Chương 121: Như thế này

Chuyển ngữ: @motquadao
Trần Ngôn Chu tuy hơi thiếu tinh ý nhưng không hề ngốc.
Qua vài tháng quan sát, cậu ấy có thể cảm nhận được cơn sóng ngầm giữa Minh Trạc và Văn Đàn.
Bất kể hai người đã chính thức bên nhau hay chưa, mối quan hệ này chắc chắn không đơn giản, ít nhất cũng là đang mập mờ.
Trong tình huống này, nếu thầy Minh nhìn thấy Văn Đàn thân mật, ôm hôn thắm thiết với người khác trên phim, thì dù ngọn lửa tình có lớn đến đâu cũng dễ bị dội cho một gáo nước lạnh.
Trần Ngôn Chu đúng là khổ tâm hết sức.
Minh Trạc không nói gì, chỉ đặt tài liệu cuộc họp xuống rồi rời đi.
Ngồi trên xe, anh châm một điếu thuốc, vừa mở Weibo ra là hàng loạt thông tin liên quan đến Văn Đàn ập đến:
【Văn Đàn “Em đã thích anh từ rất lâu rồi”, siêu cấp ngọt ngào, hãy cùng tôi sưởi ấm mùa đông này nhé.】
【Văn Đàn và Lâm Gia Niên nghi vấn lộ chuyện hẹn hò? Bấm vào link này để xem ngay!】
【Văn Đàn vừa chia tay Mạnh Trần An đã bắt đầu tình cảm với Lâm Gia Niên? Chín giờ tối nay, trên Lychee TV sẽ rõ!】
Minh Trạc tắt màn hình, mặt không biểu cảm ném điện thoại sang một bên.
Anh đã hứa với Văn Đàn sẽ không tìm xem phim cô đóng, Minh Trạc không phải người thất hứa, hơn nữa có xem cũng chỉ tự chuốc lấy bực bội vào thân.
*
Văn Đàn không có việc gì làm, tắm rửa xong liền cuộn mình trên sofa xem “Em đã thích anh từ rất lâu rồi”.
Một lát sau, điện thoại cô rung lên. Văn Văn gửi tới một tấm ảnh chụp màn hình.
Nửa tiếng trước, Lộ Tuyết vừa đăng một bài Weibo quảng bá kèm theo vài tấm ảnh hậu trường lúc quay phim, trong đó còn có ảnh selfie chung với Văn Đàn và Lâm Gia Niên.
Văn Đàn thậm chí không nhớ nổi bức ảnh này được chụp khi nào.
Văn Văn:【Giờ fan cô ta đang khen cô ta đẹp người đẹp nết, bỏ qua hiềm khích, chủ động làm hòa với chị đấy. Mắc ói ghê!】
Văn Văn:【May mà chị phản ứng nhanh, chứ hôm nay cô ta mà tung đoạn video cắt ghép nói chị không cho mượn nhà vệ sinh, chắc sau này chị bị gọi là “Chị Gái Nhà Vệ Sinh” luôn mất!】
Văn Đàn:【…】
Văn Đàn:【Cảm ơn em nhé.】
Văn Văn:【Đồ đạc của chị em dọn được một nửa rồi, quần áo mùa hè đợi tìm được chỗ ở mới rồi dọn tiếp nha?】
Văn Đàn:【Ừ, em nghỉ ngơi đi.】
Sau đó, Ôn Thư Đồng cũng nhắn tin hỏi cô có cần cô ấy giúp chia sẻ bài quảng bá cho phim mới không.
Văn Đàn cảm ơn rồi từ chối.
Có lẽ lười gõ chữ, Ôn Thư Đồng trực tiếp gửi tin nhắn thoại: “Được, vậy đợi sau này phim điện ảnh của cậu chiếu, tớ sẽ bao nguyên rạp giúp cậu quảng bá.”
Văn Đàn cười: “Cảm ơn người đẹp.”
“À đúng rồi, gần đây tài chính bên Sáng Mỹ hình như gặp chút vấn đề, cậu có nghe chưa?”
“Tớ chỉ biết bộ phim mà Quý Tư Tư đang cạnh tranh với tôi, phía Sáng Mỹ vốn nói sẽ đầu tư nhưng sau lại rút vốn giữa chừng.”
“Thảo nào, tớ đã nói tin này không có lửa thì sao có khói được.” Ôn Thư Đồng cảm thán, “Quả nhiên ác giả ác báo, không phải nghiệp không quật mà chỉ là chưa tới lúc thôi. Một Mạnh Trần An, một Sáng Mỹ, đúng là đáng đời.”
Văn Đàn sững người một chút, hiểu ý cô ấy: “Chắc chỉ là trùng hợp thôi.”
Ôn Thư Đồng nói: “Dù là trùng hợp đi nữa, cậu không thấy thoải mái à? Đây gọi là trong cõi u minh, ông trời tự có sắp đặt.”
Trái lại Văn Đàn không hề liên hệ hai chuyện này với nhau, trong giới giải trí, chuyện thấy người ta xây nhà cao cửa rộng, thấy người ta mở tiệc, rồi lại thấy nhà mất tiệc tan vốn không phải chuyện hiếm.
