Chương 115: Chuyện riêng

Chuyển ngữ: @motquadao
Tại Viện Nghiên cứu Địa chất.
Minh Trạc cùng Trần Ngôn Chu vừa bước ra khỏi phòng thí nghiệm thì vô tình chạm mặt Hứa Linh Nguyệt và Đinh Giai.
Hứa Linh Nguyệt nhìn anh, ký ức về đêm hôm đó hiện về trong tâm trí, cô ta cắn môi gọi: “Thầy Minh.”
Minh Trạc liếc nhìn Trần Ngôn Chu, anh chàng lập tức hiểu ý: “Vậy em về văn phòng sửa lại dữ liệu trước nhé.”
Đinh Giai cười trộm, huých tay Hứa Linh Nguyệt một cái rồi cũng rời đi.
Nhanh chóng, hành lang chỉ còn lại hai người họ.
Hứa Linh Nguyệt đứng đó, hai tay siết chặt, thần sắc vô cùng gượng gạo.
Giọng Minh Trạc lạnh lùng: “Cô Hứa đi sa mạc đã học thêm được gì chưa?”
“Em… em học được nhiều ạ, nhờ có sự chỉ dẫn và chăm sóc của thầy Minh.”
Minh Trạc đáp: “Tôi lại cứ ngỡ tâm trí của cô đều đặt ở những chuyện khác cả rồi.”
Đôi tay đang siết chặt của Hứa Linh Nguyệt bỗng run lên, biểu cảm đầy hoảng loạn: “Em…”
“Cô Hứa, chúng ta chỉ là đồng nghiệp, đừng can thiệp vào chuyện riêng của tôi nữa.”
Nói xong, Minh Trạc sải chân rời đi.
Hứa Linh Nguyệt đứng chôn chân tại chỗ, cả người bao trùm bởi cảm giác xấu hổ và nhục nhã.
Khi cô ta về đến văn phòng, Đinh Giai lập tức sáp lại gần, nụ cười đầy hóng hớt và ám muội: “Sao rồi, thầy Minh nói gì với cậu đấy? Có phải hẹn cậu tối nay đi ăn không?”
Hứa Linh Nguyệt lắc đầu: “Không.”
Đinh Giai huých nhẹ cánh tay cô ta: “Với mình mà còn giấu diếm gì nữa, thầy Minh đã nói chuyện riêng với cậu, hai người chắc chắn có…”
“Đã bảo là không phải rồi, sao cậu phiền vậy hả!” Hứa Linh Nguyệt đột nhiên bùng nổ, mặt đỏ bừng chỉ trích, “Lúc nào cậu cũng lải nhải bên tai mình, rõ ràng mình không có ý đó. Nếu không phải tại cậu, mình đã không…!”
Những lời còn lại bị cô ta nuốt ngược vào trong, chỉ biết hậm hực ngồi vào chỗ.
Đinh Giai bị mắng đến ngơ ngác, không dám thở mạnh. Bố mẹ Hứa Linh Nguyệt đều là chuyên gia địa chất có tiếng, dù không công tác tại viện nhưng thâm niên trong ngành đã lâu, rất có tiếng nói. Việc Đinh Giai muốn có cơ hội phát triển tốt hơn chỉ là chuyện của một câu nói của họ.
Đinh Giai há miệng muốn nói gì đó, cuối cùng vẫn im lặng ngồi xuống.
Hứa Linh Nguyệt lấy điện thoại ra, lướt nhanh rồi mở album ảnh, nhìn bức ảnh chụp ở sa mạc, đôi môi mím chặt.
Một lát sau, cô ta đập mạnh điện thoại xuống bàn, gục đầu xuống.
*
Trong phòng riêng, bầu không khí nhất thời chìm vào một sự im lặng quái dị đến mức một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy.
Sắc mặt Quý Tư Tư rõ ràng không còn tự nhiên như trước, nụ cười trên môi gần như không giữ nổi.
La Ân cao giọng: “Không thể nào, sao tôi không thấy cái bình luận đó, rõ ràng là cô tự bịa ra!”
Thần sắc Văn Đàn không đổi: “Không tin thì về mà tự lướt nhé, tôi đâu có giỏi bịa chuyện như các người.”
“Cô…”
Trương Lợi ho khẽ một tiếng, cắt ngang lời La Ân: “Đã ngồi cùng một bàn tức là có duyên. Hai cô đều là diễn viên, dù không hợp tác được với nhau trong bộ phim này thì sau này vẫn còn nhiều cơ hội, kết bạn cũng là chuyện tốt mà.”
La Ân đảo mắt, khinh khỉnh: “Kết bạn thì kết bạn, chỉ sợ có kẻ lấy danh nghĩa bạn bè để đeo bám thôi.”
Từ Thu cười rạng rỡ: “Anh nói thế là không đúng rồi, chí có người chung chí hướng hợp mới gọi là bạn, còn không chung chí hướng không chung mục tiêu cũng đầy ra đấy thôi. Đúng rồi, Paris Fashion Week hai tháng nữa Tư Tư có đi không? Nếu đi thì vừa hay có bạn đồng hành, Ethereal vừa mời Văn Đàn đến xem show đấy.”
