[Tai tiếng] Chương 109

Chương 109: Kế thừa

Chuyển ngữ: @motquadao


Giang Thủy Tiểu Tạ.

Bà cụ Minh ngồi trên ghế thái sư, hừ nhẹ một tiếng: “Cuối cùng cũng đợi được cái người bận rộn như anh về rồi đấy, nghỉ ngơi sao rồi?”

Minh Trạc uống trà, thần sắc tự nhiên: “Cũng ổn ạ.”

Bà cụ bắt đầu vào đề: “Không ra ngoài đi đâu đó sao?”

“Không ạ.”

Bà cụ Minh chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Chẳng phải anh có cô gái mình thích rồi sao? Tết Dương lịch là một cơ hội tốt như thế, anh phải hẹn người ta ra ngoài, ăn cơm, dạo phố chứ! Cứ suốt ngày ở trong nhà là cái kiểu gì?”

Minh Trạc ho một tiếng: “Bà nội.”

“Bà nói cho anh biết, cái công việc này của anh, mấy tháng trời không có mặt ở nhà. Anh mà còn không chủ động lên nữa thì con gái nhà người ta sớm muộn cũng bị người khác theo đuổi mất!”

Minh Trạc đặt tách trà xuống: “Không đâu ạ.”

Bà cụ lườm anh một cái: “Không cái gì mà không, các cô gái tốt đều rất được săn đón đấy. Bà bảo này, con gái tìm bạn trai là phải tìm người tâm lý, dịu dàng, biết chăm sóc, chứ đẹp trai không mài ra mà ăn được đâu.”

“Cái kiểu như anh, hỏi gì cũng chỉ trả lời hai chữ, không thích nói chuyện, công việc lại bận rộn. Vừa không mang lại giá trị cảm xúc, vừa không có thời gian bầu bạn, không có ưu thế trên thị trường đâu.”

Minh Trạc: “…”

Bà cụ cũng chẳng trông mong anh trả lời được câu nào hay ho, liền hỏi tiếp: “Tôi nghe bố anh bảo, cô gái đó còn theo anh đến tận Namcha Barwa nữa, anh bảo con bé đi cùng à?”

“Không ạ.” Minh Trạc khựng lại một chút mới bổ sung thêm, “Con chưa từng nghĩ sẽ gặp cô ấy ở đó.”

Anh biết rất rõ, lúc đó Văn Đàn hỏi anh đó là ngọn núi tuyết gì, chẳng qua chỉ là tìm chủ đề để hỏi bừa thôi. 

Điều cô thực sự hứng thú vốn không phải là những thứ đó.

Bà cụ Minh cảm thán: “Được, cuối cùng cũng nói thêm được vài chữ.”

Minh Trạc thu lại dòng suy nghĩ, giọng nói trầm xuống: “Bà đừng để ông ấy đến nhà con nữa.”

Mặc dù anh không chỉ đích danh là ai, nhưng trong lòng bà cụ cũng tự hiểu, bà mặt không đổi sắc hỏi: “Ai? Ai đến nhà anh?”

Minh Trạc nhìn bà không nói lời nào.

Bà cụ uống một ngụm trà cho nhuận giọng rồi mới bắt đầu nói lời sâu xa: “Chẳng lẽ anh định cả đời này không làm lành với bố anh sao? Các anh một người đã ngoài năm mươi, một người cũng ngoài ba mươi rồi, sao cứ như trẻ con thế? Cãi nhau một trận là đoạn tuyệt quan hệ, đến chết không nhìn mặt nhau luôn à?”

“Bao giờ ông ấy thôi can thiệp vào cuộc sống và công việc của con thì tính tiếp.”

Hiện tại Minh Ứng Chương không hối hận vì năm đó quá nóng nảy, mà vì ông cảm thấy mười năm qua Minh Trạc ở ngoài đã nếm đủ mùi gian khổ, bản thân ông cũng đã cao tuổi nên muốn cho Minh Trạc một bậc thang, để anh quay về tiếp quản gia nghiệp.

Bà cụ cũng sầu não: “Thế anh bảo phải làm sao? Tiểu Cảnh không còn nữa, anh lại như thế này, vậy sau này nhà họ Minh biết trông cậy vào ai? Anh cũng phải nghĩ cho bố anh một chút, phàm là còn lựa chọn khác, bố anh cũng sẽ không ép anh đến mức này.”

Minh Trạc im lặng.

Trên đời này, xưa nay chưa từng có cách nào vẹn toàn đôi đường.

Bà cụ Minh lại nói: “Hay là thế này đi, trong vòng hai năm anh sinh cho bố anh một đứa cháu, coi như người thừa kế để bồi dưỡng. Anh có thể làm việc anh muốn, mà nhà họ Minh cũng có người nối dõi rồi.”

Giọng Minh Trạc không nhanh không chậm: “Ông ấy vẫn còn sinh được mà, sao cứ bắt con làm gì.”

Bà cụ Minh tức đến mức suýt không thở nổi: “Anh nói cái lời hỗn xược gì thế hả!”

Minh Trạc đứng dậy: “Bà đừng cứ chăm chăm vào con nữa. Mẹ con mất nhiều năm như vậy rồi, bà khuyên ông ấy tái hôn đi, vẫn còn kịp đấy.”

“Bố anh mà nghe được câu này, chắc lại mấy năm nữa không muốn nhìn mặt anh luôn.”

Minh Ứng Chương là người tuy tính khí bướng bỉnh nhưng luôn giữ mình trong sạch, lại suốt ngày bận rộn công việc. 

