[Tai tiếng] Chương 125

Chương 125: Còn có

Chuyển ngữ: @motquadao


Hôm nay là ngày làm việc, lại là sau mười giờ tối, rạp chiếu phim gần như không có người.

Văn Đàn và Minh Trạc ngồi ở hàng cuối cùng, trên màn hình lớn đang chiếu một bộ phim phiêu lưu. 

Cốt truyện khá tệ, nhưng bù lại phong cảnh được quay rất đẹp. 

Những ngọn núi tuyết nguy nga, những thác nước hùng vĩ và cánh đồng hoang với ngọn cỏ lay trong gió gắt. 

Mỗi cảnh sắc dưới ống kính của đạo diễn đều khiến người ta cực kỳ khao khát được đặt chân tới.

Văn Đàn thử tìm kiếm, hóa ra đạo diễn của bộ phim này quả thực xuất thân từ việc quay phim tài liệu.

Khi rời khỏi phòng chiếu, cô quay sang hỏi: “Thầy Minh, các anh thường xuyên đi khảo sát thực địa, vậy chắc hăn anh đã đi qua rất nhiều nơi rồi nhi?”

Minh Trạc “ừm” một tiếng: “Đúng rồi.”

Văn Đàn rất hứng thú: “Vậy anh đã đi những đâu thế, những chỗ vừa chiếu trong phim anh cũng từng tới rồi ạ?”

“Khoảng một nửa thôi.”

“Vậy ạ, ngoài đời có đẹp như trên phim không anh?”

Rất nhiều điểm du lịch quảng cáo rất rầm rộ, nào là filter, nào là chọn góc chụp ảnh. 

Thực tế đến tham quan thì cũng thường thôi.

Minh Trạc đáp: “Cảnh sắc thiên nhiên rất rung động, ống kính không thể lột tả hết được vẻ đẹp ấy đâu.”

Văn Đàn bĩu môi: “Trước kia em cùng Lâm Sơ Dao từng đến “Cổng địa ngục” rất nổi tiếng ở Turkmenistan, kết quả đến nơi mới thấy nó chỉ là một cái hố đất lớn, bên trong có vài đốm lửa nhỏ đang cháy.”

Minh Trạc mỉm cười, chậm rãi giải thích: “Cổng địa ngục còn có tên gọi khác là Mỏ khí Darvaza. Vì mỏ khí ngầm dưới lòng đất liên tục rò rỉ khí tự nhiên nên năm 1950, các nhà địa chất học lúc bấy giờ để ngăn khí độc lan ra môi trường xung quanh đã quyết định châm lửa đốt lượng khí bị rò rỉ đó.”

“Ban đầu dự tính sẽ cháy hết trong vài tuần, nhưng không ngờ lại cháy liên tục cho đến tận bây giờ. Khí đốt tự nhiên trong điều kiện môi trường cung cấp đủ oxy sẽ duy trì quá trình cháy và giải phóng nhiệt lượng. Qua việc phóng đại và tô vẽ của con người, nó mới trở thành Cổng địa ngục.”

Văn Đàn thấy đầu mình ngứa ngáy, như sắp mọc thêm kiến thức mới: “Quả nhiên chuyện kỳ lạ đến mấy cũng có thể giải thích được dưới góc độ khoa học.”

“Trái Đất là một sự tồn tại rất phức tạp, mà địa chất học cũng chỉ có thể thăm dò được lớp bề mặt nông nhất của nó mà thôi.”

Văn Đàn tò mò: “Anh bắt đầu thích địa chất học từ khi nào thế?”

Minh Trạc đáp: “Năm sáu tuổi, anh thấy một cuốn tạp chí National Geographic ở nhà bà nội, trên đó có một bài phỏng vấn về địa chất học. Anh đã đọc cả buổi chiều và thấy rất thú vị.”

Văn Đàn kinh ngạc: “Năm sáu tuổi mà anh đã biết nhiều chữ thế rồi á?”

Minh Trạc vừa kéo khăn quàng cổ lên che mặt cho cô, vừa cười nói: “Em lạc đề rồi.”

Lúc này họ đã ra khỏi trung tâm thương mại, mọi người đều dồn về cùng một cửa ra. 

Văn Đàn theo bản năng cúi mặt xuống thấp, không nhịn được nhỏ giọng: “Anh giỏi thật đấy, năm sáu tuổi em vẫn còn đang nghịch bùn cơ.”

Minh Trạc rất biết cách an ủi: “Chứng tỏ khả năng vận động tay chân của em rất tốt.”

Văn Đàn: “…”

Cô vừa định nói gì đó nhưng lại vô tình nghĩ sang một tầng nghĩa khác, mặt bỗng chốc đỏ bừng. 

Minh Trạc nhìn cô, có lẽ cũng nhận ra câu nói vừa rồi có tính ám chỉ. 

Anh khẽ nhướng mày, giọng trầm xuống: “Em đang nghĩ gì thế?”

Hàng mi Văn Đàn run run, đôi mắt bị hơi nóng từ hơi thở phả ra làm cho mờ đi, không dám nhìn anh. 

Cô quay người đi, ấp úng: “Muộn rồi này, mình về thôi…”

*

Chỗ này cách nhà Minh Trạc không xa, đi bộ cũng chỉ mất khoảng hai mươi phút. 

Đường phố về đêm rất yên tĩnh, gần như không có người. 

