[Tai tiếng] Chương 120

Chương 120: Bất ngờ

Chuyển ngữ: @motquadao


Văn Đàn chỉ nghĩ là Minh Trạc kết thúc công việc sớm nên qua đây, cô thậm chí quên cả nhìn vào màn hình điện thoại nội bộ trên cửa, cứ thế vui vẻ kéo cửa ra. 

Cô vạn lần không ngờ được, người đứng bên ngoài lại là Lộ Tuyết.

Lộ Tuyết thấy cô cũng có vẻ hơi bất ngờ, che miệng nói: “Chị Văn Đàn, thật là khéo quá.” 

Phía sau Lộ Tuyết còn có một chiếc máy quay đi kèm.

Nụ cười trên mặt Văn Đàn nhạt đi vài phần, ánh mắt lộ vẻ hỏi dò. 

Lộ Tuyết vội vàng giải thích: “À chuyện là thế này, em đang quay một chương trình thực tế về cuộc sống tên là Hàng Xóm Tốt Của Tôi. Yêu cầu là trong vòng mười lăm ngày phải kết bạn được với những người hàng xóm chưa từng gặp mặt. Không ngờ chị lại sống ngay sát vách em. Giúp em một tay nhé~”

Văn Đàn đáp: “Nếu tôi nhớ không nhầm thì nhà sát vách tôi là một cặp vợ chồng, cô kết hôn từ bao giờ thế?”

Lộ Tuyết cười gượng hai tiếng, ra hiệu cho máy quay tạm rồi mới nói tiếp: “Thực ra em sống ở tầng trên, nhưng nhà đó hình như không có ai. Chúng em đã gõ cửa mấy nhà rồi, chỉ có chị Văn Đàn là chịu mở cửa thôi.”

Văn Đàn không tin mấy lời hoang đường đó. Lộ Tuyết chắc chắn biết cô sống ở đây nên mới cố ý tới. 

Lộ Tuyết lại liếc nhìn thợ quay phim, cười hì hì: “Vậy cảm ơn chị Văn Đàn đã cho chúng em vào nhé.”

Nói xong, cô ta như có mục đích rõ ràng, lao thẳng về phía phòng ngủ. 

Văn Đàn thong thả đi theo sau: “Cô quay chương trình mệt quá nên muốn ngủ nhờ ở nhà tôi một giấc à?”

Lộ Tuyết đáp: “Đâu có, em chỉ xem qua chút thôi.” 

Ngay sau đó, thấy đèn phòng vệ sinh đang sáng, cô ta liền rảo bước nhanh tới. 

Văn Đàn đứng chắn trước mặt cô ta: “Rốt cuộc cô muốn làm gì?”

Lộ Tuyết thấy phản ứng này của cô thì tin chắc cô đang chột dạ.

Lộ Tuyết giả vờ kinh ngạc: “Chị Văn Đàn… không lẽ chị đang yêu đương ạ, giấu người ở trong này… Xin lỗi chị xin lỗi chị, em không biết. Chị yên tâm, em nhất định sẽ bảo họ cắt đoạn này đi.”

Văn Đàn mỉm cười, tiến lên hai bước: “Cô cứ mở miệng là bịa chuyện như thế, cẩn thận tôi kiện cô tội phỉ báng đấy.”

Lộ Tuyết có vẻ rất tự tin: “Nếu chị Văn Đàn đã bảo không phải thì chắc chắn là không phải rồi. Em muốn mượn nhà vệ sinh của chị một chút, chắc không có gì bất tiện chứ?”

Văn Đàn không nói có cũng chẳng bảo không, chỉ hỏi ngược lại: “Cô dây mơ rễ má với Mạnh Trần An từ bao giờ thế?”

Việc cô ở bên Minh Trạc, bao gồm cả chuyện anh sống ở đây, ngay cả chị Mạch cũng không biết. Hôm nay Lộ Tuyết gần như viết chữ đến đây để bóc phốt chuyện tình cảm lên mặt luôn rồi. 

Chỉ có một khả năng duy nhất, đó là do Mạnh Trần An giật dây.

Lộ Tuyết cười ngây thơ: “Thầy Mạnh là bạn trai cũ của chị Văn Đàn, lại là tiền bối trong nghề, em dù có muốn hợp tác với anh ấy cũng đâu có cơ hội đâu.”

Đúng lúc này, trong nhà vệ sinh vang lên tiếng xả nước.

Lộ Tuyết lập tức nhìn sang, đồng thời ra hiệu cho thợ quay phim, người nọ gật đầu hiểu ý.

Văn Văn từ trong bước ra, nhìn thấy trận thế trước mắt thì giật nảy mình: “Không phải chứ, em chỉ đi vệ sinh thôi mà… dạo này hơi bị táo bón một chút… cũng đâu đến mức phải đưa em lên mạng cho cả thiên hạ xem đâu…”

Sắc mặt Lộ Tuyết lập tức xanh mét. 

Văn Đàn không nhịn được bật cười thành tiếng. 

Lộ Tuyết nghẹn họng: “Chị Văn Đàn, sao chị không nói sớm đó là trợ lý của chị, còn cố ý ngăn cản em…”

Văn Đàn thong thả đáp: “Không làm thế sao thấy được màn kịch hay thế này.”

