[Tai tiếng] Chương 116

Chương 116: Dây dưa

Chuyển ngữ: @motquadao


Đã nhiều năm rồi Văn Đàn không còn liên lạc với bố mẹ. Trước đây khi bà ngoại còn sống, mỗi lần cô về thăm, nếu gặp lúc họ đang gọi điện thoại, bà sẽ ấn điện thoại vào tay cô, bảo cô nói vài câu. 

Thông thường đều là những lời hỏi thăm khách sáo, xa cách và hời hợt, còn lạ lẫm hơn cả người dưng.

Bố mẹ Văn Đàn là bạn học đại học, chưa tốt nghiệp đã có cô, lúc đó họ cũng từng thực lòng yêu nhau. 

Nhưng sau khi sinh con, cuộc sống đầy rẫy những vụn vặt thường nhật. Một người chỉ trích đối phương chỉ biết ở nhà trông con, không biết làm gì khác; một người lại thấy con cái không phải của riêng mình, tại sao gánh nặng này lại tự nhiên đổ hết lên đầu mình.

Ngày nào hai người cũng cãi nhau. Cho đến năm Văn Đàn hai ba tuổi, mẹ cô sau một trận cãi vã lớn đã xách vali rời đi. 

Bố cô thì cho rằng mẹ cô chỉ nhất thời giận dỗi, không thể nào bỏ mặc con cái, sớm muộn gì cũng quay về, thế là bỏ ra ngoài uống rượu với bạn bè.

Văn Đàn ở nhà một mình suốt một ngày một đêm, khóc đến khản cả cổ. Cuối cùng vẫn là hàng xóm phát hiện, gọi điện báo cảnh sát. 

Cảnh sát liên lạc với bố mẹ cô nhưng không có ai đến. 

Sau đó bà ngoại cô tất tả chạy tới, đón cô về nhà.

Không lâu sau, họ ly hôn, và chẳng ai muốn nhận nuôi đứa trẻ.

Sau này mẹ Văn Đàn tái hôn, cuộc sống sung túc, đối phương không hề biết bà từng có một đời chồng, càng không biết bà có một đứa con, nên bao nhiêu năm qua bà chưa từng tìm Văn Đàn. 

Bố Văn Đàn cũng có gia đình mới, một người vợ dịu dàng hiền thục, hình như đã sinh cho ông một đứa con trai, nhờ ông bà ngoại đã nghỉ hưu chăm sóc.

Họ đều có cuộc sống mới hạnh phúc mỹ mãn. Văn Đàn giống như một nhành cây mọc lệch trong cuộc đời họ, đã sớm bị cắt bỏ. 

Sau khi bà ngoại qua đời, cô vẫn luôn ở Giang Thành, chưa từng quay về nơi đó nữa.

Tài xế và Từ Thu đưa Văn Đàn đến hầm để xe rồi rời đi. Văn Đàn đi được vài bước, nhìn thấy xe của Minh Trạc, khóe môi cong lên định tiến lại gần thì phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói: “Tiểu Đàn.”

Sắc mặt Văn Đàn lạnh đi, cô tăng tốc đi về phía thang máy. 

Mạnh Trần An nhanh hơn cô, vài bước đã chặn trước mặt cô. 

Anh ta bất đắc dĩ nói: “Anh muốn nói chuyện với em, chỉ vài phút thôi, được không?”

Văn Đàn lùi lại một bước, giữ khoảng cách với anh ta, vô cảm đáp: “Những gì cần nói tôi đã nói rõ với thầy Mạnh rồi, không biết anh còn muốn tâm sự gì nữa.”

Mạnh Trần An nói: “Anh nghe nói dạo này em đang cạnh tranh một bộ phim với Quý Tư Tư. Em biết đấy, anh có chút giao tình với Tổng giám đốc Tưởng, cũng từng hợp tác với đạo diễn Trương, anh có thể giúp em lấy được vai diễn đó.”

Văn Đàn cảm thấy buồn cười: “Thầy Mạnh vẫn nên lo cho bản thân mình trước đi.”

Mạnh Trần An biết chuyện mình bị đài Bắc Hoài loại khỏi chương trình đêm giao thừa đã không còn là bí mật trong giới. 

Anh ta vẫn giữ vẻ bình thản: “Đó chỉ là chuyện nhỏ, vấn đề nằm ở sự thay đổi nhân sự của đài thôi, không phải lỗi của anh. Em nên hiểu rõ, ở cái giới này, chỉ cần hậu thuẫn phía sau đủ cứng thì vĩnh viễn không thể ngã xuống được.”

“Ồ, vậy chúc mừng thầy Mạnh.”

Văn Đàn định đi, nhưng lại bị anh ta kéo về. 

Mạnh Trần An trầm giọng: “Em chia tay với anh ta đi, anh sẽ đưa bộ phim này cho em.”

“Tôi không hiểu thầy Mạnh đang nói gì.”

“Em không cần giấu anh, ở đây chỉ có hai chúng ta.” Mạnh Trần An nói, “Anh ta chỉ là một huấn luyện viên ở phòng tập leo núi thôi, chẳng giúp gì được cho em cả, chỉ làm vướng chân em thôi.”

Văn Đàn dùng sức rút tay ra, cười lạnh: “Dù anh ấy có là huấn luyện viên leo núi thì đã sao? Trong mắt tôi, anh ấy giỏi hơn anh gấp nghìn lần, vạn lần! Cả đời này anh cũng không bằng anh ấy!”

