Chương 108: Giới hạn

Chuyển ngữ: @motquadao
Đồ ngủ của Văn Đàn làm bằng lụa tơ tằm, mỏng dính.
Cô vòng tay qua cổ anh, vành tai đỏ rực: “Không đâu, phim chiếu mạng sẽ không quay đến mức độ này đâu…”
Minh Trạc lại hỏi: “Sau này thì sao?”
Anh liếc nhìn màn hình tivi, ý tứ rất rõ: “Giống như thế kia kìa.”
Văn Đàn không dám trả lời.
Có rất nhiều đạo diễn khi quay phim điện ảnh, để khắc họa mối yêu hận dây dưa giữa nam nữ chính, thường thích quay cảnh hòa hợp giữa linh hồn và thể xác.
Mặc dù hiện tại định mức kiểm duyệt không còn quá thoáng như trước, không đến mức thoát y hoàn toàn, nhưng ngôn ngữ ống kính vẫn được khắc họa vô cùng sống động…
Trước đây Từ Thu từng hỏi cô có thể chấp nhận cởi đến mức nào, câu trả lời của cô là: chỉ cần trong phạm vi cốt truyện hợp lý, cô đều chấp nhận.
Minh Trạc không đợi được câu trả lời từ miệng cô, nhưng lại nhận được câu trả lời từ cơ thể cô.
Anh bật cười thành tiếng, ghé sát tai cô nói gì đó.
Văn Đàn: “…”
Minh Trạc hỏi cô: “Còn đau không?”
Lông mi Văn Đàn khẽ run, gật đầu.
Minh Trạc giữ nguyên tư thế đó, trực tiếp bế cô lên đi về phía phòng ngủ.
Anh đặt cô ngồi lên bồn rửa mặt để kiểm tra, không còn đỏ như buổi chiều nữa.
Anh hôn cô: “Trước khi ngủ bôi thuốc thêm lần nữa, ngày mai chắc sẽ ổn hơn.”
Văn Đàn mơ hồ đáp lại một tiếng, đôi chân đang buông thõng hai bên vô thức kẹp lấy eo anh.
Minh Trạc bóp nhẹ cằm cô, hôn thật sâu một lúc lâu mới buông ra: “Tắm đi, anh đợi em bên ngoài.”
“À, vâng.”
Bộ đồ ngủ Văn Đàn giặt hôm qua không biết đã khô chưa, cô chỉ có đúng hai bộ này thôi.
Tắm xong, cô mới phát hiện mình quên mang cả nội y vào…
Văn Đàn quấn khăn tắm quanh người, hé cửa phòng tắm nhìn ra ngoài, vừa định bước ra thì giọng Minh Trạc vang lên: “Xong rồi à?”
“Xong… xong rồi ạ.”
Minh Trạc tiến tới: “Anh làm chút đồ ăn, ra ăn đi.”
Nói xong, anh liền vào phòng tắm.
Văn Đàn cũng chưa đói lắm, định đợi anh ăn cùng.
Anh sang phòng giặt trước, đồ ngủ của cô vẫn chưa khô hẳn, hơi ẩm.
Văn Đàn nhìn quanh một lượt, quyết định mượn đồ của Minh Trạc, cô lấy một chiếc áo thun ngắn tay từ trong tủ đồ của anh ra.
Vừa khéo che được mông.
Cô vừa mặc xong thì cửa phòng tắm mở ra.
Văn Đàn kinh ngạc quay đầu lại: “Anh tắm nhanh thế…”
Cô còn chưa nói xong đã bị bế lên, đặt xuống giường.
Minh Trạc chưa tắm, nhưng anh đã đánh răng và rửa tay rất sạch.
Chiếc áo thun Văn Đàn vừa mặc cứ thế bị ném xuống đất.
Minh Trạc hôn cô, ngón tay khẽ vuốt ve.
Văn Đàn vô lực động đậy, hơi ngửa cổ lên.
Minh Trạc hôn lên eo cô, hoàn toàn không có ý định dừng lại.
Cuối cùng Văn Đàn cũng nhận ra điều gì đó, cô nắm lấy vai anh, giọng nói run rẩy, lần đầu tiên gọi tên anh: “… Minh Trạc!”
Minh Trạc khóa chặt tay cô, hôn xuống.
Đầu óc Văn Đàn trống rỗng, cổ họng như bị dao cứa, không phát ra nổi âm thanh nào.
Ánh đèn trên đỉnh đầu chiếu xuống, còn sáng hơn cả mặt trời.
Văn Đàn cảm thấy chói mắt, lại giống như không có gì che chắn, bị phơi mình dưới nắng gắt tựa như một con cá sắp chết khô.
Cơ thể cô căng cứng, run rẩy không thôi.
Minh Trạc thì khác hẳn cô, anh uống đến no nê.
Anh lại ôm lấy cô, nụ hôn có phần ướt át: “Dễ chịu hơn chưa?”
Văn Đàn vùi đầu vào lòng anh, cảm giác như mình vừa đi qua cửa tử một lần.
Đợi đến khi nhịp thở dần bình ổn lại, cô mới khàn giọng hỏi: “Còn anh thì sao…”
Minh Trạc lật người, để cô ngồi lên đùi mình, áp sát vào nhau.
