[Tai tiếng] Chương 107

Chương 107: Không dám

Chuyển ngữ: @motquadao


Văn Đàn đứng trong phòng tắm, cả gương mặt đỏ bừng. 

Cô cảm thấy cả đời này mình chưa bao giờ mất mặt đến thế, sao có thể chỉ vì một câu nói của anh mà lại…

Sau khi tắm rửa xong, Văn Đàn tự mình bôi thuốc lại lần nữa. 

Khi cô trở ra, Minh Trạc đã ngồi lại trước bàn làm việc. 

Văn Đàn đi tới, đứng bên cạnh anh, nhỏ giọng hỏi: “Thầy Minh, anh đang làm gì thế?”

Minh Trạc nắm lấy tay cô, trực tiếp kéo người vào lòng, để cô ngồi lên đùi mình: “Chấm bài thi.”

Ánh mắt Văn Đàn rơi xuống tờ bài thi anh đang chấm, phát hiện mình chẳng hiểu câu nào. 

Cô nói: “Nếu để em làm, chắc chắn được điểm 0.”

Minh Trạc một tay cầm bút máy, một tay vòng qua eo cô, thể hiện khả năng đa nhiệm cực kỳ điêu luyện. Anh thong thả đáp: “Sao thế được, em nhất định sẽ được điểm tối đa.”

Mắt Văn Đàn sáng lên: “Anh cho em đi cửa sau hả?”

“Anh sẽ dạy kèm riêng cho em.”

Văn Đàn: “…” 

Thế thì thôi vậy.

Thấy anh vừa phải chấm bài vừa phải nhập điểm, Văn Đàn xung phong nhận việc: “Để em giúp anh nhé.”

Minh Trạc nhướng mày đồng ý.

Số bài thi còn lại không nhiều, tầm nửa tiếng là xong. 

Văn Đàn lật xem bảng điểm trên máy tính: “Tất cả đều qua môn hết rồi này.”

Minh Trạc đặt bút xuống, ôm lấy cô: “Người hứng thú với địa chất học vốn đã ít, có người sẵn sàng đến nghe giảng là điều rất đáng quý, không cần phải làm khó họ.”

Văn Đàn quay đầu nhìn anh: “Nhưng tiết nào của thầy Minh giảng đường cũng kín chỗ mà.”

Cô nghe Lâm Sơ Dao nói, lần nào đến tiết của anh cũng phải tranh cướp mới đăng ký được. 

Chỉ là phần lớn chắc không phải vì hứng thú với môn học.

Minh Trạc nhìn vào mắt cô, chợt nhớ tới tin nhắn Lâm Sơ Dao gửi lúc trước, cảm thấy đây có lẽ là thời điểm để bắt đầu câu chuyện. 

Anh chậm rãi hỏi: “Tại sao lúc trước em lại đi điểm danh hộ Lâm Sơ Dao?”

Văn Đàn thu lại suy nghĩ, hai tay vòng qua cổ anh: “Cậu ấy cứ năn nỉ em mãi, hơn nữa em cũng thấy mình đúng là nên ra ngoài đi dạo… Sự thật chứng minh, làm việc tốt quả nhiên nhận được trái ngọt.” 

Nếu không đi điểm danh hộ Lâm Sơ Dao, sao cô có thể gặp được anh chứ.

Minh Trạc vừa định mở lời thì Văn Đàn lại nói tiếp: “Đúng rồi, em kể anh nghe một chuyện siêu ngại luôn. Anh còn nhớ lúc em điểm danh hộ Lâm Sơ Dao có kể với anh chuyện anh họ cậu ấy bị tai nạn giao thông phải cưa chân không? Lúc đó em cứ ngỡ cậu ấy không có anh họ nên bịa đại ra một người, ai ngờ sau này cậu ấy lại bảo với em là cậu ấy thực sự có một ông anh họ.”

Minh Trạc: “…”

Anh im lặng hai giây: “Ngại lắm hả?”

“Đương nhiên rồi!” Đến giờ Văn Đàn nghĩ lại vẫn còn sợ, “Nếu không có người đó thì thôi, đằng này lại có thật, em trù người ta như thế, trong lòng áy náy vô cùng. Hơn nữa Lâm Sơ Dao còn nói anh họ cậu ấy có thể một đấm hạ gục mười con trâu, toàn thân cơ bắp cuồn cuộn, lưng hùm vai gấu, còn lợi hại hơn cả Võ Tòng nữa. Em sợ anh ta đánh em lắm.”

“…” Đôi môi mỏng của Minh Trạc mấp máy mấy lần mới hỏi được: “Lâm Sơ Dao nói với em như thế thật à?”

Văn Đàn đáp: “Đại loại vậy, cậu ấy nói một nửa, em tự bổ sung một nửa.”

Minh Trạc lại im lặng.

Văn Đàn nghi hoặc: “Anh có quen anh họ cậu ấy không?” 

Cô vô cùng cẩn trọng và sợ hãi, “Em nghe Lâm Sơ Dao nói anh họ cậu ấy cũng thường xuyên đến phòng tập leo núi của bạn anh. Hay là lần tới chúng mình đổi chỗ khác đi, đừng để chạm mặt.”

Văn Đàn cảm thấy nếu thực sự gặp mặt, cô đại khái có thể nhận ra ngay lập tức. Trong đám đông, người nào to con nhất, cơ bắp bóng loáng mỡ màng, khỏe như trâu như bò thì phải đến tám chín phần chính là anh họ Lâm Sơ Dao.

