Chương 118: Chênh lệch

Chuyển ngữ: @motquadao
“Một bên là Sáng Mỹ, một bên là Mạnh Trần An. Một bên là công ty chỉ cần một câu nói là có thể đóng băng Văn Đàn và bắt cô ấy bồi thường khoản tiền vi phạm hợp đồng khổng lồ. Một bên là tiền bối nắm trong tay vô số tài nguyên của giới giải trí, muốn phong sát cô ấy là chuyện dễ như trở bàn tay. Văn Đàn có quyền từ chối sao?”
Về việc Văn Đàn và Mạnh Trần An là người yêu hợp đồng, Chu Kế Quang sớm đã biết tỏng, nhưng khi nghe Lâm Sơ Dao nói thẳng ra như vậy, trong lòng anh ta vẫn thấy thật nực cười.
Nếu phải tìm ra ai là người vô tội nhất trong sự kiện này thì tuyệt đối không phải Văn Đàn mà chính là bản thân anh ta.
Từ bốn năm trước, Chu Kế Quang đã bị Mạnh Trần An dùng chiêu trò marketing đó để ép Hoàn Vũ tăng tỉ lệ chia cổ phần, chưa kể nửa năm trước còn bị anh ta cướp mất đội ngũ sản xuất phim cốt cán.
Lâm Sơ Dao lại nói: “Anh Kế Quang, anh đừng lúc nào cũng có thành kiến lớn với Văn Đàn như vậy, cậu ấy cũng là thân bất do kỷ thôi.”
Chu Kế Quang thu lại dòng suy nghĩ: “Cô ta đâm đầu vào anh họ em cũng là thân bất do kỷ hả? Anh thấy cô ta thông minh lắm đấy chứ.”
“À, anh nói chuyện này à.” Cô nàng giải thích, “Văn Đàn không biết anh họ em là ai đâu, cậu ấy tưởng ảnh chỉ là thầy giáo dạy địa chất của em thôi.”
“Em đang líu lưỡi đấy à?”
Lâm Sơ Dao đáp: “Nói đơn giản là Văn Đàn chỉ nghĩ anh họ em là một nhà nghiên cứu địa chất thôi.”
Chu Kế Quang khoanh tay trước ngực: “Dù anh họ em là nhà nghiên cứu địa chất hay là người thừa kế của nhà họ Minh thì họ cũng sẽ không bền lâu đâu.”
Lâm Sơ Dao không hiểu: “Tại sao?”
“Không tại sao cả, thân phận chênh lệch quá lớn.”
Nếu Minh Trạc chỉ là chuyên gia địa chất, còn Văn Đàn sau này ngày càng nổi tiếng, đợi đến khi đạt giải Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất, tài nguyên sẽ càng tốt hơn, những thứ cô tiếp xúc sẽ là những thứ mà người bình thường cả đời này không thấy được.
Khoảng cách giữa họ một người trên trời, một người dưới đất sẽ chỉ ngày càng xa, ngày càng không có tiếng nói chung.
Đây cũng là lý do tại sao hầu hết các nghệ sĩ trong giới giải trí đều hẹn hò với người trong giới, vì người ngoài giới gần như không thể chấp nhận được đặc thù công việc của diễn viên.
Lâm Sơ Dao nhíu mày: “Nhưng anh họ em… anh ấy là anh họ em mà, những gì anh giả định không tồn tại đâu, khoảng cách giữa họ cũng không lớn đến thế.”
Chu Kế Quang thấy cô nàng quá ngây thơ: “Được, vậy cứ tính theo thân phận thật của anh họ em đi. Em nghĩ cậu em sẽ để Văn Đàn bước chân vào nhà nhà họ Minh sao? Nhà họ Minh không phải nhà giàu mới nổi, đối với người thừa kế, việc chọn bạn đời luôn có tiêu chuẩn rất nghiêm ngặt, tầm nhìn và tu dưỡng chỉ là điều cơ bản nhất.”
“Đối tượng kết hôn tương lai của anh họ em chỉ có thể là những thiên kim môn đăng hộ đối, làm gì đến lượt Văn Đàn.”
Lâm Sơ Dao nghẹn một lúc mới phản bác lại: “Anh họ mà chịu nghe lời cậu thì đã không rời nhà mười năm không về rồi. Hơn nữa đối tượng kết hôn tương lai của anh ấy chắc chắn phải là người anh ấy thích mới được.”
Chu Kế Quang đáp: “Vậy em dựa vào đâu mà nghĩ đời này cậu ấy nhất định không phải Văn Đàn thì không cưới? Bất kể là thích hay là yêu thì đều có hạn sử dụng, thời gian dài rồi cũng sẽ nhạt thôi.”
“…Suy nghĩ của anh tiêu cực quá, anh họ em không phải kiểu người đó.”
“Anh chỉ nói sự thật thôi. Giới giải trí quá nhiều cám dỗ, dù anh họ em không đổi lòng, thế còn Văn Đàn thì sao? Ai có thể đảm bảo cô ta sẽ không nảy sinh tình cảm với bạn diễn nam nào đó, hoặc trước sự theo đuổi ráo riết của một phú nhị đại nào đó mà âm thầm thay lòng đổi dạ.”
Chu Kế Quang tiếp tục: “Anh họ em vốn đã có khúc mắc với cậu em. Em không muốn họ làm hòa mà lại muốn vì Văn Đàn mà quan hệ của họ càng ngày càng tệ đi sao?”