Anh vươn tay giữ lấy, cười nhắc nhở: “Đừng nhích về phía trước.”
*
Cả ba ngày nghỉ Tết Dương lịch, Văn Đàn đều ở nhà Minh Trạc.
Ngoại trừ một buổi đi gặp Lâm Sơ Dao, cô chưa từng bước chân ra khỏi cửa, thiếu thứ gì đều do Minh Trạc đi mua.
Văn Đàn đã làm một kẻ vô dụng suốt ba ngày, không chỉ theo nghĩa đen mà còn cả về mặt thể xác.
Lúc rời khỏi nhà Minh Trạc, người cô như sắp rã rời.
Ngồi trong phòng họp, Văn Văn nhìn vẻ mặt uể oải của cô, hỏi: “Chị Văn Đàn, Tết Dương lịch chị và thầy Minh đi đâu chơi ạ, trông chị mệt quá.”
Văn Đàn cười gượng hai tiếng: “Đúng… đúng rồi, bọn chị đi chơi.”
Cô đã bôi thuốc hai ngày, tối qua vừa mới gần khỏi thì lại bị “giày vò” đến nửa đêm.
Văn Đàn dặn thêm: “Lát nữa chị Thu đến đừng nói lung tung nhé.”
Văn Văn vội vàng gật đầu: “Vâng vâng, em hiểu mà.”
Năm phút sau, cửa văn phòng mở ra, Từ Thu bước vào.
Từ Thu hỏi: “Tết vừa rồi nghỉ ngơi thế nào?”
Văn Đàn lập tức ngồi thẳng người: “Rất tốt ạ.”
Từ Thu ngồi đối diện họ, đẩy chiếc máy tính bảng đang sáng màn hình về phía cô: “Ảnh quảng cáo cho Velluto đã có rồi. Khoảng hai tuần nữa họ sẽ chính thức công bố em là người đại diện, hình ảnh và video cũng sẽ được quảng bá rộng rãi khắp nơi.”
Văn Đàn khẽ gật đầu: “Vâng ạ.”
“Trước đây chị có nói nếu không có gì thay đổi thì sau Tết em có thể vào đoàn phim, nhưng bây giờ có lẽ sẽ có chút thay đổi.”
“Bộ phim đang đàm phán gặp vấn đề ạ?”
Từ Thu đáp: “Không phải chuyện đó. Sáng nay chị vừa nhận được email, Ethereal đã gửi thư mời em đến xem show tại Paris Fashion Week năm nay. Vì vậy công việc sẽ phải điều chỉnh một chút.”
Văn Đàn sững người, im lặng hai giây rồi ướm hỏi: “Lại là vị thiếu gia nhà giàu kia tác động ạ?”
Từ Thu ho khẽ: “Không phải, chắc là phía thương hiệu Ethereal thấy màn thể hiện trên thảm đỏ lần trước của em rất tốt, lần này mời xem show khả năng cao là để đánh giá.”
“Đánh giá ạ?”
“Dù sao Ethereal cũng là thương hiệu xa xỉ hàng đầu, nếu họ muốn chọn em làm người đại diện thì chắc chắn sẽ không đưa ra quyết định nhanh chóng như Velluto mà phải cần có giai đoạn đánh giá.” Từ Thu tiếp tục, “Nếu có thể lấy được hợp đồng đại diện của Ethereal, tài nguyên thời trang của em có thể ngang hàng với Quý Tư Tư rồi.”
Dù hiện tại Quý Tư Tư nắm trong tay vài thương hiệu lớn, Ethereal chỉ là một trong số đó, nhưng sức ảnh hưởng của Ethereal trong giới thời trang là không thể bàn cãi. Chỉ cần nhìn vào việc Văn Đàn diện trang phục trong bộ sưu tập xuân hè của họ mà tài nguyên thời trang đã thăng hạng vượt bậc là đủ hiểu.
Nếu nhận được hợp đồng đại diện của Ethereal, các tài nguyên thời trang khác sẽ ùn ùn kéo đến.
Từ Thu nói thêm: “Đúng rồi, nhắc đến Quý Tư Tư, dạo gần đây hình như cô ta có ý định lấn sân sang mảng điện ảnh. Ekip của cô ta cũng đang tiếp xúc với bộ phim chị đang đàm phán cho em. Độ nổi tiếng của cô ta cao hơn em, fan cũng nhiều hơn, phía nhà sản xuất phải cân nhắc nhiều yếu tố nên chưa có tin tức chính thức, phải đợi thêm.”
Thực tế Từ Thu nói khá tế nhị. Những bộ phim Văn Đàn từng đóng trước đây, hoặc là đóng vai khách mời nhặt nhạnh được, hoặc là người khác không chịu khổ được nên mới đến lượt cô, gần như không có cạnh tranh, lấy được cũng khá dễ dàng.
Dù Quách Thụ và Đặng Văn Sơn đều khen ngợi cô, nhưng trong giới, những diễn viên nữ được họ khen không chỉ có mình Văn Đàn.
Quý Tư Tư có phim chiếu đài, độ hot cao, danh tiếng và diễn xuất đều không tệ, cũng có kỹ thuật. Nếu cô ta đi tranh vai với Văn Đàn, chỉ cần cô ta chấp nhận giảm thù lao, phía đoàn phim phần lớn sẽ nghiêng về phía cô ta hơn.
