[Tai tiếng] Chương 114

Chương 114: Trọng dụng

Chuyển ngữ: @motquadao


Hai ngày tiếp theo, công việc của Văn Đàn là quay quảng cáo cho một thương hiệu trang sức. Trong studio, ánh đèn flash nháy liên tục, không gian tràn ngập hơi thở của sự xa hoa và quý phái.

Từ Thu không có việc gì bận, tiện thể ghé thăm đoàn.

Văn Văn nhìn thấy chị thì gọi một tiếng “chị Thu”, rồi không giấu được vẻ ngưỡng mộ: “Những món Văn Đàn chị đeo đẹp quá, cái nào cái nấy cứ như được đo ni đóng giày cho chị ấy vậy.”

Từ Thu mỉm cười, nhìn người đang đứng cách đó không xa: “Em có biết cái gì gọi là khả năng cân đồ không?”

Văn Văn ướm hỏi: “Có phải là kiểu, có những người sinh ra đã hợp với thời trang, mặc gì đeo gì cũng đều toát lên vẻ cao cấp không ạ?”

“Đúng vậy, đây chính là lộc trời cho. Đó cũng là lý do tại sao có rất nhiều người muốn chen chân vào giới thời trang, nhưng cuối cùng thực sự nổi bật cũng chỉ có vài người mà thôi.”

Văn Văn ghé sát tai Từ Thu, nhỏ giọng: “Em thấy chị Văn Đàn sang hơn Quý Tư Tư nhiều, trước đây chỉ là thiếu đi những món đồ này làm nền thôi. Sau này tài nguyên thời trang của chị ấy chắc chắn sẽ tốt hơn Quý Tư Tư chị nhỉ?”

Từ Thu thở dài một tiếng: “Mấy lời này cũng chỉ có em mới dám hỏi ngay trước mặt bao nhiêu người thế này.” 

Nếu để lọt vào tai Quý Tư Tư, e là lại thêm một trận phong ba bão táp.

“Em biết mà, em biết mà.” Văn Văn nhìn quanh, hạ thấp giọng hơn nữa, “Không có ai nghe thấy đâu ạ.”

Đúng lúc này, Văn Đàn vừa chụp xong một set, bước tới chào: “Chị Thu.”

Từ Thu gật đầu: “Chị tới để nói với em một tiếng, bộ phim Trường Phong của đạo diễn Quách đã vào giai đoạn hậu kỳ rồi. Lịch trình của em sẽ được thêm một mục bất kỳ lúc nào, đó là đi lồng tiếng cho phim.”

“Vâng ạ, không vấn đề gì.”

Bộ phim đó cô chỉ quay hai mươi ngày, nội dung cắt ra chắc còn ít hơn, việc lồng tiếng sẽ không tốn quá nhiều thời gian. 

Văn Đàn ngừng lại hai giây rồi mới nói tiếp: “Chị Thu, bộ phim chị nói lần trước… em vẫn muốn thử một lần.”

Thất Ngữ kể về câu chuyện của một cô gái câm điếc, bị người thân đưa từ quê lên thành phố làm thuê, nhưng ngay sau đó lại bán cô vào chốn trụy lạc khiến cuộc đời vốn đã xám xịt của cô càng trở nên tăm tối không thấy ánh mặt trời.

Ban đầu Từ Thu định đàm phán bộ phim này về cho Văn Đàn là vì kịch bản được cải biên từ một vụ án có thật, nhận được sự chú ý của xã hội. 

Hơn nữa, những thể loại phim như thế này rõ ràng là nhắm tới việc tranh giải.

Lúc Chu Kế Quang đư Văn Đàn cho chị chỉ có một yêu cầu: Bất kể đóng phim gì, đạt được danh hiệu Nữ diễn viên chính xuất sắc càng sớm càng tốt. 

Và phim nghệ thuật chính là con đường hiệu quả nhất.

Chỉ là giữa chừng xuất hiện một Quý Tư Tư, không chỉ tự hạ cát-xê, phía Sáng Mỹ còn tiến hành thêm một vòng đầu tư mới cho Thất Ngữ, rõ ràng là nắm chắc phần thắng cho bộ phim này. 

Vì vậy, khi nghe Văn Đàn nói muốn tự mình thử một lần, Từ Thu trầm ngâm một lúc: “Em không cần vội, chị đang tiếp xúc với những đoàn phim khác rồi. Hai tháng gần đây kịch bản tìm đến em rất nhiều, có thể thong thả chọn.”

Văn Đàn đáp: “Em không vội, chỉ là em không muốn cứ thế mà nhận thua. Em không cam tâm.”

Cô đã bị Sáng Mỹ và Quý Tư Tư vượt mặt một cách không minh bạch một lần rồi, sẽ không có lần thứ hai. Văn Đàn tiếp tục: “Chị Thu, em biết suy nghĩ này của mình là không biết tự lượng sức mình, nhưng em muốn thử. Nếu em bị loại vì diễn xuất không đạt, em cũng cam lòng vì được ‘chết’ một cách thống khoái, dù sao cũng chẳng có kết quả nào tệ hơn thế này nữa.”

Giãy giụa trong tuyệt vọng, cũng tốt hơn là mãi mãi làm rùa rụt cổ.

Từ Thu không nói thêm gì nữa, chỉ đáp: “Vậy để chị liên lạc với đạo diễn giúp em.” 

Khí thế này trên người Văn Đàn, đã rất nhiều năm rồi chị mới thấy lại.

*

Đạo diễn của Thất Ngữ tên là Trương Lợi, cùng thời với Quách Thụ, chỉ là số lượng giải thưởng không nhiều bằng và độ nổi tiếng cũng kém một bậc. 

