Chương 113: Ngoan quá

Chuyển ngữ: @motquadao
Chị Mạch rõ ràng không muốn nói sự thật, chỉ đáp: “Chị không hiểu em đang nói gì. Bất kỳ ngành nghề nào cũng có sự cạnh tranh, huống chi là giới giải trí, vốn dĩ là nơi cá lớn nuốt cá bé, dựa vào bản lĩnh của mỗi người thôi.”
“Hơn nữa, bây giờ tài nguyên của em tốt như vậy, chưa đầy nửa năm mà độ nổi tiếng, chủ đề, mức độ thảo luận ở các phương diện đều đã đuổi kịp Quý Tư Tư rồi, còn đi chấp nhặt chuyện mấy năm trước làm gì. Văn Đàn, con người nên nhìn về phía trước.”
Văn Đàn cảm thấy buồn cười: “Nhìn về phía trước ư? Chẳng phải là do các người không chịu buông tha cho tôi sao.”
Chị Mạch im lặng vài giây: “Chị sẽ đi nói chuyện lại với Tổng giám đốc Tưởng.”
Sau khi trở về, Văn Đàn ngồi lặng lẽ trong bồn tắm, không biết đang nghĩ gì.
Cho đến tận bây giờ cô mới nhận ra bộ chiêu trò trước đây của Sáng Mỹ nực cười đến mức nào. Nào là cô nổi tiếng nhờ hình tượng trong trẻo lạnh lùng, phải duy trì hình tượng, không được tùy tiện thay đổi phong cách và định hướng, cũng không cho phép cô nhận phim bên ngoài…
Bọn họ vốn dĩ chưa từng có ý định nghiêm túc quy hoạch con đường phát triển cho cô, càng không nghĩ đến việc để cô phát triển tốt hơn.
Thậm chí khi hợp đồng hết hạn còn không muốn để cô đi, đưa ra đủ loại yêu cầu khắc nghiệt. Nếu không nhờ đội ngũ pháp lý siêu mạnh của Hoàn Vũ, có lẽ chẳng công ty nào dám tiếp nhận đống hỗn độn này.
Họ chỉ muốn giam chết cô tại Sáng Mỹ.
Văn Đàn không hiểu tại sao, cũng không biết bản thân đã làm sai điều gì mà lại bị đối xử như vậy.
Suốt năm năm ròng rã, ngoại trừ việc không muốn đi mời rượu, bất cứ việc gì công ty yêu cầu, bất kỳ công việc nào, cô chưa bao giờ từ chối, bao gồm cả việc làm người yêu hợp đồng với Mạnh Trần An, cô cũng bị họ vừa uy hiếp vừa dụ dỗ mà chấp nhận.
Đối với Sáng Mỹ, cô chưa từng thẹn với lương tâm, đã làm tròn tình tròn nghĩa.
Văn Đàn nhắm mắt lại, cảm thấy đầu ngón tay tê dại.
Không biết qua bao lâu, tiếng mở cửa khẽ khàng truyền đến.
Dòng suy nghĩ hỗn loạn của Văn Đàn quay trở lại, cô với lấy khăn tắm, vội vàng đứng dậy khỏi làn nước.
Lúc cô thay xong đồ ngủ đi ra, vừa đúng lúc Minh Trạc đẩy cửa phòng ngủ.
Anh nhìn cô, trầm giọng hỏi: “Vẫn chưa ngủ hả?”
Văn Đàn ậm ờ đáp: “Em vừa tắm xong, đang định ngủ đây.”
Cô vừa nói vừa đi về phía giường, “Em hơi buồn ngủ rồi, anh đi tắm đi.”
Minh Trạc tiến tới vài bước, nắm lấy cánh tay cô: “Tóc vẫn đang ướt, em sấy khô rồi hãy ngủ.”
Hôm nay Văn Đàn đã gội đầu ở phòng tập leo núi rồi, lúc ngâm bồn chỉ tiện tay búi tóc sau đầu, chắc là không để ý nên làm ướt một chút phía sau.
Cô lơ đãng “à” một tiếng, quay người nói: “Thế để em đi sấy.”
Minh Trạc buông tay, ánh mắt dõi theo bóng lưng cô.
Văn Đàn nói vừa mới tắm xong, nhưng người cô lại rất lạnh.
Trong phòng tắm, Văn Đàn cúi người lấy máy sấy ra, cắm điện, vừa định giơ tay sấy phía sau gáy thì tay đã bị ai đó nhẹ nhàng nắm lấy, máy sấy cũng bị cầm đi mất.
Giọng Minh Trạc vang lên: “Để anh.”
Máy sấy để ở mức thấp nhất, luồng gió ấm rất nhẹ nhàng.
Anh cúi đầu, dùng ngón tay tách từng lọn tóc bị ướt.
Văn Đàn nhìn cảnh này qua gương, cảm thấy “cái xác” của mình đang dần ấm lại.
Cô nhỏ giọng gọi: “Thầy Minh ơi…”
Minh Trạc ngước mắt, nhìn cô qua gương: “Ừm?”
Văn Đàn quay người lại, tựa vào bồn rửa mặt, hơi ngẩng đầu nhìn anh: “Có khi nào anh thấy em rất kỳ quặc không?”
Minh Trạc tắt máy sấy, quấn dây lại từng vòng rồi đặt xuống: “Kỳ quặc chỗ nào cơ?”
“Kiểu như… tính khí kỳ quặc, tính cách kỳ quặc, đột nhiên vô duyên vô cớ không vui, chẳng nói chẳng rằng, nhưng một lát sau lại bình thường.”
