[Tai tiếng] Chương 103

Chương 103: Chìm đắm

Chuyển ngữ: @motquadao


Văn Đàn nghẹn mất mấy giây, không nhịn được mà ho một tiếng.

Cô biết phải nói sao đây, rằng ngay từ lúc giúp Lâm Sơ Dao điểm danh, cô đã có ý đồ bất chính với anh, chỉ muốn lột sạch quần áo của anh thôi sao…

Văn Đàn bưng bát canh lên, vẻ mặt nghiêm túc trở lại, cố gắng xoay chuyển tình thế: “Chẳng phải trước đây em nói nếu thất nghiệp sẽ đi làm trợ giảng cho anh sao, nên… tìm kiếm một chút thôi mà.”

Minh Trạc không bình luận gì, chỉ hỏi: “Trên tư liệu còn nói gì nữa không?”

“Anh sinh ngày 29 tháng 5, chiều cao không ghi, cân nặng không ghi, tình trạng hôn nhân cũng không ghi…”

Càng nói tiếp, giọng Văn Đàn càng nhỏ dần, càng chột dạ.

Cô đúng là chẳng nhớ lấy một chút thông tin mang tính học thuật nào.

Kiểu tâm tư này gần như viết rõ mồn một lên mặt rồi.

Minh Trạc thong thả bổ sung những phần thông tin để trống cho cô: “Cao 1m89, nặng 73kg, chưa kết hôn, đã có bạn gái.”

Văn Đàn cố hết sức kìm khóe môi đang muốn cong lên, miễn cưỡng duy trì vẻ bình tĩnh: “Ồ, ra là vậy, thế để khi nào rảnh em giúp thầy Minh sửa lại phần tiểu sử trên Baidu nhé.”

Minh Trạc khẽ cười không thành tiếng, cái chủ đề này mà còn kéo dài nữa thì chắc chắn sẽ đi xa tít tắp.

Anh nói: “Em có thiếu đồ dùng gì không, lát nữa anh ra ngoài mua.”

Chuyến đi công tác này của Văn Đàn khá dài nên đồ đạc mang theo rất đầy đủ, về cơ bản vẫn chưa dùng hết.

Cô nhẹ nhàng lắc đầu, rồi chợt nhớ ra điều gì đó, ngồi thẳng người dậy, đôi mắt xinh đẹp tràn đầy vẻ mong đợi: “Nếu chiều nay anh không bận thì chúng mình đi xem phim nhé!”

Minh Trạc đáp: “Ngày Tết Dương lịch đông người, em dễ bị nhận ra lắm.”

Văn Đàn lập tức xìu xuống như quả bóng xì hơi, tâm trạng xuống dốc thấy rõ: “Cũng đúng nhỉ.”

Trước đây ở sa mạc, cô còn nói với Minh Trạc rằng yêu đương với cô sẽ rất vất vả.

Không ngờ chính cô lại là người không chịu nổi trước.

Minh Trạc nói tiếp: “Có thể xem ở nhà mà.”

Văn Đàn cũng không nhớ nổi lần cuối mình đến rạp phim là khi nào, là đi cùng Lâm Sơ Dao hay đi một mình, cô hoàn toàn không có ấn tượng.

Từ nhỏ tính cách cô đã lạnh nhạt hơn bạn bè đồng trang lứa, không thích tiếp xúc với người khác. Lại thêm việc lớn lên bên cạnh bà ngoại, có một hiện tượng rất kỳ lạ là những người xung quanh thấy bạn không có bố mẹ sẽ mặc định rằng bạn dễ bị bắt nạt, coi bạn là đối tượng để tùy ý trêu chọc và ức hiếp.

Văn Đàn không muốn để bà ngoại lo lắng, dù có chịu uất ức cũng không về nhà kể, chỉ là tính cách ngày càng khép kín, ngày càng trầm mặc.

Tình trạng này kéo dài cho đến tận khi sắp tốt nghiệp cấp hai, cô ngày càng trổ mã xinh đẹp hơn, những kẻ từng bắt nạt cô trước đây cũng dần lớn lên, trở thành những cậu thiếu niên, nảy mầm những tâm tư của tuổi trẻ, bắt đầu mua bữa sáng để lấy lòng cô.

Đến khi lên cấp ba, số người theo đuổi Văn Đàn càng nhiều. Cô đều tránh như tránh tà, vẫn luôn một mình lẻ bóng. Dẫu vậy, cô vẫn trở thành kẻ thù chung của phần lớn nữ sinh.