Mẹ Minh Trạc qua đời đã mười mấy hai mươi năm, trong thời gian đó cũng có không ít phụ nữ tiếp cận, nhưng ông tuyệt nhiên không có chút ý định tái hôn hay sinh thêm đứa nữa.

Minh Trạc đứng trước hồ cá, bốc một nắm thức ăn từ trong hũ trên bàn nhỏ rắc xuống, giọng điệu nhàn nhạt: “Cũng đến lúc phải buông bỏ rồi, đúng không ạ?”

Bà cụ Minh nhìn bóng lưng anh, ngẩn người ra một lát rồi sắc mặt dần nghiêm lại. 

Anh nói lời này, là đã thật sự bước ra khỏi bóng tối từ tai nạn của Tiểu Cảnh rồi ư?

Một lúc sau, người làm đi tới bên cạnh bà cụ, báo tối đã chuẩn bị xong, khỏi bà cụ khi nào có thể dùng bữa. 

Minh Trạc quay đầu lại: “Con không ăn cơm tối với bà đâu, con đi trước đây.”

Bà cụ bực mình nói: “Tôi đã hỏi Giáo sư Triệu của các anh rồi, anh vẫn còn mấy ngày nghỉ nữa mới phải đi làm.”

Minh Trạc nhận lấy chiếc khăn từ khay của người làm để lau tay: “Bà vừa bảo đấy thôi, con phải đi đuổi theo con gái nhà người ta đây. Kẻo cô ấy đột nhiên phát hiện ra ngoài việc đẹp trai, con chẳng được cái tích sự gì.”

Bà cụ Minh: “…”

“Anh đợi đã.”

Bà cụ gọi anh lại, tháo chiếc vòng ngọc trên tay xuống, đồng thời liếc mắt ra hiệu cho người làm. Người này nhanh chóng mang đến một chiếc hộp gỗ đàn hương. Bà cụ bỏ chiếc vòng vào đó, đưa cho Minh Trạc: “Theo đuổi con gái cũng phải có chiến thuật. Nói lời hay ý đẹp, tặng đồ xinh xắn, như vậy mới đạt được hiệu quả gấp đôi.”

Minh Trạc nhận lấy: “Cảm ơn bà nội.” 

Anh ngẩng đầu khen thêm một câu: “Cây trâm ngọc trên đầu bà cũng đẹp lắm ạ.”

Bà cụ Minh lườm anh: “Anh đến đây để nhập hàng đấy à?”

Dù nói vậy, bà cụ vẫn tháo cây trâm xuống, bỏ vào một chiếc hộp gỗ dài đưa cho anh. Khóe môi Minh Trạc khẽ cong lên: “Đợi khi nào… con theo đuổi được người ta rồi, con sẽ đưa cô ấy đến gặp bà.”

Bà cụ hối thúc: “Đừng có đứng đây nữa, đi mau đi, để tôi còn sớm được gặp cháu dâu tương lai.”

Minh Trạc đáp: “Con đi đây, hôm nào rảnh con lại đến thăm bà.”

Rời khỏi Giang Thủy Tiểu Tạ, anh ngồi trong xe gửi tin nhắn cho Văn Đàn, hỏi cô đã bận xong chưa. 

Hai phút sau, Văn Đàn gọi điện tới tới. 

Cô nói: “Thầy Minh, chúng mình đi leo núi đi?”

*

Văn Đàn bảo tài xế và Văn Văn đưa mình đến phòng tập leo núi rồi đi về luôn. Đây không phải chỗ lần trước Minh Trạc dẫn cô tới. Nơi này có vẻ rộng hơn, cũng xa hơn nữa. 

Bên cạnh còn có hồ nhân tạo, nhìn hơi giống một khu nghỉ dưỡng.

Cô vừa xuống xe, Minh Trạc đã từ đằng xa đi tới. 

Anh hỏi: “Em ăn tối chưa?”

Văn Đàn khẽ lắc đầu, thuận thế ôm lấy cánh tay anh, đôi mắt dưới vành mũ lấp lánh sáng ngời: “Chưa ạ, em muốn ăn cùng anh.”

Minh Trạc dắt cô đi về phía trước: “Nếu đói thì ăn chút hoa quả trước, đợi kết thúc rồi đi ăn nhé.”

“Vâng.” Văn Đàn vừa đi vừa nghiêng đầu nhìn anh: “Vậy hôm nay em nên gọi anh là thầy Minh hay là… huấn luyện viên Minh đây?”

Minh Trạc nghiêng người, ghé sát tai cô, trầm giọng thốt ra ba chữ: “Gọi anh trai.”

Văn Đàn: “…” 

Cả khuôn mặt cô lập tức đỏ bừng.

Mấy lời tán tỉnh trên giường như thế này, sao anh có thể nói ra giữa thanh thiên bạch nhật với thần sắc và giọng điệu nghiêm túc đến vậy cơ chứ…

Văn Đàn buông tay anh ra, ho khẽ một tiếng: “Em vẫn nên tự tìm một huấn luyện viên nữ thì hơn, nhỡ lại bị ai đó chụp được rồi đăng lên mạng.” 

Trước kia cô còn có thể đường đường chính chính nói Minh Trạc không phải bạn trai mình, nhưng giờ thì khác rồi.

Minh Trạc cười: “Yên tâm, ở đây sẽ không có ai chụp trộm đâu.”


Hết chương 109

Bình luận về bài viết này