Chương 123: Thanh toán

Chuyển ngữ: @motquadao
Việc tạp chí của Văn Đàn bán cháy hàng lần này nằm ngoài dự tính của tất cả mọi người.
Studio của Quý Tư Tư vốn đã chuẩn bị sẵn một loạt thông cáo báo chí rầm rộ để tung hô việc cô ta lên bìa khai niên của một trong năm tạp chí lớn nhất. Ai ngờ phút đầu tiên chỉ bán được 20.000 bản, thua xa con số 30.000 bản hết sạch trong tích tắc của Văn Đàn. Tình cảnh này khiến phía Quý Tư Tư tiến thoái lưỡng nan, lại còn bị đối thủ mỉa mai thậm tệ.
Thế là món nợ này lại được tính lên đầu Văn Đàn.
Sau khi gặp Từ Thu lúc sáng, Văn Đàn đã gọi điện cho Quách Thụ để nói về suy nghĩ và lựa chọn của mình.
Quách Thụ cũng không hề vòng vo, trực tiếp hẹn cô đi ăn trưa.
Ông bảo trợ lý đưa kịch bản cho Văn Đàn: “Nếu cô đã tin tưởng tôi như vậy, tôi chắc chắn sẽ không làm cô thất vọng. Phim chính kịch tuy không dễ đoạt giải bằng phim nghệ thuật, nhưng chỉ cần kỹ năng diễn xuất của cô vững vàng, tôi sẽ quay thật tốt câu chuyện này. Chúng ta phối hợp nhịp nhàng thì hoàn toàn có khả năng.”
Văn Đàn đưa tay đón lấy, gật đầu: “Cháu sẽ cố gắng không để đạo diễn Quách thất vọng ạ.”
Quách Thụ nói: “Cô về đọc kịch bản trước đi, nếu không có vấn đề gì thì chúng ta ký hợp đồng, khi nào chốt thời gian khai máy tôi sẽ báo cho cô.”
“Vâng, cảm ơn đạo diễn Quách.”
Khi Văn Đàn rời khỏi phòng riêng, ánh nắng bên ngoài rất rạng rỡ. Văn Văn đi theo sau cô: “Chị Văn Đàn, chị trò chuyện với đạo diễn Quách thế nào rồi ạ?”
Văn Đàn đáp: “Rất tốt.”
Văn Văn nói: “Hôm qua sau khi trailer của Trường Phong tung ra, em đã biết cuối cùng chị chắc chắn sẽ chọn phim của đạo diễn Quách mà.”
“Tại sao?”
“Đạo diễn Quách quay chị đẹp lắm, đẹp kiểu mờ ảo và bí ẩn ấy. Chị không biết đâu, tối qua nhờ cái trailer đó mà chị tăng thêm bao nhiêu fan, mà tạp chí hôm nay bán chạy như vậy cũng có công lao của nó không ít.”
Những gì Văn Văn hoàn toàn là sự thật.
Những fan đi theo Văn Đàn từ lúc cô mới ra mắt, trừ những người đã bỏ cuộc, thì những người ở lại đều là fan trung thành cốt cán.
Giờ thấy cô khó khăn lắm mới bứt phá được, không chỉ tài nguyên thời trang nhảy vọt mà sự nghiệp cũng khởi sắc, họ dốc hết sức để đẩy doanh số lên cao.
Đây không chỉ là số khai niên mà còn vì đây là bìa đơn đầu tiên của Văn Đàn.
Thêm vào đó, Văn Đàn hiện tại rất nổi tiếng trong giới thời trang, không ít blogger thời trang cũng mua, kéo theo cả fan của họ.
Thậm chí có một phú bà đã mạnh tay mua một lúc 3.000 bản.
Văn Đàn gọi điện hỏi han: “Cậu mua nhiều thế làm gì?”
Lâm Sơ Dao vui vẻ đáp: “Thì ủng hộ cậu chứ sao, góp gạch xây dựng sự nghiệp cho chị em tốt của tớ!”
Văn Đàn cố gắng khuyên cô nàng tiêu dùng lý trí: “Mua vài bản lấy lệ là được rồi, 3.000 bản là quá nhiều.”
Số tạp chí đó chồng lên chắc cao bằng mấy tầng lầu, vừa khó cất vừa tốn tiền.
Lâm Sơ Dao hì hì: “Không sao, tớ có thể tìm người để thanh toán mà.”
Văn Đàn: “?”
Lâm Sơ Dao nói thêm: “Ôi không sao đâu mà, chỉ là tớ không ưa cái vẻ tự phụ của Quý Tư Tư thôi. Vừa dập được nhuệ khí của cô ta, vừa tăng được doanh số cho cậu, vẹn cả đôi đường, tội gì không làm chứ.”
Văn Đàn cười, cũng không nói gì thêm: “Cậu từ Ý về rồi à?”
“Tớ về từ hôm qua rồi, anh Kế Quang ngày nào cũng làm việc, tớ thì cứ ở lì trong khách sạn ngủ, chán chết đi được.”
“Vậy tối nay mời cậu đi ăn nhé?”
Hai người lập tức chốt kèo.
Ngồi trên xe, Văn Đàn gửi tin nhắn cho Minh Trạc, nói rằng cô sẽ về muộn một chút, đồng thời xin anh thông tin liên lạc của Hướng Đông.
