[Tai tiếng] Chương 122

Chương 122: Lòng tốt

Chuyển ngữ: @motquadao


Văn Đàn không ngờ rằng chủ đề này vòng đi vòng lại rồi cũng quay trở lại…

Cô ấp úng đáp: “Bọn em đóng phim đều không dùng lưỡi đâu, vừa rồi anh… phạm quy rồi.”

Thông thường, trừ khi đạo diễn có yêu cầu đặc biệt trước lúc bấm máy, các diễn viên khi đóng cảnh hôn đều sẽ làm việc theo quy tắc, không có những cử động cơ thể thừa thãi. 

Đây vốn dĩ là công việc, nếu không biết chừng mực, lại chưa nhận được sự đồng ý của đối phương mà đã tự ý hành động thì rất dễ bị coi là quấy rối tình dục chốn công sở.

Minh Trạc tựa hồ khẽ cười một tiếng: “Vậy phải làm sao đây, hay là em hôn trả lại anh nhé?”

Văn Đàn đáp: “Không thèm.”

Hiện tại cô đang cảm thấy “bà dì” đang đến khá dữ dội, nếu cứ tiếp tục hôn hít thì e là chẳng biết bao giờ mới dứt ra được.

Minh Trạc lùi lại một chút, cúi người nhặt đôi dép lê rồi xỏ vào chân cho cô, sau đó lại bế người xuống: “Em đã tìm được chỗ ở mới chưa?”

“Vẫn chưa ạ, mai em gọi điện cho chị Thu xem chị ấy nói sao.”

Minh Trạc im lặng mất hai giây mới lên tiếng: “Chị Thu?”

Văn Đàn gật đầu: “Vâng, chị quản lý của em, có chuyện gì sao anh?”

Minh Trạc đưa tay lên day day sống mũi: “Không có gì.”

Anh gọi là dì Thu, cô lại gọi là chị Thu, vai vế trực tiếp bị lệch hẳn một bậc.

Khi đã nằm trên giường, Văn Đàn vùi mình trong lồng ngực Minh Trạc, buột miệng hỏi: “Thầy Minh, em muốn hỏi anh một câu hỏi…”

Giọng Minh Trạc mang theo vài phần lười biếng: “Ừm?”

Văn Đàn chia sẻ: “Hiện tại trong tay em có hai sự lựa chọn, đối với em mà nói cả hai đều là những cơ hội rất tốt, nhưng em bắt buộc phải chọn một và từ bỏ một.”

Minh Trạc ôm lấy cô: “Em nói cụ thể xem.”

“Lựa chọn thứ nhất là một bộ phim điện ảnh được cải biên từ một vụ án có thật, không khí phim sẽ khá u uất và nặng nề, nhưng có khả năng đoạt giải. Lựa chọn thứ hai, nói thật lòng thì hiện tại em thậm chí còn chưa biết lựa chọn thứ hai kể về câu chuyện gì, nhưng vị đạo diễn của phim đó là người em rất ngưỡng mộ, em cảm thấy mình có thể học hỏi được rất nhiều điều từ ông ấy.”

Văn Đàn tiếp tục: “Trước đó chị Thu đã gần như đàm phán xong giúp em lựa chọn thứ nhất rồi, nhưng vì một số yếu tố khách quan nên cuối cùng họ chọn người khác. Em không muốn cứ thế mà nhận thua nên đã cố gắng thử thêm một lần. Giờ thì đạo diễn bên đó lại liên lạc với chị Thu, nói bên họ có chút thay đổi, hỏi em có còn muốn diễn hay không. Nếu em muốn, ông ấy sẽ đi thương lượng lại với phía nhà đầu tư.”

Minh Trạc chậm rãi hỏi: “Em muốn anh chọn giúp em, hay là muốn anh giúp em phân tích?”

Văn Đàn hơi ngồi thẳng dậy: “Vậy anh cứ phân tích trước đi.”

Minh Trạc nhìn cô: “Lý do em muốn chọn bộ phim thứ nhất là vì em không muốn dâng cơ hội đó cho kẻ khác, nhưng thâm tâm em thực chất lại thiên về bộ phim thứ hai hơn.”

“Sao anh nhìn ra được?”

“Em thậm chí còn chưa biết bộ phim thứ hai kể về câu chuyện gì mà nó đã khiến em rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan, điều đó chứng tỏ trọng lượng của nó trong lòng em nặng hơn.”

Văn Đàn nhất thời im lặng, hình như đúng là như vậy thật… 

Chấp niệm của cô đối với “Thất Ngữ” phần lớn là vì Quý Tư Tư.

Minh Trạc lại kéo người vào lòng: “Thực ra chọn kịch bản nào cũng như nhau thôi, bản thân em thấy thích là được.”

Văn Đàn im lặng một hồi rồi mới hỏi: “Vậy còn anh, nếu là anh thì anh sẽ chọn thế nào?”

“Chọn bộ phim thứ hai.”

“Tại sao ạ?”

“Anh không thích đi đường cũ.”

*

Ngày hôm sau khi Văn Đàn gặp Từ Thu, cô đã đề cập đến chuyện muốn đổi chỗ ở.

Từ Thu gật đầu: “Khu chung cư Quý Hồi đang ở cũng được đấy, lần trước chị tới thấy bên đó vẫn còn căn hộ đang cho thuê, nếu em thấy ổn thì lát nữa chị nhờ người đi hỏi thăm xem sao.”

“Dạ được, vậy làm phiền chị Thu rồi ạ.”

“Đừng khách sáo.” Từ Thu hỏi, “Chuyện ngày hôm qua chị nói, em đã suy nghĩ kỹ chưa?”

Văn Đàn đáp: “Em chọn bộ phim của đạo diễn Quách ạ.”

