Chương 110: Tỏa sáng

Chuyển ngữ: @motquadao
Phòng tập leo núi của Quan Trì là do anh ấy tự khởi nghiệp. Tuy áp dụng chế độ hội viên nhưng giới nhà giàu cũng chia ra đủ tầng lớp, hơn nữa tệp khách hàng chủ yếu là người trẻ tuổi.
Nơi hôm nay Minh Trạc đưa Văn Đàn đến là kiểu dành cho giới doanh nhân. Để bước chân vào đây, giá trị tài sản ròng trên một trăm triệu mới chỉ là điều kiện tối thiểu.
Ngoài phòng tập leo núi, đi sâu vào bên trong còn có các hạng mục thư giãn khác.
Vì vậy, không chỉ cánh săn ảnh không thể lọt vào, mà ngay cả những người đi theo các đại gia vào đây nếu không hiểu quy tắc mà muốn chụp ảnh cũng sẽ lập tức bị nhân viên nhắc nhở và ngăn lại.
Nơi này sở hữu sự riêng tư gần như tuyệt đối.
Hiển nhiên Văn Đàn không biết những điều này, chỉ lẳng lặng đi theo Minh Trạc.
Cô nhìn diện tích của phòng tập, phong cách trang trí cùng đội ngũ nhân viên chỉnh tề xung quanh cũng đại khái đoán được giá cả ở đây không hề rẻ.
Văn Đàn chưa từng hỏi Minh Trạc cụ thể về gia cảnh của anh, nhưng anh là chuyên gia địa chất kiêm giáo sư bán thời gian tại trường đại học, từng du học nước ngoài, lại biết leo núi, cưỡi ngựa, còn tự mua được nhà.
Bố anh nhìn qua… cũng rất có khí chất và bản lĩnh.
Điều kiện gia đình Minh Trạc chắc chắn không tệ, nhưng từ khi quen nhau đến nay toàn là anh bỏ tiền khiến trong lòng Văn Đàn cảm thấy rất áy náy.
Cô cũng hiểu lí do anh đưa mình đến đây là vì cô từng nói không muốn chạm mặt anh họ của Lâm Sơ Dao ở phòng tập của bạn anh.
Hôm nay là ngày làm việc đầu tiên sau kỳ nghỉ Tết, lại vừa mới sẩm tối, phòng tập gần như không có khách.
Vách núi nhân tạo ở đây cao hơn chỗ Quan Trì.
Văn Đàn leo được một nửa đã cảm thấy bắt đầu thấy đuối sức.
Minh Trạc đỡ lấy cánh tay cô, để cô tựa vào vai mình: “Nghỉ một chút nhé?”
Văn Đàn khẽ thở dốc, ngước nhìn lên đỉnh cao nhất, một khoảng cách xa vời vợi: “Em cảm thấy mình không leo tới nơi được rồi…”
Minh Trạc mỉm cười: “Leo núi không nhất thiết phải lên tới đỉnh, đến độ cao mà bản thân có thể chấp nhận là được rồi.”
“Nhưng chỉ có vị trí trên cùng mới có tư cách đưa ra nhiều lựa chọn hơn.”
Minh Trạc không nói gì thêm, chỉ đáp: “Anh đi cùng em.”
Văn Đàn “vâng” một tiếng, xốc lại tinh thần, hít một hơi thật sâu rồi tiếp tục leo lên phía trước.
Hôm nay sau khi gặp Từ Thu, cô còn nhận được điện thoại của Ôn Thư Đồng.
Ôn Thư Đồng nói: “Tớ nghe nói có bộ phim điện ảnh đã suýt nữa chọn cậu rồi mà giờ Quý Tư Tư lại nhảy vào tranh à?”
Văn Đàn đáp: “Nghe quản lý của tớ bảo cô ta muốn chuyển hình sang đóng điện ảnh.”
“Thôi đi, chuyển hình cái nỗi gì. Cô ta căn bản không chịu nổi cái khổ của việc đóng phim điện ảnh đâu. Phim điện ảnh không giống phim truyền hình, một phân cảnh phải mài đi dũa lại. Cô ta vốn luôn tự hào về cái lối diễn xuất rập khuôn của mình, sao có thể sẵn sàng thay đổi phong cách diễn được.”
“Vả lại, ngoài mấy vị đạo diễn lớn ra, ai dám ép cô ta quay đi quay lại nhiều lần. Theo những gì tớ biết về cô ta, chắc chắn là cô ta cố ý làm cậu khó chịu đấy. Lần trước cậu mặc haute couture của Ethereal trên thảm đỏ làm cô ta mất hết mặt mũi, giờ không tìm cơ hội đè đầu cưỡi cổ cậu để trả thù thì sao chịu được.”
Thực ra việc các diễn viên cùng tranh một vai diễn trong giới là chuyện rất bình thường, bất kể cuối cùng chiến thắng nhờ diễn xuất hay nhờ tài nguyên và quan hệ phía sau, nói khó nghe một chút thì cũng là dựa vào bản lĩnh của từng người.
Lúc trước nghe Từ Thu nói, Văn Đàn chỉ nghĩ địa vị và độ nổi tiếng của mình không bằng Quý Tư Tư, dù đoàn phim chọn ai cô cũng thấy chấp nhận được.
Suy cho cùng, thiên hạ rộn ràng đều vì lợi mà đến.
