Chương 105: Dễ lừa

Chuyển ngữ: @motquadao
Thực ra Văn Đàn cũng không hẳn là sợ sau này gặp lại anh họ Lâm Sơ Dao sẽ thấy khó xử, chủ yếu là cô sợ anh ta sẽ vung nắm đấm to như cái nồi đất của mình ra rồi hỏi cô: “Có phải cô chính là kẻ đi khắp nơi đồn tôi phải cưa chân không?”
Chỉ cần nghĩ đến thôi Văn Đàn đã cảm thấy cái nắm đấm đó đang treo lơ lửng trên đỉnh đầu mình rồi.
Lâm Sơ Dao thấy cô có vẻ e dè như vậy, hiếm khi thông minh đột xuất, bèn áp dụng chiến thuật vòng vo, mập mờ đáp: “Đại loại vậy.”
Dù sao không cần cô ấy nói thì anh họ cũng sớm đã biết rồi.
Lâm Sơ Dao lại rướn người về phía trước một chút, ánh mắt sáng rực: “Giờ đến lượt cậu nói đấy.”
Văn Đàn: “…”
Cô ho một tiếng, tách trà vừa đặt xuống lại được cầm lên.
Lâm Sơ Dao ấn tay cô lại: “Nói xong rồi hãy uống!”
Văn Đàn bị nóng đến khô cả cổ, cô im lặng hai giây mới nhỏ giọng nói: “Thật ra tớ và… Minh Trạc ở bên nhau rồi…”
“Từ bao giờ thế?”
Lâm Sơ Dao cũng không quá bất ngờ. Cô nàng đã sớm đoán được trước sau gì họ cũng sẽ thành đôi, chỉ là không ngờ lại âm thầm đến vậy.
Văn Đàn đáp: “Thì… đợt ở sa mạc quay phim ấy.”
Lâm Sơ Dao bừng tỉnh, lại lẩm bẩm một câu: “Bảo sao anh ấy lại tha cho tớ dễ dàng như thế, hóa ra là vì vậy.”
Chắc chắn là anh họ đã theo đuổi được người đẹp nên tâm trạng tốt, ban cho cô nàng một tấm kim bài miễn tử.
Văn Đàn nhìn Lâm Sơ Dao: “Cậu có thấy không vui không, vốn dĩ tớ định nói với cậu rồi, nhưng đúng lúc bị sếp Chu cắt ngang.”
Lâm Sơ Dao xua tay, tỏ ra vô cùng rộng lượng: “Không sao, chỉ cần tớ là người đầu tiên được biết là được rồi…”
Văn Đàn lẳng lặng uống trà.
Lâm Sơ Dao trợn tròn mắt: “Tớ không phải người đầu tiên á?”
“Trợ lý của tớ, em ấy ngày nào cũng ở bên cạnh tớ… em ấy nhìn ra rồi.”
“Ồ thế thì không sao, cái đó là em ấy tự phát hiện, còn đây là cậu chủ động nói với tớ, không giống nhau. Chỉ cần tớ vẫn là lựa chọn hàng đầu và quan trọng nhất của cậu là được.”
Khóe môi Văn Đàn cong lên: “Tất nhiên rồi, cậu mãi mãi là lựa chọn hàng đầu của tớ.”
Lâm Sơ Dao nheo mắt, đưa ra câu hỏi chất vấn tâm hồn: “Thế thầy Minh thì sao, xếp trước hay xếp sau tớ?”
“…” Văn Đàn kéo kéo chiếc khăn quàng cổ để quạt gió, “Đừng hỏi những câu làm sứt mẻ tình cảm như thế.”
Lâm Sơ Dao: “…”
Một lúc sau, trọng tâm câu chuyện lại quay về chủ đề cũ.
Thái độ của Văn Đàn rất chân thành: “Thế anh họ cậu có giận lắm không, hay là tớ cứ trực tiếp xin lỗi anh ấy một tiếng nhé.”
Lâm Sơ Dao ung dung uống cà phê, hoàn toàn không lo lắng Văn Đàn sẽ vì chuyện này mà tuyệt giao với mình.
Văn Đàn là tránh anh họ như tránh tà chứ không phải tránh Lâm Sơ Dao. Cô nàng đúng là đã lo lắng viển vông bấy lâu nay, rõ ràng có người còn đáng ghét hơn mình nhiều.
“Không giận, anh họ tớ sao mà giận được, anh ấy thích còn…”
Văn Đàn thắc mắc: “Thích gì cơ?”
Lâm Sơ Dao im lặng vài giây, quan tâm nói: “Hay là cậu cứ tháo khăn quàng cổ ra đi, mồ hôi cậu chảy cả xuống cằm rồi kìa.”
Văn Đàn: “…”
Cô nhanh chóng đứng dậy: “Tớ đi vệ sinh một lát.”
Văn Đàn đứng trước bồn rửa mặt, tháo khăn quàng ra, phía bên phải cổ có hai vết hằn màu đỏ thẫm.
Xuống thấp hơn một chút cũng có một cái.
Ký ức đêm qua ùa về như thủy triều khiến khí huyết cô dâng trào.
Từ lúc chiều tà cho đến tận hai ba giờ sáng? Không nhớ rõ nữa.
Văn Đàn chỉ nhớ, Minh Trạc đã gọi cô rất nhiều tiếng “bảo bối”, phía sau còn kèm theo đủ loại tính từ khác nhau.
Về sau, Văn Đàn bị anh dày vò đến mức chịu không nổi, bèn kéo cổ anh xuống, nức nở bên tai anh gọi một tiếng “anh ơi”.