*
Minh Trạc rời khỏi phòng thí nghiệm, thấy tin nhắn của Văn Đàn liền gửi danh thiếp WeChat của Hướng Đông qua cho cô. Cùng lúc đó, bà cụ Minh cũng gửi cho anh một hóa đơn 150.000 tệ qua WeChat.
Kèm theo hai chữ gọn lỏn: 【Thanh toán!】
Minh Trạc nhấn nút tin nhắn thoại, hững hờ nói: “Trả điện thoại lại cho bà nội đi.”
Lâm Sơ Dao còn chưa kịp tố cáo chuyện anh chặn WeChat mình thì ngân hàng đã nhận được thông báo biến động số dư tăng 200.000 tệ.
Cô nàng liền nịnh nọt gửi lại một đoạn ghi âm: “Cảm ơn anh họ, bà ngoại hỏi anh đã theo đuổi được cô gái anh thích chưa.”
Minh Trạc:【Thành công rồi.】
Bà cụ Minh nhìn thấy tin nhắn này thì vui mừng ra mặt. Bà cụ cầm điện thoại trực tiếp gọi cho Minh Trạc, cười nói: “Còn nửa tháng nữa là đến Tết rồi, khi nào con đưa con bé về cho bà gặp đây?”
Minh Trạc đáp: “Để con hỏi ý kiến của cô ấy trước.”
Bà cụ Minh lại nói: “Đúng rồi, hôm nay bà bảo người qua nhà con dọn dẹp, sao lại đổi mật khẩu rồi? Sáng gọi điện cho con cũng không thấy nghe máy.”
“Sau này con sẽ tự tìm người, không phiền đến bà nữa đâu ạ.”
“Con bận đến mức cơm còn chẳng có thời gian ăn, bà lo cho con được chút nào hay chút nấy, phiền hà gì chứ.”
Minh Trạc im lặng hai giây mới đáp: “Không tiện lắm ạ.”
Bà cụ Minh định nói tiếp liền khựng lại, lập tức hiểu ra vấn đề, cười híp mắt: “Được được được, bà biết rồi, vậy con tự lo nhé.”
Cúp điện thoại, bà cụ nhìn tin nhắn trên máy rồi quay sang hỏi Lâm Sơ Dao: “Con mua cái gì mà bắt anh họ con thanh toán thế?”
Lâm Sơ Dao hếch cằm: “Bí mật ạ.”
Bà cụ Minh bực mình gõ vào trán cô: “Mới đi chơi mấy ngày về mà đã sinh ra cái tính khí này rồi đấy.”
Lâm Sơ Dao ôm cánh tay bà cụ, nũng nịu một hồi rồi mới nói: “Bà ơi, bà còn nhớ người bạn rất xinh đẹp mà con từng kể với bà không?”
“Nhớ chứ, con còn bảo định giới thiệu cho anh họ con mà mãi chẳng thấy đâu.”
“Người ta sớm đã… Anh họ đâu cần con giới thiệu nữa, chẳng phải anh ấy đã theo đuổi được người mình thích rồi sao.”
Bà cụ Minh cảm thán: “Ừ, đúng nhỉ. Vậy tự nhiên con hỏi chuyện này làm gì?”
Lâm Sơ Dao trả lời: “Con chỉ tò mò thôi… Người bạn đó của con là diễn viên. Bà nói xem, nếu con thực sự giới thiệu cậu ấy cho anh họ, thì cậu con có đồng ý cho cậu ấy bước chân vào cửa không?”
Bà cụ Minh suy ngẫm hai giây: “Câu này của con làm khó bà rồi. Cậu con đến giờ vẫn muốn anh họ con về kế thừa công ty. Nếu thằng bé kế thừa công ty, vợ tương lai chắc chắn phải là thiên kim danh gia vọng tộc, ít nhất phải có gia thế trong sạch, diễn viên thì không ổn đâu.”
Lâm Sơ Dao nhíu mày: “Bà cũng nói như vậy.”
“Còn ai nói thế nữa sao?” Bà cụ Minh vỗ mu bàn tay cô nàng, nhỏ nhẹ nói: “Sơ Dao, bà hiểu tâm tình của con, nhưng kết hôn không phải chuyện của hai người, mà là chuyện của hai gia đình. Con có thể chọn bất kỳ ai làm bạn, nhưng người bạn đời tương lai thì nhất định phải cân nhắc thật kỹ.”
“Vậy nhỡ đâu anh họ thực sự thích cậu ấy thì sao ạ?”
Bà cụ Minh trợn tròn mắt: “Vậy thì trước khi thằng bé và cậu con cãi nhau to, bà thà chết trước cho xong, lười nghe mấy chuyện đó lắm.”
Lâm Sơ Dao: “…”
Cô nàng im lặng hai giây rồi lại nói: “Nhưng con thấy anh họ sẽ không nghe lời cậu đâu, anh ấy không quay về kế thừa công ty thì có thể ở bên người mình thích rồi.”
Bà cụ Minh nhìn cháu gái với ánh mắt hiền từ: “Nếu mọi chuyện thực sự đơn giản như vậy thì họ đã không đến mức mười năm trời không nói với nhau một câu nào rồi.”
