Chương 111: Khó khăn

Chuyển ngữ: @motquadao
Hồ nhân tạo về đêm không còn vẻ yên như tĩnh ban ngày. Dưới ánh đèn dịu nhẹ, từng đàn thiên nga đen đang quấn quýt đùa giỡn dưới nước, đẹp tựa một bức tranh.
Văn Đàn ngồi trong nhà hàng, xuyên qua lớp cửa kính sát đất nhìn cảnh tượng này, cảm thấy thật sự quá lộng lẫy.
Cô ở Giang Thành bao nhiêu năm nay mà chưa từng nghe nói có nơi như thế này.
Giọng Minh Trạc vang lên: “Tay còn đau không?”
Văn Đàn thu lại tầm mắt, lắc đầu, sau đó cử động bả vai một chút: “Chỉ hơi mỏi thôi ạ…”
Minh Trạc dặn: “Về nhà nhớ dùng nước nóng chườm nhé.”
Văn Đàn đáp một tiếng, sực nhớ ra điều gì, cô nghiêng người cầm lấy túi xách, lấy ra một chiếc thẻ ngân hàng đặt trước mặt Minh Trạc: “Đây là tiền em tiết kiệm được sau ngần ấy năm làm việc, chắc khoảng năm, sáu triệu tệ.” (tầm 18-24 tỷ VND tùy tỉ giá)
Minh Trạc khẽ nhướng mày, thong thả cắt miếng bít tết trong đĩa, điềm nhiên hỏi: “Muốn bao nuôi anh à?”
“…” Mặt Văn Đàn hơi đỏ lên, “Không phải, ý em là yêu đương vốn là chuyện của hai người, không thể lúc nào cũng tiêu tiền của anh được. Dù sao… dù sao thì anh cứ cầm lấy đi, khi nào cần thì cứ rút từ trong này ra, không cần bảo em đâu. Mật khẩu là 5 số 8.”
Sợ Minh Trạc ngại, cô vội nói thêm: “Anh yên tâm, bây giờ tài nguyên của em tốt hơn rồi, tiền kiếm được chắc chắn nhiều hơn số tiền anh tiêu, không cần tiết kiệm cho em đâu.”
Minh Trạc nhìn cô, cảm xúc không rõ ràng: “Không sợ anh cầm tiền chạy mất à?”
Khóe môi Văn Đàn cong lên, tâm trạng rất vui vẻ: “Thế thì em cũng không lỗ, dáng người của thầy Minh…”
Bên cạnh có người ho khẽ một tiếng, lên tiếng: “Tiểu Trạc.”
Minh Trạc đặt dao nĩa xuống, thần sắc tự nhiên quay đầu lại: “Chú Chu.”
Hôm nay Chu Thịnh cùng bạn bè đến đây đánh golf, sau khi kết thúc thì ghé nhà hàng dùng bữa, ai ngờ lại gặp Minh Trạc ở đây.
Ông vốn muốn qua nói chuyện với anh vài câu, nào ngờ lại chứng kiến một cảnh tượng rợn người như thế.
Đường đường là trưởng tử nhà họ Minh, bỏ mặc một công ty lớn không chịu kế thừa, lại vì mấy triệu mà ở đây bán sắc bán thân, cái gì mà bao nuôi, cái gì mà ôm tiền bỏ trốn…
Biểu cảm trên mặt Chu Thịnh vô cùng phong phú, ông cố gắng giữ bình tĩnh, gật đầu với Minh Trạc một cái rồi mới nhìn sang Văn Đàn: “Vị này là?”
Người trong cuộc lúc này chỉ hận không thể vùi mặt vào đĩa thức ăn. Chẳng phải người ta nói ngoài đời không có nhiều khán giả đến thế sao, vậy mà cô mới mạnh miệng trêu một câu đã bị trưởng bối của anh bắt gặp rồi.
Minh Trạc nhìn Văn Đàn một cái, dường như đang cân nhắc xem nên giới thiệu cô thế nào.
Nhà họ Chu và nhà họ Minh là thế giao, Chu Thịnh và Minh Ứng Chương cũng là anh em nối khố. Nếu ông biết Minh Trạc có bạn gái thì Minh Ứng Chương cũng sẽ biết, điều đó có nghĩa là bí mật này sẽ không còn là bí mật đối với cả nhà họ Minh nữa.
Anh không biết cô đã sẵn sàng chưa.
Hơn nữa, Chu Thịnh còn là bố của Chu Kế Quang.
Chuyện công và chuyện tư rất dễ bị nhập nhằng.
Chu Thịnh thấy anh im lặng, càng cảm thấy mối quan hệ của họ mờ ám đến mức không thể công khai.
Ông thiếu điều viết bốn chữ “đau lòng khôn xiết” lên mặt.
Đúng lúc này, Văn Đàn ngẩng đầu lên với khuôn mặt đỏ bừng, đâu dám nhận là bạn gái anh, cô lắp bắp: “Cháu… cháu chào chú ạ. Cháu là… học sinh của thầy Minh.”
Trong lòng Chu Thịnh kinh hãi: Thời buổi này, nữ sinh lại thịnh hành kiểu… bao nuôi nam giảng viên sao?