Minh Trạc như sực nhớ ra điều gì, từ trong cổ họng bật ra tiếng cười, ghé sát cô nói vài từ.
Ngay lập tức mặt Văn Đàn đỏ đến tận mang tai, vừa thẹn vừa giận. Tay cô bị anh khóa chặt, ép lên gối.
Chín mười giờ tối, Minh Trạc đặt đồ ăn bên ngoài, thay ga trải giường một lần, ăn xong không lâu sau lại thay một lần nữa, đến trước khi đi ngủ lại thay thêm một lần.
Trưa nay, Văn Đàn vừa mở mắt ra đã thấy toàn thân đau nhức như sắp rã rời, nếu không phải vì đã hẹn với Lâm Sơ Dao, cô thật sự chẳng muốn rời giường.
Minh Trạc thấy cô khổ sở như vậy, ôm cô vào lòng: “Hay là không đi nữa nhé? Để anh nói với con bé cho.”
Hơi thở Văn Đàn khựng lại: “Anh định nói với cậu ấy thế nào?”
Chẳng lẽ lại bảo hôm qua hai người họ giày vò nhau đến tận nửa đêm nên không dậy nổi…
“Nói là,” Minh Trạc thong thả tiếp tục, “điểm thi cuối kỳ môn Địa chất tự chọn của con bé không đạt, bắt con bé về trường thi lại ngay lập tức.”
Văn Đàn: “…”
Quá ác độc, quá tàn nhẫn.
Vì tình nghĩa với Lâm Sơ Dao, Văn Đàn vẫn kiên cường bò dậy.
Áo sơ mi của Minh Trạc, đồ ngủ của cô, còn cả đống ga trải giường chất ở góc tường đều đã được giặt sạch và phơi lên.
Văn Đàn nhìn mà mí mắt giật liên hồi, không thể quên được đống ga giường đó đêm qua đã ướt át và khó coi đến nhường nào.
Giờ cô đi lại, ma sát một chút thôi cũng thấy đau.
Đúng lúc này, có người đi vào nhà vệ sinh, Văn Đàn vội vàng quàng lại khăn.
Chỗ quần áo cô mang theo chuyến trong công tác lần này không có bộ nào cao cổ cả nên chỉ có thể giấu đầu hở đuôi thế này thôi.
Văn Đàn cúi đầu rửa tay, vừa định đi ra ngoài thì phía sau vang lên một giọng nói: “Là cô à.”
Tần Uyển Uyển đứng đó, khoanh tay trước ngực, thái độ vẫn ngạo mạn như mọi khi.
Văn Đàn liếc nhìn cô ta một cái, nhàn nhạt hỏi: “Chúng ta quen nhau sao?”
Tần Uyển Uyển có lẽ cảm thấy nực cười: “Cô không cần đóng kịch trước mặt tôi, lúc ở làng Tác Tùng tôi đã sớm nhận ra cô rồi. Nhưng phải nói thật, cô diễn cũng giỏi đấy. Cái gì mà cô Lâm, cũng chỉ có thể lừa được hạng ngốc nghếch như Hướng Đông thôi.”
“Không phải cô cũng nhắm vào việc anh ta dễ bị lừa sao?”
Sắc mặt Tần Uyển Uyển hơi biến đổi, lại nói tiếp: “Tôi nghe nói Hướng Đông có hợp tác với công ty các cô. Mấy hôm trước anh ta còn nói muốn mời cô làm người đại diện thương hiệu, hỏi ý kiến tôi thế nào.”
Văn Đàn “ồ” một tiếng: “Chuyện công việc thì có thể trao đổi với quản lý của tôi, nói với tôi cũng vô ích.”
“Đây là một khoản tiền lớn đấy, cô không muốn sao?” Tần Uyển Uyển nói, “Tôi có thể giúp cô lấy được hợp đồng này, tiền về tay rồi chúng ta chia năm năm.”
Bước chân Văn Đàn khựng lại, quay sang nhìn cô ta.
Tần Uyển Uyển thấy vậy, tưởng cô đã đồng ý, thần sắc có thêm vài phần đắc ý: “Sao, nghe hấp dẫn đúng không?”
“Tôi chỉ cảm thấy cô quả thực rất có đầu óc kinh doanh, và Hướng Đông đúng thật là một cái máy rút tiền.”
Tần Uyển Uyển chẳng thèm để tâm đến đánh giá của cô: “Tôi cũng đâu có định cưới anh ta, đương nhiên phải tìm đường lui cho mình rồi. Tiền cầm trong tay mới là của mình. Huống hồ, cô cũng chẳng có tư cách gì mà nói tôi. Cô với Minh Trạc chẳng phải cũng chỉ là chơi bời thôi sao, cuối cùng vẫn phải tìm một đại gia giàu có không để tâm đến quá khứ của cô để gả đi còn gì.”
Văn Đàn đáp: “Cô Tần lúc nào cũng rất giỏi trong việc suy bụng ta ra bụng người.”
Tần Uyển Uyển cười khẩy: “Tôi nói gì sai sao, những diễn viên nữ đã quen với cảnh vàng son nhung lụa như các cô mà lại cam lòng gả cho một người làm địa chất ư? Lương tháng của anh ta bao nhiêu, của cô bao nhiêu? Đừng có đùa nữa.”
Cô ta tiến lại gần Văn Đàn, nói tiếp: “Tôi tham tiền của Hướng Đông, cô tham nhan sắc của Minh Trạc, về bản chất chúng ta chẳng có gì khác nhau cả. Cô dám nói tài nguyên của cô bây giờ tốt như vậy mà không có kim chủ chống lưng sao? Cô đừng có đứng trên đỉnh cao đạo đức mà phán xét tôi nữa.”
