Chương 126: Độc quyền

Chuyển ngữ: @motquadao
Trước đó Văn Văn đã thu dọn giúp Văn Đàn được một nửa đồ đạc. Sau khi biết từ Từ Thu là đã tìm được nhà mới, cô bé lại dùng thêm một đêm để thu dọn nốt phần còn lại.
Khi Văn Đàn trở về, đồ đạc lớn nhỏ đã bày kín phòng khách.
Cô đặt túi xách xuống: “Để chị làm cho.”
Văn Văn thở hổn hển: “Không sao đâu, em sắp xong rồi. Đúng rồi, chị Văn Đàn, có vài thứ em không chắc chị còn cần không, chị xem thử nhé, nếu còn dùng thì xếp vào thùng. À với cả, còn cái tủ đầu giường của chị, trước đây chị dặn là không được đụng vào đồ bên trong nên em chưa dọn.”
Văn Đàn đáp lại một tiếng, rồi từ đống đồ mà Văn Văn định bỏ đi, cô lấy ra đôi giày leo núi của mình.
Văn Văn rất khó hiểu: “Em chưa bao giờ thấy chị đi đôi này luôn á, lúc đi đóng phim chị cũng mang theo, chị vẫn muốn giữ lại ạ?”
Văn Đàn ôm lấy đôi giày, nghiêm túc nói: “Đây là giày thầy Minh tặng chị, anh ấy đã lái xe đi đi về về bốn năm tiếng đồng hồ mới mua được đấy.”
Văn Văn lập tức kính cẩn: “Em đi tìm hộp đóng gói lại cho chị ngay!”
Văn Đàn đặt đôi giày sang một bên rồi tiếp tục sắp xếp những thứ khác. Vài phút sau, tiếng gõ cửa vang lên.
Văn Văn đoán: “Chắc là bên công ty chuyển nhà đến, để em ra xem.”
Người đứng bên ngoài là Lâm Sơ Dao. Cô nàng vẫy tay chào Văn Văn: “Chào em nhé.”
Văn Văn biết cô là bạn của Văn Đàn nên vội vàng đáp: “Em chào chị ạ.”
Nghe thấy giọng bạn mình, Văn Đàn đi tới: “Sao cậu lại đến đây?”
Lâm Sơ Dao xắn tay áo đi vào trong: “Nghe nói cậu chuyển nhà nên tớ đến giúp đây. Sao rồi, có việc gì để tớ làm không?”
Văn Đàn bỏ món đồ cuối cùng vào thùng, nhìn xung quanh: “Chắc không còn gì nữa đâu, đợi người của công ty chuyển nhà đến là được.”
Ánh mắt Lâm Sơ Dao rơi vào cái thùng trong tay cô, không nhịn được hỏi: “Đây là…”
Văn Đàn ho khẽ một tiếng, lập tức lấy món đồ bên cạnh che lại: “Không là gì cả.”
Lâm Sơ Dao bị hành động giấu đầu hở đuôi này làm cho sửng sốt tột độ.
Dù Lâm Sơ Dao chưa từng dùng thứ đó, nhưng cô nàng cũng từng mua kẹo cao su ở siêu thị rồi…
Tủ đầu giường của Văn Đàn trước đây vốn đựng thuốc chống trầm cảm và lá thư tuyệt mệnh, thế nên dù là Văn Văn hay dì giúp việc, cô đều dặn họ đừng động vào.
Vì vậy, món đồ này Văn Văn cũng không phát hiện ra.
Lần trước Minh Trạc về nhà lấy quần áo có mang sang hai hộp.
Đã dùng hết một hộp, còn thừa lại một hộp.
Lúc nhìn thấy, Văn Đàn vốn định vứt đi luôn, nhưng hôm nay người ra kẻ vào, lỡ bị ai bới ra thì ngại lắm. Cô định nhét vào túi xách, ai ngờ Lâm Sơ Dao lại đến nên thuận tay bỏ luôn vào thùng đồ.
Thế mà vẫn bị phát hiện.
Lúc này Lâm Sơ Dao mới nhận ra câu nói “không biết nói gì thì hôn nhau, rồi đi ngủ” của Văn Đàn có nghĩa là gì.
Hóa ra “ngủ” ở đây là động từ cơ đấy…
Mặc dù biết họ đã bên nhau, nhưng cô nàng không thể tưởng tượng nổi, thực sự không thể tưởng tượng nổi người anh họ vốn lạnh lùng, không gần nữ sắc từ nhỏ của mình lại làm những chuyện này.
Chẳng mấy chốc, người của công ty chuyển nhà đã đến.
Nhân lúc Văn Văn không chú ý, Văn Đàn lấy túi xách của mình nhanh chóng nhét món đồ kia vào.
Lâm Sơ Dao lặng lẽ giơ ngón tay cái về phía cô, bày tỏ sự bái phục.
Cũng chính khoảnh khắc này, cô nàng mới nhận ra Văn Đàn có thể thu phục được anh họ mình, bản lĩnh quả thực vượt xa tưởng tượng.
*
Lúc xe của công ty chuyển nhà dừng ở hầm gửi xe đã là tám giờ tối.