Biến động chóng mặt là chuyện bình thường.
Nhưng nghe Ôn Thư Đồng nói vậy, đúng là thấy có chút giống thật.
Văn Đàn cũng không biết có phải do mỗi tối trước khi ngủ đều tranh thủ chúc bọn họ sớm phá sản, sớm flop có tác dụng hay không, thật sự rất thần kỳ.
Tối nay phải cố gắng hơn nữa mới được.
Cô vừa cúp điện thoại thì nghe thấy tiếng động ngoài cửa.
Văn Đàn lập tức chạy ra, ngay khoảnh khắc cửa mở, cô dang rộng vòng tay: “Surprise!”
Minh Trạc một tay đóng cửa, tay kia tự nhiên ôm cô vào lòng: “Ngày mai không bận việc gì hả?”
“Có chứ ạ.”
“Thế sao em lại qua đây?”
Văn Đàn đáp: “Tầng trên nhà em có người đáng ghét mới dọn đến… em không muốn ở đó nữa, định đổi nhà khác. Không biết bạn trai em có thể cho em tá túc hai hôm được không?”
Minh Trạc bế cô lên, đặt cô ngồi lên tủ giày bên cạnh, hai tay chống hai bên, tầm mắt ngang bằng với cô: “Em nói xem?”
Văn Đàn rướn người hôn lên môi anh, hai mắt cong tít: “Đây là tiền thuê nhà.”
Bàn tay Minh Trạc phủ lên sau gáy cô, vừa định nói gì thì trong phòng khách lại vang lên âm thanh trên TV.
Em đã thích anh từ rất lâu rồi tổng cộng 24 tập, ngày đầu chiếu 8 tập.
Lúc này trên TV vừa hay đang chiếu trailer tập ngày mai.
Nam nữ chính vì nữ phụ mà cãi nhau một trận, nữ chính đóng cửa bỏ đi, nam chính đuổi theo, ép cô vào tường.
Khung hình cuối cùng dừng lại ở cảnh nam chính chuẩn bị hôn xuống, nữ chính cũng nhắm mắt lại.
Hình ảnh dừng lại ngay khoảnh khắc đó, để lại cho khán giả một sự tò mò cực lớn.
Văn Đàn: “…”
Cô định âm thầm trượt leo xuống khỏi tủ, nhưng Minh Trạc đã vòng tay ôm chặt eo cô, đôi môi mỏng kề sát môi cô, khoảng cách mơ hồ, giọng anh rất trầm, hơi thở ấm nóng: “Hôn rồi à?”
Dù nhịp thở của anh rất bình ổn nhưng Văn Đàn vẫn cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập.
Cô nhỏ giọng: “Cảnh này chưa… nữ phụ chạy ra cắt ngang rồi…”
Minh Trạc hỏi: “Em có vẻ tiếc nuối nhỉ?”
Văn Đàn không dám hé răng.
Người tiếc nuối không phải cô, mà là nhân vật cô đóng.
Minh Trạc lại hỏi: “Vậy khi nào sẽ hôn?”
Văn Đàn ấp úng: “Chắc là mấy tập cuối… nhưng mà chỉ…”
“Hôn như thế nào cơ?”
Không đợi cô trả lời, môi Minh Trạc đã nhẹ nhàng nghiền lên môi cô, chạm một cái rồi lùi ra một chút: “Như thế này?”
Tai Văn Đàn đỏ đến mức sắp nhỏ máu, giọng nghẹn lại nơi cổ họng.
Minh Trạc lại áp tới, mút nhẹ môi dưới của cô: “Hay là như thế này?”
Văn Đàn ôm tay qua cổ anh, ngón tay vô thức siết lại.
“Vẫn không phải hả?” Ánh mắt anh cuộn trào sóng ngầm mãnh liệt, ngón tay luồn vào tóc cô, ép người cô sát vào mình: “Vậy thì chắc chắn là như thế này rồi.”
Minh Trạc không cho cô cơ hội trả lời, trực tiếp mạnh mẽ cạy mở răng cô, đầu lưỡi quấn lấy lưỡi cô, quấn đi toàn bộ vị ngọt trong khoang miệng khiến khóe mắt cô đỏ bừng.
Hai chân Văn Đàn lơ lửng, dép lê rơi lạch cạch một tiếng xuống sàn.
Văn Đàn ngồi trên tủ giày, chiều cao vừa vặn khớp với anh.
Anh kề sát trước người cô, đôi bàn tay anh cũng không hề thành thật, tìm đến những nơi mềm mại và đầy đặn của cô.
Giọng Văn Đàn mang theo chút sương mờ, lại xen lẫn cảm giác có chút may mắn vì đã sống sót sau tai nạn: “Kỳ sinh lý của em đến rồi…”
Minh Trạc vùi đầu vào cổ cô, “ừ” một tiếng: “Đúng là bất ngờ thật.”
Văn Đàn mím môi cười, cô cũng mới phát hiện lúc tắm xong, nhưng đúng là mấy ngày nay nên tới rồi.
Môi ấm nóng của Minh Trạc áp lên mạch đập nơi cổ cô, chậm rãi hôn từng chút, thong thả hỏi: “Em vẫn chưa trả lời anh là hôn thế nào.”