Dù sao cũng là người lăn lộn trên thương trường, nếm trải nhiều sóng gió, ông vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, đưa tay vỗ vỗ vai Minh Trạc, ý vị sâu xa: “Cháu với bố cháu có giận nhau thế nào thì chú vẫn là người thân của cháu. Nếu gặp khó khăn gì, nhất định phải mở lời với chú.”
Minh Trạc: “…”
Chu Thịnh nói xong, thở ngắn thở dài rời đi. Ông quên béng mất mục đích ban đầu là muốn thay Minh Ứng Chương khuyên bảo Minh Trạc.
Chu Thịnh ăn không trôi nữa, đi ra ngoài nhà hàng hóng gió, đồng thời gọi điện cho người bạn già.
“Ứng Chương à, anh đừng chấp nhặt với Tiểu Trạc nữa, nó ở ngoài sống không dễ dàng gì đâu.”
Minh Ứng Chương nghe vậy thì nổi đóa: “Nó sống không dễ dàng? Nó sống không dễ dàng là do tôi ép à? Tự nó chọn con đường đó, ai nói cũng không nghe, chẳng lẽ còn muốn tôi quỳ xuống cầu xin nó về chắc!”
Chu Thịnh khổ tâm hút thuốc, không biết phải nói khéo thế nào cho bạn hiểu cái “không dễ dàng” của Minh Trạc cụ thể là như thế nào.
Tính tình hai cha con nhà này đúng là bướng bỉnh y hệt nhau.
Nhưng xem ra Minh Trạc còn cứng đầu hơn, thảm đến mức này rồi mà vẫn không chịu cúi đầu.
Chu Thịnh về đến nhà, nhìn thấy con trai mình đang ngồi trên sofa chơi game, trong lòng trăm ngàn cảm xúc đan xen, vẫy tay gọi con lại.
Chu Kế Quang uể oải đứng trước mặt bố: “Bố, con đang thử nghiệm game mới của công ty.”
Tuy đã giao Hoàn Vũ Giải Trí cho Chu Kế Quang quản lý nhưng dưới trướng tập đoàn Chu Thị không chỉ có mỗi công ty giải trí này, các lĩnh vực khác cũng phát triển rất tốt.
Chu Thịnh vỗ vỗ cánh tay con: “Dạo này có liên lạc với Minh Trạc không?”
Chu Kế Quang đáp: “Một thời gian rồi chưa liên lạc, có chuyện gì ạ?”
Chu Thịnh cảm thán: “Các con dù sao cũng là bạn từ nhỏ, lúc rảnh rỗi nên liên lạc nhiều hơn. Nó mà gặp khó khăn gì, con cũng nên tinh ý, giúp đỡ nó một chút.”
Chu Kế Quang: “…”
“Cậu ấy thì có thể gặp khó khăn gì cần con giúp chứ?”
Chu Kế Quang thấy bố mình nói chuyện rất khó hiểu, vừa định quay đi thì bị kéo lại.
Chu Thịnh lườm con: “Nếu thực sự gặp khó khăn thì người ta sẽ ngại mở lời, nên mới bảo con tinh ý lên, quan sát cho kỹ vào. Bình thường con lanh lợi lắm mà.”
Chu Kế Quang nhíu mày: “Rốt cuộc cậu ấy làm sao ạ?”
Chu Thịnh chỉ vừa thở dài vừa lên lầu.
“…”
Chắc là uống hơi nhiều rồi.
*
Văn Đàn nhìn theo hướng Chu Thịnh rời đi, nhịn vài giây mới nói: “Có phải chú của anh đã hiểu lầm rồi không…”
Minh Trạc cầm lại dao nĩa, tiếp tục cắt bít tết, không mấy để tâm: “Chắc là vậy.”
“Thế anh có cần giải thích với chú ấy không?”
“Không cần đâu.” Minh Trạc đặt đĩa bít tết đã cắt sẵn trước mặt cô, đôi môi mỏng mỉm cười, “Mấy lời lúc nãy của em, đúng là rất giống đang định bao nuôi anh.”
Văn Đàn đỏ mặt phản bác: “Rõ ràng là anh… nói ra mấy từ mang tính dẫn dắt trước.”
Minh Trạc hỏi: “Em đã nghe qua câu này chưa?”
“Câu gì ạ?”
“Tiêu tiền cho đàn ông là xui xẻo cả đời.” Minh Trạc thong thả bổ sung, “Từ lúc em rút thẻ ngân hàng ra, cả hai chúng ta đều bắt đầu gặp xui rồi.”
Văn Đàn: “…”
Cô nhỏ giọng biện bạch, “Em cũng đâu tiêu tiền cho anh, em chỉ muốn dùng làm chi phí chung của hai đứa mình thôi, không muốn lúc nào cũng chiếm hời từ anh.”
Minh Trạc nhìn cô, nhấn mạnh từng chữ: “Nếu có thể, anh hy vọng ngày nào em cũng chiếm hời từ anh.”
Văn Đàn cảm nhận được rất rõ ràng, cái “hời” mà anh nói không phải cái “hời” mà cô nghĩ… Tai cô nóng bừng, nhanh chóng cất thẻ ngân hàng vào túi, cố giữ bình tĩnh như thể chưa có chuyện gì xảy ra.