Minh Trạc bình tĩnh đáp: “Không, anh không quen.”

*

Buổi tối, Lâm Sơ Dao đang nằm bò trên giường, dùng phong bao lì xì siêu to khổng lồ mà anh họ vừa gửi để hăng say mua sắm thì điện thoại rung lên.

Anh họ: 【Em nói với Văn Đàn là anh một đấm hạ gục được mười con trâu?】

Lâm Sơ Dao nhìn dòng tin nhắn này mà bị sặc mà ho sù sụ. 

Cô nàng vội vàng thoát khỏi giao diện mua sắm, tìm kiếm từ khóa trong đoạn chat với Văn Đàn nhưng chẳng thấy câu nào như vậy. 

Lâm Sơ Dao vò đầu bứt tai nghĩ ngợi, cuối cùng cũng nhớ ra.

Lâm Sơ Dao:【Chỉ là người ta cảm thấy nói xấu sau lưng anh nên trong lòng áy náy…】

Lâm Sơ Dao:【Nên lúc nào cũng quan tâm đến sức khỏe của anh đó.】

Lâm Sơ Dao:【Lúc đó em cũng đâu dám nói thật, chỉ đành an ủi cậu ấy là sức khỏe anh rất tốt thôi.】

Lâm Sơ Dao:【Sau đó có sử dụng một chút thủ pháp tu từ phóng đại…】

Anh họ cô nàng không thèm trả lời.

Lâm Sơ Dao lại hỏi:【Anh nói với cậu ấy rồi à? Cậu ấy phản ứng thế nào?】

Anh họ:【Chưa.】

Anh họ:【Không dám nói.】

Lâm Sơ Dao cười trên nỗi đau của người khác:【Thì ra trên đời này cũng có chuyện anh không dám làm á /cười nhăn nhở.jpg】

Tin nhắn gửi đi hiện lên dấu chấm than đỏ chót.

Lâm Sơ Dao: “?”

Cô mở danh bạ, gửi cho Minh Trạc một tin nhắn văn bản.

Lâm Sơ Dao:【1】

Anh họ:【Từ hôm nay anh không phải anh họ cô nữa, tự đi mà tìm người nào một đấm hạ gục được mười con trâu ấy.】

Lâm Sơ Dao: “…”

Được lắm được lắm được lắm, chơi kiểu này phải không. 

Không giải quyết được vấn đề thì giải quyết người tạo ra vấn đề chứ gì.

Lâm Sơ Dao: )

*

Văn Đàn cuộn tròn trong lòng Minh Trạc, xem nốt nửa sau của bộ phim dang dở từ hôm qua. 

Cô thấy Minh Trạc cầm điện thoại lên mấy lần như đang trả lời tin nhắn.

Văn Đàn nhìn anh: “Chuyện công việc ạ?”

Minh Trạc đặt điện thoại xuống, ôm lấy cô: “Không phải, là một sinh viên.”

Văn Đàn biết thỉnh thoảng anh phải trả lời các thắc mắc về môn địa chất của sinh viên lớp tự chọn nên không nghĩ nhiều. 

Rất nhanh, bộ phim chiếu đến đoạn kết, dưới ánh mắt chúc phúc của mọi người, Ross đi đến trước mặt Jack, hai người ôm hôn nhau.

Phim kết thúc, nhạc nổi lên. 

Văn Đàn ngưỡng mộ nói: “Nếu em có thể được đóng một bộ phim kinh điển, được yêu thích suốt mấy chục năm như thế này thì tốt biết mấy.”

Minh Trạc đáp: “Sao lại là nếu, em nhất định sẽ làm được.”

Khóe môi Văn Đàn cong lên, ngồi dậy từ lòng anh: “Thầy Minh còn chưa thấy em diễn bao giờ, anh ủng hộ mù quáng quá rồi.”

Minh Trạc suy nghĩ hai giây, cầm lấy điều khiển: “Giờ xem cũng không muộn.”

Văn Đàn: “…”

“Không được!”

Cô quỳ ngồi trên sofa, vươn tay cướp lấy điều khiển. Mấy bộ phim ngôn tình ngọt sủng toàn lời thoại sến súa và đường hóa học, với cô đó là công việc bình thường, nhưng để anh thấy cảnh cô yêu đương thắm thiết với người khác thì đúng là muốn mạng mà.

Văn Đàn thẹn thùng cực độ, gắng sức cướp được điều khiển thì mới phát hiện mình đã ngồi vắt lên người anh từ lúc nào. 

Minh Trạc đỡ eo cô, mạch đập khẽ loạn hai nhịp.

Văn Đàn cảm nhận được rất rõ…

Thần sắc Minh Trạc vẫn thản nhiên, giọng nói không nhanh không chậm: “Được, không xem nữa.”

“Vậy anh… cũng không được lén em tìm kiếm đâu đấy.”

Ngón tay Minh Trạc luồn vào tóc cô, trán tựa vào đầu cô, hạ giọng hỏi: “Em diễn cái gì mà lại sợ anh xem đến vậy?”

Văn Đàn nhỏ giọng: “Cũng không diễn gì đặc biệt cả, chỉ là cảm thấy… anh mà xem mấy cái cảnh đó có lẽ sẽ không được vui cho lắm…”

“Cảnh nào cơ?” Minh Trạc ngậm lấy môi cô, lòng bàn tay phủ lên hông cô, nhấn xuống mà không hề báo trước: “Có giống thế này không?”


Hết chương 107

Bình luận về bài viết này