Mạnh Trần An biến sắc, bóp chặt vai cô: “Văn Đàn! Đừng có nói mấy lời giận dỗi đó với anh!” 

Anh ta khó khăn lắm mới leo lên được vị trí ngày hôm nay, đã quen với tiếng hò hét và tâng bốc của fan, sao có thể cho phép cô hạ thấp mình ngay trước mặt, rồi đem anh ta đi so sánh với hạng người ở tầng đáy xã hội như vậy?

Văn Đàn nhẫn nhịn đến cực điểm, cũng chẳng màng đến việc đắc tội với anh ta nữa, cô trực tiếp đá vào bắp chân anh ta. 

Cô đi giày cao gót mũi nhọn, lại dùng hết sức bình sinh, mặt Mạnh Trần An lập tức tái mét, đau đến mức gập người lại, bàn tay đang bóp vai cô cũng vô thức lỏng ra vài phần.

Văn Đàn quay người định chạy, nhưng lại đâm sầm vào một lồng ngực quen thuộc. 

Mạnh Trần An theo bản năng muốn chộp lấy cánh tay cô nhưng hụt mất, trước mắt anh ta là ống quần đen của một người đàn ông.

Văn Đàn nép sát vào lòng anh, gương mặt xinh đẹp vẫn còn vương lại sự bàng hoàng. 

Minh Trạc một tay ôm lấy cô, ngũ quan như phủ một lớp sương giá, giọng nói lạnh thấu xương: “Nên gọi anh là gì đây? Thầy Mạnh à?”

Mạnh Trần An nhịn đau đứng thẳng dậy: “Tôi nói chuyện với Văn Đàn, không liên quan đến anh.”

Minh Trạc khẽ cười nhạt: “Câu này của anh nực cười thật, có chuyện gì không thể quang minh chính đại nói mà phải chặn người ta ở hầm gửi xe thế này.” 

Anh chậm rãi nhả từng chữ, “Hay là tâm địa của anh quá dơ bẩn, không dám để ai nhìn thấy.”

Mặt Mạnh Trần An xanh mét, biểu cảm thay đổi liên tục, nhưng dù sao đây cũng là nơi công cộng, lỡ đâu có ai đi ngang qua nghe thấy. 

Mạnh Trần An lại nhìn về phía Văn Đàn: “Những gì anh nói em hãy suy nghĩ kỹ đi. Văn Đàn, em không còn là cô nhóc mới vào nghề nữa, có bao giờ em nghĩ tại sao suốt năm năm ở Sáng Mỹ, họ luôn không chịu đưa tài nguyên tốt cho em không? Quý Tư Tư thông minh hơn em nhiều đấy.”

Anh ta như cố ý bỏ lửng, nói xong liền khập khiễng bỏ đi.

Văn Đàn nhìn anh ta đi xa mới rời khỏi vòng tay Minh Trạc, nhỏ giọng gọi: “Thầy Minh…”

Minh Trạc nhìn cô, sự lạnh lẽo trong mắt vẫn chưa tan hết. 

Văn Đàn lập tức đổi giọng: “Huấn… huấn luyện viên Minh?”

“…”

Vào trong thang máy, Văn Đàn ghé sát hỏi anh: “Anh lại giận rồi à?”

Minh Trạc nhìn sang hướng khác: “Anh không.”

Văn Đàn “ồ” một tiếng, đôi mắt cong cong, giọng điệu vui vẻ: “Vậy thì là đang ghen.”

Minh Trạc đưa tay ôm lấy eo cô, trực tiếp ấn cô vào lòng, anh cúi đầu định hôn, nhưng khi chỉ cách cô hai milimet, anh lại khựng lại. 

Ở đây có camera.

Minh Trạc lùi lại một chút, hơi thở dồn nén: “Hắn ta lúc nào cũng bám theo em như vậy à?”

“Không phải lúc nào cũng vậy, chỉ thỉnh thoảng gặp ở sự kiện thôi, em cũng không biết tại sao anh ta…”

Văn Đàn nói được nửa chừng thì chợt nhớ đến chuyện gặp chị Mạch ở đây mấy hôm trước. Có phải chị Mạch đã nói cho Mạnh Trần An biết cô sống ở đây không? 

Đúng lúc này, cửa thang máy mở ra.

Văn Đàn vừa bước ra ngoài được hai bước, đến vị trí góc chết cua camera, đã bị ai đó ép chặt vào tường. 

Trong bóng tối, chỉ nghe thấy tiếng giày cao gót loạng choạng vài cái, bước lộn xộn trên mặt sàn đá cẩm thạch.

Nụ hôn của người đàn ông nóng bỏng và mãnh liệt, ép cô đến mức gần như không thở nổi. 

Văn Đàn giơ tay định vòng qua cổ anh đáp lại nhưng bị anh giữ chặt, cố định trên đỉnh đầu. 

Anh hôn rất sâu, cuốn đi hết thảy mật ngọt của cô.

Hàm dưới Văn Đàn đau nhức, cô khẽ nấc lên một tiếng. 

Động tác của Minh Trạc hơi chậm lại, ngón tay luồn vào tóc cô, hơi thở nhẫn nhịn và kìm chế, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi một câu:

“Có phải trước đây em đã từng rất thích hắn ta, thích như cái cách em thích anh bây giờ không?”


Hết chương 116

Bình luận về bài viết này