Đồ đạc được chuyển từng chuyến vào thang máy. Văn Văn đứng dưới trông đồ, còn Văn Đàn và Lâm Sơ Dao ở trên nhà nhận đồ.
Thấy có người bê một chiếc thùng lớn đi vào, Văn Đàn đưa tay đỡ lấy: “Đặt ở đây là được, cảm ơn nhé.”
Một giọng nam sảng khoái vang lên: “Không có gì.”
Văn Đàn nghiêng đầu nhìn người đứng sau chiếc thùng: “Quý Hồi?”
Quý Hồi đặt thùng xuống, phủi tay nói: “Tôi nghe chị Thu nói hôm nay cô dọn qua đây, vừa hay gặp trợ lý của cô bên dưới nên tôi bê hộ một ít đồ lên.”
Ngoài Quý Hồi, trợ lý của anh ta cũng bê một thùng đồ vào chào Văn Đàn.
Văn Đàn gật đầu đáp lễ: “Chào anh.”
Cô nhìn Quý Hồi: “Làm phiền mọi người quá, các anh ăn cơm chưa? Nếu chưa thì lát nữa ăn cùng nhé, tôi đặt lẩu về.”
Quý Hồi đáp rất dứt khoát: “Được thôi, coi như giúp cô làm ấm nhà mới.”
Hai người bọn họ, một mỹ nữ băng giá và một anh chàng đẹp trai tỏa nắng, đứng cạnh nhau lại có cảm giác rất đẹp đôi.
Lâm Sơ Dao cực kỳ thấu hiểu tâm lý của fan couple. Cô nàng đứng cách đó không xa, lén lấy điện thoại chụp một tấm ảnh, sau khi chỉnh sửa xong xuôi thì gửi cho anh họ mình.
Lâm Sơ Dao:【Chuyển cho em 50 tệ để xem bản không che.】
Anh họ:【Hôm nay giảng viên môn chuyên ngành của em vừa tìm anh đấy.】
Lâm Sơ Dao: “…”
Cô nàng lập tức thu hồi hai tin nhắn trước, coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Giây tiếp theo, tài khoản ngân hàng của cô nhận được 5.000 tệ.
Anh họ:【Chụp một mình cô ấy thôi.】
Lâm Sơ Dao:【Xét thấy mấy lần gần đây anh hào phóng với em như vậy, em quyết định tha thứ cho chuyện anh block em. Và tiện nói cho biết anh một tin độc quyền: Hình như bà ngoại không ưng nghề nghiệp của Văn Đàn lắm đâu, cậu em chắc chắn lại càng không, anh tự nghĩ cách đi nhé.】
Lâm Sơ Dao nhắn xong liền hớn hở đi tìm Văn Đàn.
Cô nàng chào Quý Hồi một tiếng rồi bảo Văn Đàn: “Chúng mình chụp vài tấm selfie trong nhà mới của cậu đi!”
Văn Đàn đương nhiên không từ chối yêu cầu này.
Thế là năm phút sau, Minh Trạc nhận được vài tấm ảnh selfie của hai cô gái.
Lâm Sơ Dao:【Mua một tặng một, hời quá đúng không.】
Minh Trạc:【Kỹ năng chỉnh sửa hình ảnh lúc nãy của em sao không dùng vào mấy tấm này đi?】
Minh Trạc đặt điện thoại xuống, lái xe thẳng đến Giang Thủy Tiểu Tạ.
*
Bà cụ Minh đã có tuổi nên đi ngủ sớm. Khoảng chín giờ tối, khi bà đang chuẩn bị vào phòng nghỉ ngơi thì được báo rằng Minh Trạc tới.
Bà cụ thắc mắc: “Muộn thế này rồi thằng bé còn đến làm gì?”
Bà cụ bước ra khỏi phòng, nhìn bóng dáng đang đứng hút thuốc ngoài hành lang lộng gió, ngáp một cái hỏi: “Đêm hôm khuya khoắt, xảy ra chuyện gì à?”
Minh Trạc nhìn bà, ánh mắt lạnh như sương: “Bà nội.”
Anh không nói thêm lời thừa thãi nào.
Bà cụ Minh nhận lấy chiếc khăn choàng từ tay người làm, khẽ vẫy tay ra hiệu cho họ lui xuống. Khi người làm đã rời đi, bà cụ mới đi đến trước mặt Minh Trạc, sắc mặt nghiêm túc hơn nhiều: “Có chuyện gì vậy?”
Minh Trạc dụi tắt nửa điếu thuốc còn lại ném vào thùng rác rồi mới mở lời: “Con vốn định Tết này đưa cô ấy về gặp bà.”
Bà cụ Minh mơ hồ, chưa hiểu chuyện gì: “Giờ lại không định nữa à?”
“Lâm Sơ Dao nói, bà không chấp nhận nghề nghiệp của cô ấy.”
Bà cụ Minh càng thấy khó hiệu: “Bà nói không chấp nhận nghề nghiệp của con bé bao giờ? Là hôm đó Sơ Dao ở đây nói về người bạn của mình…”
Nói được nửa chừng, cuối cùng bà cụ cũng phản ứng lại, cả người tỉnh táo hẳn ra, trong lòng giật thột: “Cô gái con thích, không lẽ chính là người bạn của Sơ Dao sao? Là cô diễn viên đó?”