Lâm Sơ Dao nhìn anh ta, im lặng một lúc mới nghiêm túc nói: “Anh Kế Quang, anh cứ như Pháp Hải thời hiện đại ấy. Anh họ em và Văn Đàn thích nhau, họ còn chẳng nghĩ nhiều như vậy. Thế mà anh suốt ngày cứ ôm cái nồi cơm điện gào thét người và yêu không cùng đường, không cho họ bên nhau.”
Chu Kế Quang: “…”
Chu Kế Quang không nói gì nữa, xung quanh yên tĩnh trở lại.
Lâm Sơ Dao không nhịn được, lát sau lại hỏi: “Anh Kế Quang, còn anh thì sao?”
“Anh thì sao?”
“Anh sẽ chọn đối tượng kết hôn thế nào? Người mình thích? Hay là người gia đình sắp đặt?”
Chu Kế Quang u ám đáp: “Chẳng phải anh là Pháp Hải sao, Phật tổ không cho anh kết hôn.”
Lâm Sơ Dao: “…”
*
Khi Văn Đàn đi lồng tiếng cho Trường Phong, Quách Thụ cũng ở đó.
Ông trêu cô: “Nghe nói mấy hôm trước trên bàn tiệc cô cũng khéo ăn khéo nói lắm, bình thường chẳng thấy cô nói nhiều thế.”
Văn Đàn không ngờ Trương Lợi lại rêu rao chuyện đó ra ngoài, hơi lúng túng, chỉ biết cười trừ cho qua.
Quách Thụ lại hỏi: “Cô rất muốn đóng bộ phim đó à?”
Văn Đàn thản nhiên: “Cũng bình thường thôi ạ, chỉ là chị Thu đã giúp cháu đàm phán rất lâu, cháu không muốn cứ thế dâng cho người khác.”
Quách Thụ liếc nhìn cô: “Tôi cứ ngỡ là vì kịch bản đó thu hút cô, cô thấy chắc chắn sẽ đoạt giải nên mới muốn giành lấy chứ.”
Văn Đàn cười: “Cháu không nghĩ nhiều vậy đâu ạ. Sau khi vào Hoàn Vũ, công việc của cháu đều do chị Thu sắp xếp. Lần này đi tìm đạo diễn Trương cũng có xen lẫn một chút cảm xúc cá nhân.”
“Cô cũng khá tùy cơ ứng biến đấy.”
“Vì trước đây có rất nhiều vai diễn cháu muốn đóng nhưng vì nhiều lý do mà không thành, nên giờ cháu cũng không kén chọn nữa, đưa gì đóng nấy.”
Huống hồ Hoàn Vũ và Từ Thu thực sự đang xây dựng lộ trình rất tốt cho cô.
Quách Thụ chắp tay sau lưng, nhìn vào phòng thu: “Tầm sau Tết tôi sẽ khởi quay một bộ phim, hiện tại mọi thông tin vẫn đang trong giai đoạn bảo mật. Tuy nhiên, điều tôi có thể tiết lộ cho cô là bộ này không phải phim nghệ thuật mà là phim chính kịch. Còn về mức độ táo bạo… thì sẽ hơn Trường Phong một chút.”
Ông quay đầu nhìn Văn Đàn: “Tôi biết cô muốn tranh giải, nhưng bộ phim này có thể sẽ làm cô thất vọng.”
Văn Đàn hỏi: “Ý của đạo diễn Quách là, chú muốn giao vai nữ chính này cho cháu ạ?”
“Tôi muốn giao cho cô, cũng phải xem cô có muốn nhận hay không.”
“Đạo diễn Quách cho cháu cơ hội này là vinh hạnh của cháu, sao cháu lại không muốn chứ.”
Quách Thụ hừ cười: “Đừng có nói mấy lời khách sáo đó với tôi. Cô về bàn bạc với Từ Thu đi, xem ý kiến cô ấy thế nào. Nếu cô ấy chọn cho cô những bộ phim khác dễ đoạt giải hơn thì cô cứ chọn, không cần vì nể mặt mà phải ép mình đến chỗ tôi.”
Văn Đàn thuật lại nguyên văn lời ông cho Từ Thu.
Từ Thu nói: “Chuyện này đúng là chị chưa từng nghe qua. Đạo diễn Quách đã tiết lộ với em như vậy thì chứng tỏ ông ấy thực sự muốn em tham gia.”
Dừng một chút, chị nói thêm: “Thế nhưng hôm qua đạo diễn Trương có gọi điện cho chị, nói rằng phía Sáng Mỹ không biết vì lý do gì mà đột ngột rút vốn đầu tư rồi. Nếu em vẫn muốn đóng Thất Ngữ, ông ta có thể thương lượng lại với phía nhà sản xuất.”
Văn Đàn cầm điện thoại: “Để em suy nghĩ thêm đã.”
“Chị đã đọc kịch bản Thất Ngữ, nếu không có vấn đề gì thì xác suất đoạt giải là rất cao, nhưng cụ thể vẫn phải xem tay nghề của đạo diễn. Còn phía đạo diễn Quách, ông ấy giỏi nhất là làm phim nghệ thuật, phim chính kịch trước đây cũng từng làm rồi nhưng danh tiếng không tốt lắm.”
Từ Thu tiếp tục: “Tóm lại là không có gì hoàn mỹ cả. Quan trọng là em cân nhắc thế nào, và cuối cùng em muốn đạt được điều gì thôi.”
Văn Đàn vừa mới nói với Quách Thụ là mình không có quyền lựa chọn, kết quả bây giờ hai cơ hội tốt như vậy lại đặt ngay trước mắt cô.
