Chương 112: Ưu thế

Chuyển ngữ: @motquadao
Sau khi lên xe, Văn Đàn vừa định thắt dây an toàn thì tay trái đã bị Minh Trạc nắm lấy.
Anh nghiêng người mở chiếc hộp gỗ trên bảng điều khiển trung tâm, lấy thứ gì đó đeo vào cổ tay cô.
Văn Đàn ngẩn người: “Chiếc vòng đẹp quá!”
Minh Trạc cụp mắt nhìn, khóe môi khẽ cong lên: “Thích không?”
Tay cô rất đẹp, trắng trẻo mịn màng như mỡ đông, chiếc vòng ngọc đeo trên cổ tay cô càng tôn thêm vẻ cổ điển, nhã nhặn.
Văn Đàn gật đầu: “Em thích lắm.”
“Bà nội anh tặng em đấy.”
“Anh đã nói với bà là chúng mình ở bên nhau rồi sao?”
Trước đây cô từng bảo với Minh Trạc chuyện yêu đương không thể để người khác phát hiện, nhưng thật ra không bao gồm gia đình và những người bạn quan trọng nhất. Cô chỉ không muốn những kẻ không liên quan và phía công ty biết thôi.
Ngay cả chính Văn Đàn cũng đã kể với Lâm Sơ Dao rồi.
Lần trước anh nói đợi cô chuẩn bị sẵn sàng thì sẽ đưa cô về gặp bà nội, lúc đó cô chỉ đơn thuần là thấy căng thẳng chứ không hề có suy nghĩ khác.
Minh Trạc đặt tay cô trở lại đầu gối rồi kéo dây an toàn thắt cho cô: “Anh chưa, nhưng bà biết anh đang có một cô gái mình rất thích. Bà bảo anh phải theo đuổi nhanh lên, vì cái hạng như anh trên thị trường chẳng có ưu thế gì cả.”
Văn Đàn vô cùng chấn động: “Bà nội có hiểu lầm gì về anh không vậy?”
Mẫu người như anh bước ra thị trường là quét sạch mọi đối thủ luôn đấy chứ.
Minh Trạc ở rất gần cô, hơi thở phả sát bên mặt, ánh mắt rơi xuống bờ môi cô, giọng nói trầm hẳn đi: “Vậy em nói xem, anh có ưu thế gì nào?”
Văn Đàn một hơi có thể liệt kê ra hàng chục điểm cộng: “Đẹp trai, tính tình tốt, nhân cách tốt, thông minh, lịch thiệp, lễ phép, có năng lực, tuổi trẻ tài cao, có trách nhiệm, nghiêm túc cẩn trọng, cảm xúc ổn định, dáng người… cũng rất đẹp.”
Khi nói đến câu cuối, giọng cô vô thức nhỏ hẳn đi.
Minh Trạc hỏi: “Hết rồi à?”
“Còn… còn.” Văn Đàn chột dạ nhìn sang hướng khác, “Còn rất nhiều, để em về nhà tổng hợp lại rồi gửi cho anh.”
Ngón tay Minh Trạc luồn vào tóc cô, vừa hôn cô vừa hỏi: “Dáng người đẹp thế nào cơ?”
Văn Đàn không biết nghĩ đến chuyện gì mà cả khuôn mặt đỏ bừng.
Minh Trạc nắm lấy tay cô, đặt lên bụng mình: “Chỗ này đẹp?”
Anh tiếp tục dời xuống, nụ hôn sâu hơn: “Hay là chỗ này đẹp?”
Văn Đàn bị anh hôn đến mê muội, muốn trả lời cũng không trả lời nổi.
Nhiệt độ trong xe dần tăng cao, bầu không khí ngày càng ám muội.
Minh Trạc cởi dây an toàn của cô ra, vừa định bế cô vào lòng để hôn thật sâu thì điện thoại bên cạnh vang lên.
Văn Đàn lập tức tỉnh táo lại, lùi về sau, giọng nói cũng khàn đi: “Điện thoại của anh kìa…”
Minh Trạc không quan tâm, lại tìm đến môi cô.
Cho đến khi điện thoại vang lên lần thứ ba, anh mới buông cô ra, cầm máy lên.
Văn Đàn không để ý là ai gọi đến, cô quay đầu lại, nhanh chóng hạ cửa sổ xe xuống để hít thở không khí trong lành.
Minh Trạc bắt máy, giọng điệu có vài phần mất kiên nhẫn: “Cậu có bệnh à?”
Chu Kế Quang: “…”
Lần cuối cùng anh ta thấy Minh Trạc cáu kỉnh như vậy là chuyện của mười năm trước rồi.
Chu Kế Quang lý sự: “Bố tôi bảo cậu gặp khó khăn, tôi đang gọi điện để hỏi thăm cậu còn gì.”
Minh Trạc đáp: “Không có, cúp đây.”
Anh dứt khoát cúp máy, không chút nể tình.
Ở đầu dây bên kia, Chu Kế Quang bị ăn ngay một gáo nước lạnh, nhưng anh ta càng chắc chắn là bố mình uống quá chén rồi. Người có thể không chớp mắt chi ra bốn mươi triệu tệ cho Văn Đàn thì gặp khó khăn gì được cơ chứ?
Mà không đúng…
Chu Kế Quang nhìn lại điện thoại, theo bản năng nhạy bén của đàn ông, thái độ và phản ứng vừa rồi của Minh Trạc cực kỳ bất thường.
Anh ta trầm mặc suy nghĩ vài giây, vốn định gọi cho Văn Đàn nhưng lại sợ họ đang thực sự làm chuyện gì đó.