Từ Thu mỉm cười, cũng không mấy bất ngờ, chỉ hỏi: “Có thể cho chị biết lý do vì sao không?”

“Phía Thất Ngữ, mặc dù Sáng Mỹ đã rút vốn nhưng Quý Tư Tư có danh tiếng hơn, phía nhà sản xuất vẫn nghiêng về cô ta hơn. Đạo diễn Trương dù có giúp đỡ em thì cũng chưa chắc đã có kết quả tốt đẹp gì.”

“Còn về phía đạo diễn Quách, kịch bản của ông ấy vẫn còn trong giai đoạn bảo mật mà ông ấy đã tìm đến em trước. Với khả năng nắm bắt thị trường và kịch bản của đạo diễn Quách, một khi đã mở lời như vậy thì chắc chắn ông ấy thấy vai diễn này rất hợp với em, em muốn thử sức.”

“Hơn nữa, có người đã nói với em rằng, không nên đi lại đường cũ.”

Từ Thu nói: “Suy nghĩ này của em không sai, vậy cứ quyết định như thế đi, để chị đi hồi âm lại cho đạo diễn Trương.”

Văn Đàn gọi chị lại: “Chị Thu, xin lỗi chị, em đã phụ lòng tốt của chị rồi ạ.”

“Phụ lòng gì chứ, nếu chị có thể đàm phán xong Thất Ngữ cho em sớm hơn một chút thì đã không xảy ra chuyện của Quý Tư Tư rồi.” Từ Thu lại nói, “Em có thể nhận được sự công nhận của đạo diễn Quách, điều đó chứng tỏ lộ trình chị quy hoạch cho em bấy lâu nay là hoàn toàn chính xác, chị thấy rất vui.”

Khuôn mặt Văn Đàn nở một nụ cười, tâm trạng nhẹ nhõm đi rất nhiều. 

Cô bỗng nhớ ra một chuyện, bèn hỏi: “Chị Thu, việc Sáng Mỹ đột ngột rút vốn đầu tư là do chuỗi vốn của công ty họ gặp vấn đề ạ?”

Từ Thu đáp: “Đúng vậy.”

Văn Đàn dò hỏi: “Vậy chuyện này có liên quan gì đến việc Mạnh Trần An bị Đài Bắc Hoài gạch tên không chị?”

Từ Thu khựng lại: “Sao tự nhiên em lại hỏi thế?”

“Không có gì ạ, chỉ là em cảm thấy giống như đã trả được thù vậy, thấy rất sảng khoái…”

Từ Thu cười: “Mới thế này thì đã là gì đâu, cùng lắm thì cũng chỉ coi là một lời cảnh cáo thôi.”

Văn Đàn bắt được thông tin mấu chốt từ lời nói của chị: “Hình như chị Thu biết chuyện gì ạ?”

Từ Thu lập tức nghiêm mặt: “Không biết, chị cũng chỉ nghe nói thôi.”

Chị chuyển chủ đề: “Đúng rồi, có một hãng xe năng lượng mới đang hợp tác với bộ phim đề tài thảm họa của Quý Hồi, dạo gần đây họ nói muốn mời em làm người đại diện, có phải em quen biết sếp bên đó không?”

Văn Đàn nhớ lại chuyện này, cô gật đầu một cái: “Vâng, trước kia… lúc đi chơi em có tình cờ quen biết.”

“Hợp đồng đại diện này chị tạm thời từ chối giúp em rồi, nó không mấy phù hợp với định hướng hiện tại của em. Phía bạn em nếu em thấy ngại thì cứ nói thẳng đó là quyết định của công ty.”

“Vâng, em cảm ơn chị Thu.”

Từ Thu nói: “Tạp chí Mint hôm nay xuất bản, lát nữa chị gửi ảnh cho em, buổi trưa em đăng một bài Weibo nhé.”

Sau khi tập phim tối qua phát sóng, đến giờ tên Văn Đàn vẫn đang nằm trên hot search. Có điều nhờ có đoạn trailer của Trường Phong mà số người thực sự thảo luận về bộ phim chiếu mạng kia không nhiều, tất cả đều đang soi từng khung hình trong đoạn trailer vỏn vẹn 10 giây của Trường Phong để đoán nội dung.

Mặc dù Văn Đàn chỉ có đúng một cảnh quay nhưng độ thảo luận lại cao hơn hẳn bộ phim Em đã thích anh từ rất lâu rồi.

Thế nhưng thật không khéo là số khai niên của Quý Tư Tư cũng xuất bản vào ngày hôm nay.

Fan của cô ta vốn dĩ đã trấn thủ khắp các khu vực bình luận có nhắc đến Quý Tư Tư để hô hào mọi người đi mua tạp chí. Sau khi phía Văn Đàn đăng ảnh  Mint lên, ngay lập tức bị fan Quý Tư Tư mỉa mai là học đòi bắt chước. 

Hơn nữa, số khai niên của Quý Tư Tư thuộc về một trong năm tạp chí lớn nhất, còn của Văn Đàn chỉ là một tạp chí hạng ba không mấy tên tuổi.

Trong lúc fan của Quý Tư Tư còn đang huênh hoang rằng tạp chí vừa mở bán một phút đã tiêu thụ được 20.000 bản thì fan của Văn Đàn khi muốn mua lại phát hiện ra ngay từ giây đầu tiên hệ thống đã báo “không đủ hàng trong kho”.

Phía Mint nhanh chóng đưa ra phản hồi:【Lần này chúng tôi chuẩn bị tổng cộng 30.000 bản số khai niên, không ngờ các fan của Đàn Đàn lại nhiệt tình đến thế. Chúng tôi đang gấp rút bổ sung thêm hàng, mọi người vui lòng đợi một lát nhé~】


Hết chương 122

Bình luận về bài viết này