Chương 104: Chỉ có mình em

Chuyển ngữ: @motquadao
Văn Đàn bó gối ngồi đó, hai mắt mọng nước nhìn chằm chằm vào màn hình tivi nhưng chẳng vào đầu được chút nào.
Cổ họng cô khô khốc, lồng ngực cũng phập phồng không yên.
Văn Đàn không thể tưởng tượng nổi Minh Trạc đang làm gì bên trong. Cô không nhớ đã từng thấy ở đâu đó nói rằng, đàn ông trước khi làm chuyện đó sẽ thường tự mình lén lút giải quyết một lần để kéo dài thời gian và độ bền bỉ cho lần lâm trận chính thức. Hoặc là cái gì đó đại loại vậy…
Nhưng cô nhớ lần trước, thầy Minh dùng tay cũng đã rất lâu rồi mà.
Chẳng lẽ cô cứ ngồi đây đợi sao?
Văn Đàn thực sự không ngồi yên nổi. Sau khi suy nghĩ hai giây, cô vẫn đứng dậy, xỏ dép chuẩn bị đi vào.
Cô vừa đi đến trước giá sách thì cửa phòng ngủ mở ra.
Minh Trạc bước ra ngoài.
Giống hệt như dáng vẻ lần đầu tiên Văn Đàn gặp anh: áo sơ mi trắng, vest đen, trên sống mũi cao thẳng còn đeo một cặp kính gọng vàng.
Văn Đàn lập tức tròn mắt, hơi thở như ngừng lại.
Thế này thì ai mà chịu nổi chứ…
Minh Trạc đi đến trước mặt cô, bàn tay với những khớp xương rõ rệt nắm lấy tay cô, đặt lên cúc áo sơ mi của mình, giọng anh lạnh lùng mà trầm đục: “Em làm đi.”
Văn Đàn biết, anh đang đáp lại câu nói: “Lúc đó em đã nghĩ, phải làm thế nào mới có thể cởi bỏ bộ vest của anh” của cô.
Cô cảm thấy đầu óc mình như nổ tung một cái, thế giới rõ ràng là một khoảng trắng xóa nhưng lại tràn ngập những sắc màu rực rỡ kỳ ảo.
Văn Đàn nín thở, ngón tay khẽ động, tháo cà vạt của anh trước, rồi đến chiếc cúc đầu tiên, chiếc cúc thứ hai…
Đầu ngón tay vô tình lướt qua yết hầu, cô vội vàng rụt lại một chút.
Minh Trạc đứng đó, quay lưng về phía ánh sáng, nét mặt chìm trong bóng tối.
Anh để mặc cho cô thực hiện từng động tác một.
Chuyện mà Văn Đàn nằm mơ cũng không dám mơ tới, không ngờ bây giờ lại có thể tự tay thực hiện.
Thật sự là quá đỗi không tưởng.
Văn Đàn cởi cúc áo sơ mi được một nửa, nhờ chút ánh sáng phản chiếu từ màn hình tivi, cô nhìn thấy yết hầu của Minh Trạc đang lên xuống mạnh mẽ.
Cô dũng cảm thực hiện điều thứ hai mà mình muốn làm nhất.
Văn Đàn tiến lên nửa bước, há miệng ngậm lấy.
Thân hình Minh Trạc đột nhiên căng cứng lại, sợi dây thần kinh cuối cùng đứt đoạn, anh ép mạnh người cô vào giá sách.
Vài cuốn sách trượt xuống, lần lượt rơi trên thảm.
Không ai buồn quan tâm.
Văn Đàn ướt át nhìn anh, giọng nói nhẹ đến mức gần như không nghe thấy: “Anh không thích sao?”
Minh Trạc dùng một tay tháo kính ném sang một bên, cúi đầu hôn lên môi cô, trực tiếp dùng hành động để trả lời.
Văn Đàn vòng tay qua cổ anh, nhắm mắt đáp lại.
Minh Trạc nâng mông cô lên, bế cô đi về phía phòng ngủ.
Không biết từ lúc nào ngoài trời đã tối hẳn, ánh đèn thành phố phản chiếu trên mặt kính sát đất tựa như một ảo ảnh xa xôi.
Bộ đồ ngủ của Văn Đàn hòa lẫn cùng bộ vest đen, quấn quýt lấy nhau trên mặt đất.
Hai vầng trăng non ẩn hiện trong đêm tối dần trở nên tròn đầy nảy nở, run rẩy trước gió.
Rồi bị thứ gì đó bao lấy, phát ra những âm thanh mút mát ám muội.
Trước mắt Văn Đàn là một mảnh sương mù, những ngón tay mềm mại đặt trên vai anh khiến chiếc áo sơ mi xuất hiện những nếp nhăn.
Minh Trạc nắm lấy tay cô dẫn về phía trước, đặt lên chiếc khóa kim loại, vừa day nhẹ vừa hỏi: “Em làm hay anh làm?”
Văn Đàn cảm thấy mình sắp phát điên mất rồi, cơ thể không còn chút sức lực nào.
Những ngón tay cô bám hờ lấy, giọng nói mang theo âm mũi: “Em không biết…”
Tạch một tiếng.
Văn Đàn lại bị hôn lấy, bàn tay rõ khớp xương của Minh Trạc vỗ về cô rồi lặng lẽ chìm vào bóng tối.
Văn Đàn nhắm mắt, cơ thể càng lúc càng căng cứng, trên hàng mi đều là những giọt nước li ti.
Minh Trạc ghé sát tai cô, giọng nói trầm khàn như đang cười: “Bảo bối giỏi lắm.”
Toàn thân Văn Đàn đỏ bừng, nơi cô đang nằm lại ẩm ướt, chỉ muốn tìm cái lỗ nào đó chui xuống cho xong.