“Đột nhiên không vui là vì em gặp chuyện phiền lòng, một lúc sau lại bình thường chứng tỏ em luôn tự điều chỉnh bản thân, không để cảm xúc xấu hoàn toàn chi phối.” Minh Trạc vén lọn tóc con bên mai cô, “Em giỏi như vậy, sao lại kỳ quặc được.”
Văn Đàn nhắm mắt lại, sống mũi cay cay, hốc mắt dâng lên hơi nước.
Luồng cảm xúc mãnh liệt kia vào khoảnh khắc này tựa như đã tìm được bến đỗ bình yên, dần dần lắng xuống.
*
“Lúc đó sau khi em nổi tiếng nhờ một bức ảnh, rất nhiều công ty đã đưa ra lời mời. Chị Mạch chỉ lớn hơn em vài tuổi, nhảy việc từ công ty cũ sang Sáng Mỹ… Khi đó Sáng Mỹ vẫn là một công ty nhỏ, chưa có ngôi sao chủ lực nào.”
“Chị ta nói với em, chỉ cần em ký với Sáng Mỹ, công ty hứa sẽ dành những tài nguyên tốt nhất cho em, giúp em trở thành Nữ diễn viên xuất sắc trẻ tuổi nhất, chúng em sẽ cùng nhau bước lên thảm đỏ Cannes, để cái tên Văn Đàn vang danh quốc tế.”
“Hai năm đầu mới vào công ty, chị ta bảo em không phải dân chính quy, cần rèn luyện diễn xuất, bảo em cứ lấy phim chiếu mạng nhỏ để luyện tay trước, em đồng ý rất vô tư… Nhưng không ngờ, đó chỉ mới là khởi đầu.”
“Em muốn đóng các thể loại khác, họ không cho; em muốn ra ngoài nhận phim, họ cũng không cho. Cứ thế ngày qua ngày, khó khăn lắm mới đợi được đến lúc hợp đồng hết hạn, không ngờ họ vẫn không chịu buông tha.”
“Chuyện sau đó chắc anh cũng biết rồi, Hoàn Vũ trả tiền vi phạm hợp đồng thay em, Sáng Mỹ cũng nể mặt Hoàn Vũ, nhưng trong lòng chắc vẫn nghĩ là họ đã nâng đỡ em, không có họ thì em sớm đã chẳng còn phim để đóng, nên luôn cảm thấy em rất không biết điều.”
“Chỉ cần có thể gây khó dễ cho em một chút là họ đã thấy hả giận rồi.”
Văn Đàn nằm trong vòng tay của Minh Trạc, lải nhải kể về những ân oán tình thù với công ty cũ.
Những ký ức đau đớn nhất, cô không hề nhắc tới.
Văn Đàn cụp mắt nói tiếp: “Em thường hay nghĩ, có phải mình thực sự rất tệ không, chỉ có thể đóng những vai diễn rập khuôn đó. Hình như fan thích em chỉ vì hình tượng mà công ty tạo ra thôi, rời bỏ những thứ đó, em chẳng là gì cả.”
Trên chiếc giường màu hồng phấn, Minh Trạc ôm lấy cô, chậm rãi nói: “Đừng vì lời nói của bất kỳ ai mà phủ định bản thân. Nếu em thực sự tệ đến vậy, họ đã không đợi đến lúc hết hợp đồng mà vẫn không chịu thả em đi. Thương nhân trục lợi, họ hiểu rõ giá trị con người em hơn chính em.”
Văn Đàn nghe anh phân tích ngắn gọn súc tích như vậy thì ngạc nhiên: “Hình như thầy Minh rất rành chuyện thương trường?”
“Một chút thôi.”
Văn Đàn “ồ” một tiếng, lại nói: “Sau này em đã nghĩ thông suốt rồi, bọn họ đang thao túng tâm lý em, vẽ bánh vẽ cho em ăn. Tối nay em nhớ lại rất nhiều chuyện, cũng có nhiều chuyện nghĩ mãi không thông, nhưng em biết, đó đều không phải lỗi của em.”
Minh Trạc nựng ngón tay cô: “Ngoan quá.”
Lần cuối Văn Đàn được khen như thế này chắc là lúc cô hai ba tuổi, khi tự mình ăn hết một bát cơm lớn, bà ngoại vừa lau miệng cho cô vừa cười khen: “Ăn hết nhiều thế này cơ à, Đàn Đàn nhà mình ngoan quá.”
Tai cô hơi đỏ lên: “Thầy Minh, anh nên đi diễn hài độc thoại đi, tung hứng giỏi thật đấy.”
Minh Trạc khẽ cười: “Những lời an ủi chắc em không muốn nghe đâu, suy nghĩ và cách làm của em đều rất tốt, anh chỉ dệt hoa trên gấm thôi.”
Đúng là Văn Đàn kể với anh những điều này không phải để tìm sự an ủi, cô chỉ cảm thấy mình cứ như vậy mãi, chắc chắn anh cũng sẽ lo lắng.
Họ đã bên nhau rồi, không thể chuyện gì cũng giấu nhẹm đi không nói.
Minh Trạc nói: “Anh sẽ cùng em đi tới vị trí cao nhất.”
Trái tim Văn Đàn như mềm nhũn đi: “Giống như lúc leo núi hôm nay ạ?”
Anh “ừ” một tiếng, đặt một nụ hôn lên trán cô: “Anh mãi mãi ở sau lưng em, chỉ em quay đầu lại, chắc chắn sẽ nhìn thấy anh.”