Trước đó Trương Lợi đã nghe Quách Thụ khen ngợi Văn Đàn hết lời, bản thân ông ta cũng rất ưng Văn Đàn cho vai diễn này. Trên người cô có một cảm giác quật cường, rất phù hợp với khí chất của nhân vật nữ chính trong phim.

Chỉ là quyền quyết định của ông ta không lớn đến mức có thể gạt bỏ mọi áp lực từ các phía để trực tiếp chọn Văn Đàn. 

Vì vậy, khi Từ Thu hẹn gặp, ông ta cố tình hẹn cùng một ngày với buổi gặp Quý Tư Tư, định để họ tự cạnh tranh với nhau, ai thắng ai thua là chuyện của họ, ông ta sẽ không đắc tội bên nào.

Từ Thu đã lăn lộn trong giới nhiều năm, khi dẫn Văn Đàn vào phòng riêng, thấy Quý Tư Tư và quản lý cũng ở đó, chị chỉ mắng thầm Trương Lợi một giây, sau đó lập tức nở nụ cười: “Khéo quá, chỗ đạo diễn Trương náo nhiệt thật đấy.”

Quản lý của Quý Tư Tư tên là La Ân, ở bên cạnh cô ta lâu ngày nên cũng mắc bệnh mắt mọc trên đỉnh đầu, quen thói hống hách. Anh ta liếc Văn Đàn một cái rồi nói: “Có người cứ như keo con chó, quẳng mãi không rơi, chắc đạo diễn Trương cũng đau đầu lắm nhỉ.”

Trương Lợi cười nói: “Đâu có, đã đến đây rồi thì đều là khách cả.”

Văn Đàn khẽ gật đầu chào ông: “Chào đạo diễn Trương, cháu là Văn Đàn.”

Trương Lợi đáp: “Tôi nghe Quách Thụ nhắc tới cô nhiều rồi, ngồi xuống đi.”

Văn Đàn vừa ngồi xuống, La Ân đã lên tiếng: “Tôi nghe nói vị trí nữ phụ số 5 vẫn còn trống, nhìn dáng vẻ này của đạo diễn Trương thì chắc là đã có ứng cử viên rồi?” 

Ý của anh ta rất rõ ràng: Văn Đàn chỉ xứng đóng vai phụ làm nền cho Quý Tư Tư, mà còn là vai phụ mờ nhạt nhất.

Trương Lợi nhấp trà, trả lời nước đôi: “Vẫn đang chọn, chưa quyết định.”

Quý Tư Tư mỉm cười nhìn người đối diện: “Tôi cũng nghe đạo diễn Quách khen Văn Đàn, nếu chúng ta có thể hợp tác thì tốt quá. Tôi là người mới trong mảng điện ảnh, sau này mong cô không ngại chỉ giáo nhé.”

Văn Đàn khẽ nhếch môi: “Cô Quý nói gì thế, những thứ mà đạo diễn Trương còn không dạy nổi cô, sao tôi dám dạy cơ chứ.”

Nụ cười trên mặt Quý Tư Tư không đổi, nhưng ánh mắt hai người chạm nhau đầy tia lửa. 

Câu nói vừa rồi vốn là để khiêu khích, vì đạo diễn Trương đang ngồi đây, làm gì đến lượt Văn Đàn chỉ giáo.

Từ Thu thong thả nói tiếp: “Quả thật lấn sân là một thử thách mạo hiểm. Diễn xuất của Tư Tư thì mọi người đều đã thấy rõ, e là dù đạo diễn Quách có đến cũng chẳng có gì để dạy thêm cho cô đâu.” 

Câu này ám chỉ Trương Lợi không át được Quý Tư Tư, mà đến cả Quách Thụ, cô ta cũng chưa chắc chịu nghe.

La Ân là kẻ đầu óc không được sắc sảo, bị khích vài câu đã không nhịn được: “Đạo diễn Quách quả thực rất ưu ái Văn Đàn, gặp ai cũng khen, diễn viên bình thường làm gì có đãi ngộ đó. Chẳng giống Tư Tư nhà chúng tôi, chỉ biết lầm lũi đóng phim, chẳng bao giờ đi đường ngang ngõ tắt.”

Sắc mặt Trương Lợi hơi đổi, ông ta đặt tách trà xuống: “Lời này không được nói bừa đâu.”

Quý Tư Tư cười nói: “Đạo diễn Trương, anh ấy không có ý gì đâu, chỉ là ngưỡng mộ Văn Đàn được đạo diễn Quách trọng dụng thôi, đây là điều mà bao nhiêu diễn viên nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.”

Chưa đợi Trương Lợi mở lời, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng của cô gái đối diện đã cắt ngang lời Quý Tư Tư: “Cô Quý quả thực luôn lầm lũi đóng phim thật, chắc hẳn bộ phim Lạc Thần Phú kia cũng là do nỗ lực của cô làm ông trời cảm động… à không, làm nhà sản xuất cảm động, nên mới dâng kịch bản đến tận tay cô nhỉ.”

La Ân đắc ý: “Tất nhiên rồi, Tư Tư nhà chúng tôi là lựa chọn duy nhất cho Lạc Thần Phú.”

Văn Đàn nhẹ nhàng hỏi: “Thế nào là duy nhất cơ?”

Cô mỉm cười tiếp tục: “Trùng hợp là mấy hôm trước tôi còn xem lại bộ phim đó để học hỏi thêm từ cô Quý. Kết quả lướt thấy một cái bình luận nói rằng, cái kịch bản và thiết lập nhân vật này, đưa một con cún vào diễn cũng có thể nổi tiếng. Lời này nói ra có hơi sỗ sàng, cô Quý thấy sao?”


Hết chương 114

Bình luận về bài viết này