tôi vất vả lắm mới giúp cậu nối được mối này, cậu phải để tâm vào. Nếu cậu có thể bám chặt được cái đùi này, một Đài Bắc Hoài chẳng là gì cả.”
Mạnh Trần An khẽ gật đầu: “Trần An xin ghi nhớ.”
Chẳng mấy chốc, cửa phòng khách được đẩy ra.
Thư ký ngoài cửa nói bằng giọng công vụ: “Chủ tịch Minh chỉ có năm phút, hai người đi theo tôi.”
Hai người lập tức đứng dậy, theo thư ký đi vào.
Văn phòng của Minh Ứng Chương rất rộng, trang trí theo phong cách Trung Hoa, bất kỳ bức tranh sơn thủy nào trên tường cũng có giá hàng trăm triệu.
Sau khi vào phòng, đại gia Ngụy Nguyên đi cùng Mạnh Trần An đã cười lấy lòng: “Chủ tịch Minh, lâu rồi không gặp.”
Minh Ứng Chương đang uống trà, ngay cả mắt cũng không thèm ngẩng lên: “Lần trước chúng ta gặp nhau là ở…”
Ngụy Nguyên lập tức tiếp lời: “Ở buổi tiệc rượu tại trang viên Bona ạ.”
Minh Ứng Chương cũng không vòng vo khách sáo: “Có việc gì thì nói đi.”
Ngụy Nguyên mở lời: “Hôm nay tôi đến là muốn giới thiệu với ngài một người trẻ, tên là Mạnh Trần An, là một diễn viên, tự mở công ty riêng. Hiện trong tay cậu ấy có mấy dự án lớn đều có khả năng sinh lời, chỉ là tạm thời chưa kéo được vốn đầu tư…”
Mạnh Trần An tiến lên một bước, tự giới thiệu bản thân, rồi nói thêm: “Cháu thường nghe Ngụy tổng nhắc đến Chủ tịch Minh, đúng là trăm nghe không bằng một thấy.”
Đối với những lời nịnh nọt như thế này, tai Minh Ứng Chương đã nghe đến chai sạn.
Ông liếc nhìn Ngụy Nguyên, đặt nhẹ chén trà xuống như muốn chốt hạ: “Tôi không có hứng thú với các dự án trong giới giải trí.”
Mạnh Trần An biết, với những gia tộc hào môn hàng đầu trong giới thượng lưu như họ, phần lớn đều coi thường giới giải trí.
Ánh mắt anh ta nhanh chóng đảo quanh bàn làm việc một vòng: “Trên bàn của Chủ tịch Minh có phải là mực dấu Long Tuyền không ạ?”
Lúc này Minh Ứng Chương mới thực sự nhìn về phía anh ta, có chút hứng thú hỏi: “Cậu cũng biết thứ này à?”
“Trước đây khi đóng phim, cháu có học qua thư pháp nên cũng biết chút kiến thức về mảng này. Mực dấu Long Tuyền còn được gọi là mực dấu tơ sen, giá trị đắt hơn cả vàng. Năm nghìn cân ngó sen mới cho ra được một gram tơ sen, có đặc tính nghìn năm không phai. Mùa đông không đông cứng, mùa hè không chảy dầu, ngâm nước không rữa, gặp lửa vẫn lưu dấu.”
Lúc rảnh rỗi, Minh Ứng Chương thường thích viết thư pháp để tĩnh tâm, gặp người có chung sở thích, ông tự nhiên sẵn lòng nói thêm vài câu.
Ông đứng dậy: “Vừa hay ở đây tôi có sẵn giấy bút, cậu qua đây viết vài chữ cho tôi xem thử.”
Mạnh Trần An gật đầu, đi vòng qua bàn làm việc đến bên cạnh ông.
Vừa nhận lấy cây bút lông Minh Ứng Chương đưa tới, ánh mắt anh ta chợt dừng lại ở khung ảnh đặt trên bàn.
Trong đầu Mạnh Trần An như nổ tung, rất nhiều manh mối trong khoảnh khắc này lập tức nối lại với nhau.
Bề ngoài anh ta vẫn giữ vẻ bình tĩnh nhưng lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi. Nhìn khung ảnh, anh ta hỏi: “Hai vị này… là con trai của Chủ tịch Minh ạ?”
Hết chương 127
Dông dài:
Sắp ngược nhẹ rùi nhưng cũng không lâu đâu. Mọi người phải xem cái mỏ thầy Minh xử lý đống bầy nhầy Mạnh Trần An cỡ nào, ảnh không cần làm gì cũng có người đứng ra giải quyết dùm ảnh, một mũi tên trúng 2 con nhạn =))))