Lộ Tuyết cười gượng: “Em chỉ muốn mượn phòng vệ sinh thôi, nếu chị thấy bất tiện thì thôi vậy, em xin phép đi trước.”

Cô ta vừa đi được vài bước, giọng Văn Đàn đã vang lên từ phía sau: “Nhà tôi có lắp camera an ninh. Nếu cô dám biên tập bậy bạ, tôi sẽ tung video gốc lên đấy.” 

Bước chân Lộ Tuyết khựng lại một chút rồi vội vàng đi nhanh hơn.

Tuy Văn Đàn không tham gia nhiều show giải trí, nhưng mấy trò mèo này thì đã quá quen.

Chỉ riêng câu nói cuối cùng vừa rồi của Lộ Tuyết, nếu cắt đầu xén đuôi thôi cũng đủ khiến cô bị mắng đến chết.

Sau khi họ rời đi, Văn Văn mới thắc mắc: “Chị Văn Đàn, bọn họ định diễn trò gì thế ạ?”

Văn Đàn thu hồi suy nghĩ: “Giúp chị thu dọn đồ đạc đi.”

“Thu dọn đồ đạc á?”

“Chuyển nhà, chỗ này không ở được nữa.”

Kiểu tập kích của Lộ Tuyết đã có lần thứ nhất thì chắc chắn sẽ có lần thứ hai. 

Thực ra từ lúc gặp chị Mạch ở đây, Văn Đàn đã muốn chuyển rồi, nhưng vì công việc bận rộn nên cô định đợi qua Tết.

Văn Văn ướm hỏi: “Vậy chị có muốn… dọn qua chỗ thầy Minh không?”

Văn Đàn đáp: “Em nghĩ gì thế, chị mà…” thèm à.

À thì có thèm thật, nhưng không tiện. 

Thỉnh thoảng kỳ nghỉ qua ở thì được, chứ lúc đang làm việc thì thôi.

Văn Văn nói: “Hay chị cứ nói với chị Thu, xem bên chị ấy có căn nào phù hợp không? Mấy hôm nay chị ở khách sạn trước, đợi xác định chỗ ở rồi hẵng chuyển đồ.”

Văn Đàn “ừ” một tiếng, cầm túi đồ của mình lên, bình thản nói:  “Mai nói sau đi, chị tới… khách sạn trước đã.”

Văn Văn: “?”

Trông cô đâu giống như đến khách sạn chút nào.

Văn Đàn chuẩn bị sơ qua đồ cần dùng ngày mai, lại nói: “Em xem tối nay ở đây hay ở khách sạn, ở khách sạn chị thanh toán, ở đây cũng được, cứ coi như nhà mình, đồ đạc dùng thoải mái, chị đi trước nhé.”

Văn Văn: “……”

Văn Đàn chạy rất nhanh, lái xe thẳng tới nhà Minh Trạc.

Những đồ lần trước cô mang sang, cơ bản vẫn còn nguyên, rất đầy đủ.

Cô lấy điện thoại ra nhắn tin cho Minh Trạc.

Văn Đàn:【Anh tan làm chưa? Về nhà có bất ngờ nè~】

*

Tại Viện Nghiên cứu Địa chất.

Bước ra khỏi phòng họp, có người đề nghị đi ăn đêm. 

Trần Ngôn Chu ngáp một cái: “Tôi không đi đâu, phim mới của Văn Đàn tối nay chiếu, tôi đã hứa với bạn gái là về nhà xem cùng cô ấy rồi.”

“Văn Đàn? Cái cô diễn viên chúng ta gặp ở sa mạc á? Phim họ quay nhanh vậy đã chiếu rồi sao?”

“Đâu có đâu có, bộ chiếu hôm nay là bộ khác.” Trần Ngôn Chu cười hì hì, “Phim tình cảm ngọt sủng, bạn gái tôi thích lắm. À đúng rồi, lúc cô ấy quay bộ này, tôi với thầy Minh còn từng đến phim trường đấy.”

Có người xuýt xoa: “Thầy Minh cũng đu idol á?”

Trần Ngôn Chu định giải thích thì Minh Trạc đã thong thả “ừm” một tiếng: “Có đu.”

Mọi người: “…” 

Kỳ quan thế giới đây rồi.

Có người hỏi khéo: “Vậy thầy Minh có đi ăn đêm với chúng tôi không, hay là về nhà xem phim đó?”

Minh Trạc cụp mắt nhìn điện thoại, thấy tin nhắn của Văn Đàn, khóe môi khẽ cong lên, giọng vẫn bình thản: “Về nhà xem phim.”

… Được thôi.

Vào đến văn phòng, Trần Ngôn Chu mới nhỏ giọng hỏi: “Thầy Minh, anh định xem phim của Văn Đàn thật à?”

Minh Trạc ngẩng đầu: “Sao thế?”

“Không có gì.” Trần Ngôn Chu ngập ngừng khuyên nhủ: “Phim ngọt sủng ấy mà, đúng như cái tên, ngọt lắm… chắc chắn sẽ có cảnh hôn đấy…”


Hết chương 120

Bình luận về bài viết này