Văn Đàn có thể quang minh chính đại nắm tay Minh Trạc như những cặp tình nhân bình thường, đút tay vào túi áo khoác của anh.

Cô nói: “Đúng rồi, chị Thu đã tìm được nhà cho em rồi, chắc ngày mai em phải qua đó chuyển nhà.”

Chiều nay Từ Thu đã gọi điện cho cô, nói rằng căn nhà đó nằm ngay tòa nhà sát vách chỗ Quý Hồi. Người thuê trước vừa xuất ngoại cách đây không lâu nên nhà vừa trống, dọn dẹp một chút là có thể dọn vào ở ngay.

Minh Trạc nắn nắn những ngón tay thon nhỏ của cô: “Mai em chuyển lúc nào thế?”

“Sáng mai em có việc, chắc là buổi chiều.” Cô tiếp tục, “Anh không cần đến giúp em đâu, một mình em lo được, vả lại còn có trợ lý và tài xế nữa. Lúc đó gọi công ty vận chuyển một chuyến là xong ngay.”

Minh Trạc “ừm” một tiếng: “Đợi em chuyển nhà xong, khi nào có thời gian, anh đưa em đi gặp một người.”

Văn Đàn thắc mắc: “Ai á, bạn anh ạ?”

Minh Trạc trầm mặc hai giây: “Em họ anh.”

Văn Đàn sửng sốt: “Anh còn có em họ nữa á?” 

Cô cứ tưởng Minh Trạc chỉ có một người em trai…

Minh Trạc dừng bước, đối diện với ánh mắt cô: “Xin lỗi, anh vẫn chưa nghĩ ra nên nói với em thế nào.”

Thật ra chuyện gia đình không phải lúc nào cũng treo trên miệng. 

Văn Đàn thoải mái đáp: “Không sao mà. Em cũng chưa từng kể với anh, thật ra em còn có một đứa em trai cùng cha khác mẹ và một đứa em gái cùng mẹ khác cha.” 

Có điều cô và họ đều chưa từng gặp nhau bao giờ.

Minh Trạc nhớ lại lời Lâm Sơ Dao từng nói về việc cha mẹ cô đều đã có gia đình riêng.

Anh giơ tay chỉnh lại mái tóc bị gió thổi rối của cô, chậm rãi nói: “Văn Đàn, em còn có anh.”

Sống mũi Văn Đàn cay cay, khóe môi rạng rỡ nụ cười: “Em biết mà.”

Từ sau khi bà ngoại mất, thế giới của cô dường như chỉ còn lại mình cô.

 Bây giờ anh nói với cô rằng: “Em còn có anh”. 

Văn Đàn cảm thấy, dù cuộc đời mình có kết thúc ngay lúc này thì cũng không còn gì hối tiếc.

Minh Trạc kéo khăn quàng của cô xuống, cúi đầu hôn lên môi cô. 

Đó là chuyện anh đã nghĩ suốt cả buổi tối nay. 

Văn Đàn giơ tay ôm lấy cổ anh, đáp lại, tự đưa mình vào lòng anh. 

Đợt không khí lạnh tràn về, từng bông tuyết nhẹ nhàng rơi xuống. 

Văn Đàn không hề thấy lạnh, chỉ cảm thấy mình như đang ôm một lò sưởi lớn.

Bất kể là ngoại hình hay tính cách của Minh Trạc đều lạnh lùng xa cách, nhưng trái tim anh lại nóng hổi dâng đến trước cô.

Sau khi về nhà, hai người đã tiến hành một cuộc thảo luận sâu sắc hơn về vấn đề “khả năng vận động tay chân”.

Trong phòng ngủ, Minh Trạc cắn nhẹ vành tai cô, giọng nói trầm khàn: “Bảo bối giỏi quá, học nhanh thật đấy.”

“…”

Văn Đàn tựa vào lòng anh, dây áo lót lỏng lẻo buông thõng trên bắp tay, cả khuôn mặt đỏ lựng.

… … … …

Cô định dùng cách mới. 

Ngay khi cô định cúi đầu xuống, cổ đã bị người ta nâng lên.

Minh Trạc hôn lên môi cô, tùy ý chiếm lấy sự ngọt ngào trong miệng cô, bàn tay càng thêm dùng lực. 

Cô muốn lười biếng… từng chút một chạm vào cơ bụng của anh. 

Minh Trạc cũng không làm khó cô nữa, tự mình ra tay. 

Anh cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ cô.

Vầng trăng đầy đặn bị nước mưa làm ướt, ẩn hiện sau rặng mây. 

Trong căn phòng nóng ẩm lan tỏa mùi xạ hương nồng nàn.

Đột nhiên, bụng dưới của Văn Đàn trào dâng một luồng nhiệt, cảm giác rất không ổn.

Chảy máu rồi… (Là đến kỳ kinh nguyệt, đến kỳ kinh nguyệt, đến kỳ kinh nguyệt, không phải nội dung cấm trẻ em).

Văn Đàn nhìn vệt máu đỏ trên tấm ga giường màu xanh đậm, có chút xấu hổ: “Đều tại anh hết!”

Minh Trạc vừa làm chuyện xấu xong, vui vẻ chấp nhận sự buộc tội của cô, đứng dậy nói: “Để anh đi giặt.”


Hết chương 125

Bình luận về bài viết này