[Tai tiếng] Chương 106

Chương 106: Cuồng nhiệt

Chuyển ngữ: @motquadao


Khi Văn Đàn quay lại chỗ ngồi, Lâm Sơ Dao đã ăn gần hết chỗ bánh ngọt trên đĩa.

Cô nàng ngẩng đầu hỏi: “Sao cậu đi lâu vậy?”

Văn Đàn có vẻ hơi mất tập trung: “Tớ nghe điện thoại thôi.”

Lâm Sơ Dao cũng không nghĩ nhiều, lại hỏi tiếp: “Lát nữa chúng mình đi ăn gì đây? Đồ Pháp, đồ Ý, đồ Đông Nam Á? Hay ăn lẩu với đồ nướng nhỉ?”

Văn Đàn nhìn bạn mình, nghiêm túc hỏi: “Cậu thấy tài nguyên hiện tại của tớ có tốt không?”

Lâm Sơ Dao gật đầu: “Rất tốt mà, mấy blogger thời trang cậu theo dõi hầu như ai cũng khen cậu hết lời. Yên tâm đi, sau này cậu chắc chắn sẽ ngày càng phát triển hơn nữa.”

Văn Đàn cau mày: “Thế cậu có thấy đằng sau tớ nhìn có giống như có kim chủ chống lưng không?”

Lâm Sơ Dao “phụt” một tiếng, suýt chút nữa thì phun cả ngụm cà phê trong miệng ra ngoài: “Kim chủ á? Cậu mà có kim chủ á? Thế thì cậu có đến mức bị Sáng Mỹ và Mạnh Trần An hợp sức gài bẫy không? Thằng thất đức nào tung cái tin đồn vớ vẩn này đấy?”

Thực tế là, từ sau khi Văn Đàn ký hợp đồng với Hoàn Vũ, quả thật vẫn luôn tồn tại một luồng ý kiến khác.

Đa số mọi người đều biết cô được Chu Kế Quang ký hợp đồng để trả đũa Mạnh Trần An, nhưng cũng có những tài khoản seeding luôn tỏ ra biết tuốt, liên tục tung tin nhảm trên các diễn đàn.

【Mấy bé fan đừng để mấy cái thông cáo trên mạng dắt mũi nhé. Phía Hoàn Vũ đúng là đã trở mặt với Mạnh Trần An, nhưng việc nâng đỡ Văn Đàn không đơn giản như các cưng nghĩ đâu. Rõ ràng là cô ta đã tìm được kim chủ mới rồi. Ngay cả bộ haute couture của Ethereal cũng là tài nguyên từ kim chủ tặng cô ta đấy.】

Văn Đàn không quá để tâm người khác nói gì, làm diễn viên phơi mình trước ống kính công chúng vốn dĩ đã phải nhận đủ loại thị phi.

Chỉ là cô chợt nghĩ tới việc, cả Hứa Linh Nguyệt lẫn Tần Uyển Uyển đều nói cô và Minh Trạc chẳng qua chỉ là chơi bời cho vui.

Dường như trong mắt mọi người, mối quan hệ này đều không thể đi đến một kết thúc viên mãn.

Lâm Sơ Dao đưa tay quơ quơ trước mặt cô: “Nghĩ gì đó?”

Văn Đàn thu lại dòng suy nghĩ, bình tĩnh đáp: “Tớ đang nghĩ xem nên ăn đồ Pháp hay đồ Ý… hay là lẩu và đồ nướng.”

Lâm Sơ Dao: “…”

“Thế cậu nghĩ xong chưa?”

“Nghĩ xong rồi, tớ phải về nhà ăn cơm với thầy Minh.”

Lâm Sơ Dao: “?”

“Này, cậu trọng sắc khinh bạn nhanh quá đấy nhé.”

Văn Đàn bảo nhân viên phục vụ mang đồ của mình tới, đứng dậy nói: “Thứ lỗi cho tớ, chúng mình đã ăn với nhau rất nhiều bữa rồi, còn tớ và thầy Minh mới bên nhau chưa lâu, đang trong giai đoạn cuồng nhiệt, xa nhau một lúc là thấy nhớ rồi.”

Lần này Lâm Sơ Dao thực sự bị sặc nước miếng.

Giai đoạn cuồng nhiệt?

Người anh họ trông có vẻ thanh tâm quả dục, lạnh lùng xa cách, lúc nào cũng bình tĩnh tự chủ và lý trí đến cực điểm của cô nàng…

Đặt từ “cuồng nhiệt” bên cạnh anh sao mà nghe lạ lẫm, quái dị và phi lý đến thế. 

Lâm Sơ Dao cũng rất tò mò… không biết tình yêu của hai người họ thuộc kiểu nào.

Văn Đàn lấy từ trong túi ra một hộp trang sức, đặt trước mặt Lâm Sơ Dao: “Đây là quà tớ mua từ Macau về cho cậu, năm mới vui vẻ nhé bảo bối. Lần sau tớ mời, cậu cứ chọn thoải mái, muốn ăn gì cũng được.”

*

Học kỳ này, Giáo sư Triệu dạy môn Địa chất tự chọn thay Minh Trạc nhưng bài thi cuối kỳ vẫn được giao cho anh chấm.

Anh ngồi trước bàn làm việc, vừa chấm bài vừa nhập điểm. 

Đột nhiên, chiếc điện thoại bên cạnh rung lên hai cái. 

Minh Trạc tháo kính, day nhẹ sống mũi rồi mở khóa màn hình.