Cuối cùng Chu Kế Quang nhỏ giọng chửi thề một tiếng, ném điện thoại sang một bên.
Cây bắp cải ngon nhất vẫn bị con heo kia ủi mất rồi.
*
Buổi tối, họ về nhà Văn Đàn.
Sáng mai cô có công việc, phải dậy sớm, tài xế và Văn Văn sẽ đến đón.
Minh Trạc ôm cô, hôn suốt đoạn đường từ cửa vào đến phòng ngủ.
Văn Đàn nằm trên chính chiếc giường của mình, nhìn người đàn ông trước mắt, cảm giác hoàn toàn khác biệt.
Hôm nay ngoài chiếc vòng tay, cô còn nhận được một cây trâm ngọc, chế tác vô cùng tinh xảo và đẹp đẽ.
Văn Đàn vòng tay qua cổ anh, nhẹ nhàng gọi: “Thầy Minh ơi…”
Giọng Minh Trạc khàn đặc: “Ừm?”
“Lần trước em nói, chuyện chúng mình yêu nhau không thể để người khác phát hiện, thật ra những người đó đều là… những người không quan trọng. Lần tới nếu bà nội có hỏi lại, anh cứ nói là… anh đã theo đuổi được cô gái anh thích rồi, và cô ấy cũng rất thích anh.”
Đôi mắt đen của Minh Trạc như phủ một lớp sương mù, anh lại hôn lấy cô: “Được.”
Nhà Văn Đàn không có đồ bảo hộ, nên cuối cùng vẫn không đi đến bước cuối cùng.
Cô nằm trong lòng anh hỏi: “Có phải mấy hôm nữa anh lại bắt đầu bận không? Tết có được nghỉ không ạ?”
Minh Trạc bình ổn lại cảm xúc, “ừ” một tiếng: “Nghỉ mười ngày.”
Văn Đàn chia sẻ: “Công việc của em sẽ kéo dài đến tận Tết, lúc đó không biết có được nghỉ vài ngày không. Qua Tết còn phải đi Paris một chuyến, sau đó chắc là phải…”
Mấy chữ “gia nhập đoàn phim” vừa đến cửa miệng đã bị cô nuốt ngược vào trong.
Cô suýt quên mất, lịch trình này gần như là xôi hỏng bỏng không rồi.
Minh Trạc ôm cô: “Sau đó chắc là phải làm gì?”
“Không có gì ạ, một lịch trình chưa xác định, đến lúc đó tính sau.” Văn Đàn nói xong, chợt nhớ ra điều gì, lập tức đổi chủ đề: “Thầy Minh, anh có về nhà không?”
Minh Trạc đáp: “Có, anh không có quần áo để thay.”
Văn Đàn dò hỏi: “Vậy anh… có muốn mang vài bộ quần áo qua đây không?”
*
Sau khi Minh Trạc rời đi, Văn Đàn nhanh chóng quay vào phòng ngủ, mở ngăn kéo, đem tất cả những loại thuốc trước đây ném hết vào thùng rác.
Cô cầm lấy bức thư tuyệt mệnh để dưới cùng lên, ngón tay hơi run rẩy.
Ký ức dường như quay trở về cái đêm đông ẩm ướt và lạnh lẽo nhất đó.
Văn Đàn dọn dẹp sơ qua nhà cửa một chút, vứt bỏ hết những thứ không cần thiết.
Cô đeo khẩu trang, xách một túi rác lớn ra ngoài.
Trạm rác ở phía sau tòa nhà, cô đi vòng qua đó, phân loại thuốc và rác sinh hoạt.
Vừa xuống đến tầng dưới, Văn Đàn đã thấy một bóng dáng quen thuộc.
Chị Mạch cũng nhìn thấy cô, thần sắc không tự nhiên chào hỏi: “Tiểu Đàn, lâu rồi không gặp.”
Văn Đàn hỏi: “Chị Mạch đến đây làm gì vậy?”
Chị Mạch cười gượng: “Lộ Tuyết chuyển đến đây ở, chị qua thăm.”
Văn Đàn không nói gì, đi vài bước rồi mới lên tiếng: “Chị Mạch, thời hạn hợp đồng của tôi với công ty đã hết hạn bình thường, tiền vi phạm hợp đồng mà các người muốn, phía Hoàn Vũ cũng đã trả thay tôi rồi. Một Quý Tư Tư, một Lộ Tuyết, cứ nhất thiết phải bám theo để làm tôi khó chịu sao?”
“Em hiểu lầm rồi.” Chị Mạch nói, “Nghệ sĩ sống ở khu này rất đông, không chỉ có mình em. Hơn nữa, chỗ này là Lộ Tuyết tự chọn, chị không can thiệp.”
“Được, vậy không nói tới cô ta nữa.” Vẻ mặt Văn Đàn rất nhạt, “Tôi có một câu hỏi muốn hỏi chị từ lâu rồi, hôm nay có thể gặp ở đây cũng coi như có duyên.”
“Chị còn có việc, có gì để hôm khác…”
“Quý Tư Tư nhằm vào tôi như vậy là do sự chỉ đạo của Sáng Mỹ hay là ý của cá nhân cô ta?”
Chị Mạch nhíu mày, không nói lời nào.
Văn Đàn lại nói: “Hoặc tôi có thể hỏi cách khác, có phải chị đã sớm biết, bộ phim vốn dĩ ban đầu tìm tôi đã bị cô ta giành đi trong lúc tôi hoàn toàn không hề hay biết không?”
Cô từ tốn tiếp tục: “Còn giành như thế nào… chị có thể nói cho tôi biết không?”