Chiêu này có thể gọi là đòn chí mạng.
Chiếc nĩa trong tay Quý Tư Tư suýt chút nữa đã nghiền nát cái đĩa.
Phải biết rằng, thứ cô ta khao khát nhất chính là hợp đồng đại diện cho Ethereal. Lần trước trên thảm đỏ liên hoan phim đã bẽ mặt rồi, giờ Ethereal mời Văn Đàn xem show, mục đích là gì thì không cần nói cũng rõ.
Quý Tư Tư đứng dậy, lấy lại nụ cười trên gương mặt: “Đạo diễn Trương, cháu còn chút việc, chúng cháu xin phép đi trước, hẹn gặp lại ngày khai máy.”
Trương Lợi gật đầu đáp lại.
Sau khi La Ân và Quý Tư Tư rời đi, bầu không khí giương cung bạt kiếm lập tức dịu đi.
Từ Thu sâu xa cất lời: “Đạo diễn Trương, cách làm này của ông không được trượng phu cho lắm nhé.”
Trương Lợi cười gượng: “Tôi cũng hết cách mà. Cô thấy đấy, cô ta là ngôi sao lớn, có coi tôi ra gì đâu, nói đi là đi luôn.”
Nói đoạn, ông ta nhìn sang Văn Đàn, đầy ẩn ý: “Nhưng cô bé này cũng khá lợi hại đấy.”
Nguyên tắc của Văn Đàn từ trước đến nay vẫn là người không phạm ta, ta không phạm người. Quý Tư Tư gần như đã cưỡi lên đầu cô để bịa đặt, sao cô có thể không phản công.
Cô im lặng vài giây: “Đạo diễn Trương, cháu…”
Trương Lợi giơ tay: “Được rồi, tôi biết cô muốn nói gì, nhưng chuyện này thực sự không phải do tôi quyết định. Cô cũng đừng quá nản lòng, giới giải trí mà, diễn xuất tốt là một chuyện, nhưng cuối cùng thứ đem ra đấu với nhau chính là tư bản.” Ông ta nói thêm, “Tôi tin rằng chúng ta sẽ còn cơ hội hợp tác sau này.”
*
Rời khỏi phòng riêng, bên ngoài không biết từ lúc nào đã lại bắt đầu rơi tuyết.
Trên đường về, Từ Thu hỏi cô: “Lúc nãy khi em nhắc đến Lạc Thần Phú, chị thấy sắc mặt Quý Tư Tư không ổn lắm, có ẩn tình gì sao?”
Văn Đàn nhìn ra cửa sổ xe, khẽ “vâng” một tiếng: “Một năm trước em có tham gia một buổi tiệc rượu, nhà sản xuất của Lạc Thần Phú chắc là uống quá chén, kéo em lại nói rằng, ban đầu kịch bản đó vốn định tìm em, còn tại sao sau đó lại vào tay Quý Tư Tư thì ông ta không chịu nói nữa.”
Từ Thu hỏi: “Em đã hỏi người quản lý cũ chưa?”
“Em hỏi rồi ạ, chị ta bảo chuyện qua rồi thì đừng có cố chấp nữa, đi so đo mấy thứ vô nghĩa đó làm gì.”
“Chị sẽ giúp em hỏi thử.”
Văn Đàn mỉm cười: “Cảm ơn chị Thu.”
Từ Thu lại nói: “Kết quả hôm nay vốn nằm trong dự tính, em cũng đừng để tâm quá.”
“Em biết mà, chỉ là em không muốn chưa làm gì đã nhận thua, giống như lần trước để cô ta cướp đi dễ dàng như vậy. Làm cô ta thấy khó chịu một chút cũng hay, hôm nay xả được cơn tức này, em thấy khá sảng khoái.”
Từ Thu lắc đầu cười: “Em đúng là còn trẻ.”
Văn Đàn nhìn cô: “Em làm vậy là không nên ạ?”
Từ Thu đáp: “Trên đời này không có gì là nên hay không nên. Giống như em nói đó, chỉ cần em xả được giận là đáng rồi. Chị nói em trẻ là vì cái khí thế trên người em làm chị nhớ đến một người.”
“Ai ạ? Nghệ sĩ chị từng dẫn dắt trước đây ạ?”
“Không phải, là một người chị từng quen.” Từ Thu thở dài một tiếng, “Chị ấy đã qua đời nhiều năm rồi.”
Văn Đàn ngẩn người, cảm thấy mình không nên khơi gợi chủ đề này.
Từ Thu nhìn cô, mỉm cười: “Sau này chắc em sẽ biết về chị ấy thôi.”
Văn Đàn nghiêng đầu, không hiểu lắm.
Từ Thu hỏi cô: “Tết này em đón Tết ở đâu, Giang Thành à?”
Hết chương 115
Dông dài:
Từ ngày mai mình sẽ tăng chương để kịp hoàn thành trước Tết nha. Mọi người đã sắm sửa xong chưa ạ, mình lu bu quá, với cả công ty cũng chưa trả thưởng nữa nên chưa kịp làm gì luôn, nhưng vẫn đang lạc quan lắm =)))))