Lâm Sơ Dao:【Hahahahaha, anh họ, anh tiêu đời rồi!】

Lâm Sơ Dao:【Hôm nay em định thú nhận với Văn Đàn, nhưng cậu ấy cực kỳ cực kỳ cực kỳ bài xích anh.】

Lâm Sơ Dao:【Em quyết định không nói nữa, anh tự đi mà giải thích với cậu ấy nhé, hihi.】

Cả ba tin nhắn đều nặc mùi hóng hớt xem kịch hay.

Minh Trạc liếc mắt, tìm bài thi của cô nàng từ tập bài dưới cùng, chấm xong trong vòng một phút, chụp ảnh gửi qua.

Lâm Sơ Dao:【Anh họ thân mến ơi~ Điện thoại em vừa bị nhiễm virus, có gửi tin nhắn gì lạ cho anh không ạ?】

Lâm Sơ Dao:【Cầu xin anh đấy, cho em qua môn đi mà, anh là người anh họ tốt nhất thế gian.】

Lâm Sơ Dao:【Từ nay về sau, Văn Đàn không còn là bạn em nữa!】

Lâm Sơ Dao:【Cậu ấy chính là chị dâu thân yêu của em ~~~】

Minh Trạc cầm điện thoại bằng một tay, gửi một tin nhắn thoại qua: “Điểm chuyên cần cộng 10, tính cho em qua môn.”

Giọng Minh Trạc trầm thấp: “Gọi lại một tiếng nữa nghe xem.”

Lâm Sơ Dao gửi ngay một đoạn ghi âm dài 60 giây, bên trong chỉ có hai chữ: “Chị dâu chị dâu chị dâu chị dâu chị dâu…”

Đôi môi mỏng của Minh Trạc khẽ cong lên, anh chuyển cho cô nàng một phong bao lì xì lớn.

Đầu dây bên kia, Lâm Sơ Dao thực sự mở mang tầm mắt. Giờ cô ấy đã tin lời Văn Đàn nói hai người họ đang trong giai đoạn cuồng nhiệt rồi. Vừa “nhiệt”, vừa hào phóng.

Minh Trạc đặt điện thoại xuống, tiếp tục nhập điểm. 

Một lúc sau, anh đặt bút xuống, cầm điện thoại định gọi cho Văn Đàn. 

Lâm Sơ Dao đã có thể lộng hành như vậy, chứng tỏ họ đã tách nhau ra rồi.

Minh Trạc định gọi hỏi cô khi nào về thì tiếng mở cửa từ huyền quan vang lên. 

Anh cầm cốc nước đứng dậy, bước ra khỏi phòng làm việc. 

Văn Đàn thay giày, đi vài bước đã thấy anh, nụ cười rạng rỡ: “Thầy Minh.”

Minh Trạc hỏi: “Không phải định đi ăn với con bé sao?”

Văn Đàn tiến tới ôm lấy eo anh: “Ban đầu tính là vậy, nhưng em không nỡ bỏ mặc thầy Minh ở nhà một mình.”

Minh Trạc nhận ra cảm xúc nhạy cảm của cô, anh đặt cốc nước sang một bên, vòng tay ôm lấy cô, hạ giọng hỏi: “Lâm Sơ Dao làm em không vui à?”

“Đâu có.” Văn Đàn ngửa đầu nhìn anh, cằm tựa lên ngực anh, “Thầy Minh, em đã nói với anh là em rất thích anh chưa?”

Đôi mắt đen của Minh Trạc nhìn cô chăm chú: “Giờ thì nói rồi đấy.”

Khóe môi Văn Đàn cong lên: “Vậy sau này em sẽ nói thường xuyên.”

Minh Trạc khẽ “ừ” một tiếng, ngón tay luồn vào tóc cô, giọng nói trầm khàn: “Vừa rồi anh chưa nghe rõ, nói lại lần nữa xem.”

“Em rất thích anh.”

“Hửm?”

Văn Đàn nhìn anh lặp lại: “Em rất thích…”

Cô chưa kịp nói hết câu thì đôi môi đã bị anh mãnh liệt hôn lấy. 

Minh Trạc ôm cô ngồi xuống sofa. Tay anh vừa định chạm vào, cô đã sợ hãi rụt người lại: “Vẫn còn đau…”

Minh Trạc ghé sát tai cô, dỗ dành: “Để anh xem nào.”

Rèm cửa được kéo lại, đèn phòng khách bật sáng. 

Văn Đàn nằm trên sofa, hàng mi run rẩy, quay đầu sang một bên.

Minh Trạc nhìn một lúc, ánh mắt tối sầm lại, hôn cô thêm lần nữa rồi đứng dậy nói: “Đừng di chuyển, đợi anh.”

Văn Đàn nhắm mắt lại, nghe thấy Minh Trạc hình như lấy thứ gì đó từ trong túi áo khoác ở cửa rồi đi rửa tay…

Hai phút sau, anh ngồi lại bên cạnh cô, đầu ngón tay dính chút thuốc mỡ, rất mát. 

Văn Đàn không nhịn được nắm chặt lấy cánh tay anh.

Minh Trạc ôm lấy cô

Mặt Văn Đàn đỏ bừng như sắp bốc cháy: “Anh… mua từ bao giờ thế? Lại là mua… lúc đó sao?”

Minh Trạc khẽ cười: “Em vừa ra ngoài anh đi mua luôn. Trước đó chưa có kinh nghiệm, không biết là phải mua cái này.”

Nghe anh nói vậy, Văn Đàn lại không tiền đồ mà có phản ứng. 

Minh Trạc vừa bôi thuốc xong, vẫn chưa mặc đồ lại cho cô.

Anh thở hắt một tiếng, nhắm mắt lại, yết hầu lên xuống dữ dội. 

Cô đúng là khảo nghiệm mà ông trời phái xuống để thử thách anh mà.


Hết chương 106

Bình luận về bài viết này