Minh Trạc vươn tay kéo ngăn kéo ra.
Văn Đàn nghe thấy tiếng vỏ giấy bạc, mở mắt ra: “Lần trước em đến vẫn chưa có…”
Minh Trạc thấp giọng “ừ” một tiếng, đeo vào: “Mới mua hai hôm trước thôi.”
Cô cố tìm chuyện gì đó để nói để giảm bớt sự căng thẳng của mình: “Anh đẹp trai như thế, đi mua mấy thứ này, có ai nhìn anh thêm vài cái không?”
Minh Trạc: “…”
Anh cúi xuống hôn cô: “Chắc là không có ai nhìn anh chằm chằm không chớp mắt như em đâu.”
Văn Đàn lại nhớ đến câu thả thính sến súa mà mình từng nói:【Trên người anh có ánh mắt của em】.
Thật ngốc xít.
Sao lúc đó cô lại có thể nói được mấy lời như vậy chứ.
Văn Đàn không dám nhìn thẳng vào anh nữa, quay mặt đi, đôi mắt khẽ nhắm lại.
Minh Trạc nâng cằm cô lên: “Văn Đàn, nhìn anh.”
Giọng cô mơ màng, mang theo hơi nước: “Không muốn…”
Đôi mắt thâm trầm của Minh Trạc khóa chặt lấy cô, khàn giọng gằn từng chữ một: “Nhìn anh vì em mà chìm đắm, trong mắt chỉ có mình em.”
*
Hơn nửa cuộc đời của Lâm Sơ Dao đều sống trong trạng thái sát giờ. Nhưng lần này, để thể hiện thành ý xin lỗi, cô nàng đặc biệt đến sớm mười phút, gọi sẵn cà phê và bánh ngọt chờ đợi.
Thấy bóng dáng Văn Đàn xuất hiện, cô nàng lập tức vẫy tay: “Bảo bối, ở đây!”
Lâm Sơ Dao chọn một hội sở cao cấp, tính bảo mật rất tốt, khách hàng tới đây đều là ngôi sao hoặc thiên kim tiểu thư, không tồn tại việc bị chụp lén.
Văn Đàn đi tới ngồi đối diện cô, tiện tay xem giờ trên điện thoại: “Cậu đến sớm thế?”
Họ hẹn nhau lúc 3 giờ chiều, bây giờ mới là 2 giờ 55.
Lâm Sơ Dao hì hì cười một tiếng, đặt một chiếc túi Hermès to đùng trước mặt cô: “Muốn gặp cậu sớm mà, nè, quà năm mới!”
Văn Đàn nhớ lại những lời hôm qua của cô nàng, vừa cởi áo khoác đưa cho nhân viên phục vụ đứng cạnh vừa nói: “Không lẽ cậu thật sự ở bên Chu… sếp của tớ rồi á?”
Khi chạm vào chiếc khăn quàng cổ, cô như nhớ ra điều gì đó, khựng lại một chút, không tháo ra.
Lâm Sơ Dao bĩu môi: “Tớ cũng muốn lắm chứ, nhưng làm gì mà nhanh vậy được.”
“Thế cậu đã làm chuyện trái với lương tâm rồi.”
Lâm Sơ Dao vừa định nói gì đó, ánh mắt lại bị chiếc khăn trên người Văn Đàn thu hút, nhân viên phục vụ vẫn đứng bên cạnh như đang chờ đợi.
Văn Đàn ho một tiếng, tự nhiên chỉnh lại khăn: “Cứ quàng thế này đi, tớ sợ lạnh.”
Sau khi cởi áo khoác, trên người cô chỉ còn một chiếc áo len mỏng giữ nhiệt, nhưng quàng khăn trên cổ nhìn khá là kỳ quặc.
Nhân viên phục vụ dĩ nhiên không hỏi nhiều, ôm lấy áo khoác của cô, cúi đầu rời đi.
Lâm Sơ Dao lại thấy không đúng lắm: “Trong này bật sưởi đủ ấm rồi mà, đâu có lạnh.”
Sắc mặt Văn Đàn thản nhiên: “Thế à, tớ thấy cũng bình thường.”
Lâm Sơ Dao đặt hai tay lên bàn, người hơi rướn về phía trước: “Chẳng phải cậu có chuyện muốn thú nhận với tớ sao, nói đi.”
Văn Đàn cầm tách trà, cảm giác cổ mình bắt đầu toát mồ hôi: “Cậu nói trước đi.”
Lâm Sơ Dao chìa tay ra, ánh mắt sáng rực: “Oẳn tù tì.”
Văn Đàn: “…”
Cô cười, gạt tay cô bạn ra: “Trẻ con chưa cơ chứ.”
Đang nói chuyện, Văn Đàn lập tức đổi thế tay: “Kéo, cậu thua rồi.”
Lâm Sơ Dao: “… Cậu ăn gian.”
Văn Đàn nhấp trà, nới lỏng khăn quàng một chút cho gió lùa vào: “Cái này gọi là binh bất yếm trá.”
Lâm Sơ Dao lại đẩy túi Hermès về phía cô: “Thế cậu nhận cái này trước đi rồi tớ mới nói.”
“Không nhận, cái lần trước cậu tặng tớ còn chưa dùng kìa.” Văn Đàn nói, “Nói đi, hôm nay tâm trạng tớ cực kỳ tốt, cậu nói gì tớ cũng tha thứ hết.”
Lâm Sơ Dao nuốt nước bọt: “Thật ra chủ yếu vẫn là chuyện của anh họ tớ…”
Văn Đàn căng thẳng: “Chẳng lẽ anh họ cậu biết chuyện tớ nói bậy sau lưng rồi à? Cậu lỡ miệng nói ra rồi?”