Văn Đàn chưa bao giờ chủ động gây hấn với Quý Tư Tư, lại càng không thân thiết. Việc mặc đồ của Ethereal ở liên hoan phim cũng là vì Quý Tư Tư đánh tiếng không cho các thương hiệu cho cô mượn đồ nên mới dẫn đến những chuyện lắt léo về sau.
Giờ đây Quý Tư Tư thà tự giảm thù lao cũng muốn lấn sân cướp tài nguyên của cô, khiến Văn Đàn không khỏi nhớ lại bộ phim cực kỳ bùng nổ của Quý Tư Tư. Vốn dĩ phía đoàn phim định tìm đến cô trước.
Cô không kìm được mà nghĩ, liệu cơ hội đó có phải là do Quý Tư Tư cướp đi không,rốt cuộc là dùng cách gì?
Chỉ cần nghĩ đến những điều này, lồng ngực Văn Đàn như nghẹn lại, cảm xúc mất kiểm soát, rất dễ kích động.
Cô rất muốn xông thẳng đến Sáng Mỹ để hỏi chị Mạch, hỏi giám đốc Tưởng, nhưng chuyện đã qua lâu như vậy rồi, ngoại trừ việc nổi khùng một trận khiến người khác coi cô như kẻ tâm thần ra thì chẳng nhận lại được gì cả.
Thế giới của người trưởng thành vốn là như vậy, vĩnh viễn chỉ nhìn vào kết quả để nói chuyện, quá trình đối với họ không quan trọng.
Vì thế nên cô muốn leo cao hơn một chút, cao hơn nữa…
Cao đến mức không ai có thể dễ dàng thay thế cô, cao đến mức cô trở thành lựa chọn hàng đầu của mọi kịch bản, cao đến mức cô có thể là chính mình. Cái tên Văn Đàn sẽ không bao giờ xuất hiện trên hot search vì những tin tức lùm xùm nữa.
Cô muốn được mọi người nhớ đến tên mình vì tác phẩm.
Văn Đàn không biết mình leo lên đỉnh bằng cách nào, cũng không nhớ mình xuống bằng cách nào. Khi rời khỏi vòng tay của Minh Trạc, tay chân cô đều bủn rủn, suýt chút nữa không đứng vững.
Minh Trạc vòng một tay ôm lấy cô, bảo nhân viên mang nước glucose đến, đặt ống hút sát miệng cô: “Uống chậm thôi.”
Cô ra rất nhiều mồ hôi, lại còn khát, uống mấy ngụm đã hết.
Tuy người mệt rã rời nhưng trong lòng cô lại rất sảng khoái: “Đã quá!”
Minh Trạc: “…”
Anh đặt cốc nước xuống, lấy khăn lau mồ hôi cho cô: “Nghỉ một lát rồi hãy đi tắm.”
Văn Đàn “vâng” một tiếng, nhìn anh nói: “Thầy Minh, anh không hỏi tại sao hôm nay em lại muốn đi leo núi ạ?”
Minh Trạc đáp: “Nếu anh hỏi mà em không muốn nói thì sao.”
“Vậy thì em sẽ trả lời là… em thích anh.”
Minh Trạc nhìn vào mắt cô, im lặng mỉm cười.
Văn Đàn đón lấy khăn từ anh, tự mình lau: “Thực ra cũng không có gì to tát, chỉ là chút chuyện công việc thôi. Giờ em nghĩ thông suốt rồi. Em sẽ nỗ lực tranh lấy những gì mình muốn, nếu kết quả không như ý thì cũng đành chịu thôi. Dù sao thì có thể gặp được thầy Minh, đã là điều may mắn nhất đời em rồi.”
Khóe môi Minh Trạc cong lên: “Cách dẫn dắt câu chuyện của em tốt đấy.”
“Cũng thường thôi, điểm thi đại học môn Văn của em được hơn 130 đấy nhé.”
Văn Đàn thấy đã nghỉ ngơi đủ, “Em đi tắm trước đây, anh đợi em một lát.”
Minh Trạc “ừm” một tiếng: “Chậm thôi, không vội đâu.”
Sau khi Văn Đàn vào phòng tắm, Minh Trạc đi đến khu vực hút thuốc, lấy điện thoại gọi một dãy số.
Anh mở lời: “Dì Thu.”
Từ Thu cũng không cần anh nói nhiều, trực tiếp hỏi: “Muốn hỏi chuyện của Văn Đàn à?”
“Vâng.”
“Con bé đã không nói với cháu thì chứng tỏ con bé tự tiêu hóa được. Hơn nữa chuyện này trong giới cũng không phải việc lớn, diễn viên nào cũng phải trải qua thôi.” Từ Thu tiếp tục, “Cháu có thể giúp con bé lấy được bất cứ tài nguyên nào con bé muốn, nhưng dì nghĩ con bé sẽ không muốn cháu làm vậy.”
Minh Trạc một tay đút túi quần, không nói gì.
Từ Thu lại nói: “Chuyện của Ethereal lần trước đến giờ con bé vẫn còn rất lo lắng, Kế Quang thì suốt ngày dọa. Văn Đàn rất ưu tú, bản thân cũng có thực lực, dù không có sự giúp đỡ của cháu thì con bé cũng sẽ từng bước đi tới vị trí mình mong muốn, cháu nên tin tưởng con bé.”
Một lúc lâu sau, Minh Trạc mới chậm rãi lên tiếng: “Cháu tin, cô ấy nhất định sẽ là ngôi sao rực rỡ nhất.”