Vì thế, trước khi gặp Lâm Sơ Dao ở đại học, Văn Đàn gần như không có bạn bè. Cô cũng có những người bạn học quan hệ khá tốt nhưng chưa thân đến mức có thể cùng nhau đi xem phim.

Ngày đông tại Giang Thành không dài. Năm giờ chiều, mặt trời dần khuất sau những tầng mây, để lộ vài tia nắng vàng rực rỡ cuối ngày.

Rèm cửa trong phòng khách được kéo kín, không để lọt một tia sáng nào.

Trên màn hình tivi hơn bảy mươi inch đang chiếu một bộ phim tình cảm nước ngoài kinh điển.

Không khí cũng chẳng khác với rạp chiếu phim là bao.

Văn Đàn ngồi trên sofa, trên người chỉ mặc một bộ đồ ngủ, dù trong nhà có bật sưởi nhưng vì nhiệt độ ngoài trời giảm xuống nên cô vẫn cảm thấy hơi se lạnh.

Cô vừa hắt hơi một cái, Minh Trạc đã rướn người kéo chiếc chăn mỏng bên cạnh đắp lên người cô.

Văn Đàn quay đầu lại, nhỏ giọng hỏi: “Thầy Minh, anh không lạnh ạ?”

Những đường nét của Minh Trạc trong bóng tối càng thêm ưu tú, ánh sáng lay động trên màn hình thỉnh thoảng phản chiếu lên gương mặt anh, càng làm tôn lên ngũ quan tuấn tú và góc cạnh.

Giọng anh trầm thấp: “Anh thấy bình thường.”

Văn Đàn nhìn đến mức mê mẩn, tựa sát vào lòng anh, kéo chăn đắp lên người anh.

Minh Trạc giúp cô tém gọn góc chăn phía bên kia rồi mới vòng tay ôm lấy eo cô.

Trên màn hình tivi đang chiếu đến cảnh kinh điển nhất của bộ phim này, một cảnh phim vẫn còn được lưu truyền rộng rãi đến tận ngày nay.

Jack và Ross đứng ở mũi tàu hôn nhau, phía sau là ráng chiều rực lửa.

Không ai biết được đêm nay phải đón nhận thảm họa lớn đến nhường nào.

Họ cứ thế yêu nhau.

Văn Đàn hỏi: “Thầy Minh, anh từng xem bộ phim này chưa?”

“Rồi.”

“Em cũng xem rồi, nhưng em chưa xem hết bao giờ.”

“Hửm?”

Ánh mắt Văn Đàn quay lại màn hình: “Không có gì, có lẽ em chỉ cảm thấy kiểu tình yêu như vậy không tồn tại ngoài đời, xem nhiều quá đầu óc sẽ bị thây ma ăn mất thôi.”

Thực tế là cô không thể tưởng tượng nổi trên đời này sẽ có một người sẵn sàng yêu cô đến chết nên thấy rất khó đồng cảm, lại dễ bị thương cảm và kiệt quệ tinh thần nên lần nào cô cũng chỉ xem nửa đầu.

Có lần Văn Đàn trò chuyện với Lâm Sơ Dao, tiện miệng nhắc đến chuyện này, Lâm Sơ Dao vô cùng chấn động và không hiểu nổi: “Sao cậu lại nghĩ vậy, tớ thấy nửa sau mới là hay nhất! Tình yêu của họ cảm động biết bao, you jump I jump! Lần nào tớ xem cũng khóc ướt cả nửa gói khăn giấy.”

Văn Đàn cảm thấy, có lẽ bản thân thực sự khá lạnh nhạt trong chuyện tình cảm.

Minh Trạc ôm lấy cô, giọng nói trong trẻo, không nhanh không chậm: “Trước thảm họa, đa phần mọi người sẽ theo bản năng lựa chọn tự cứu lấy mình, tỉnh táo đưa ra mọi quyết định có lợi cho bản thân. Những người sẵn sàng vì nửa kia mà từ bỏ mạng sống quả thực chỉ là số ít.”

Anh cúi đầu nhìn cô: “Nhưng sự nảy mầm của tình yêu là sự kết thúc của trí tuệ.”

Văn Đàn đối diện với ánh mắt anh, nhất thời ngẩn ngơ.

Bộ phim vẫn đang tiếp tục, là bản không cắt.

Tiếng thở gấp khẽ khàng như nhạc nền, dần dần bao phủ khắp căn phòng.

Hai ánh mắt một sáng một tối, cố giữ sự nhẫn nhịn đến cực hạn trong bóng tối.

Văn Đàn mấp máy môi, nhỏ giọng nói: “Lúc nãy thầy Minh hỏi em tìm kiếm thông tin về anh để làm gì…”

Anh đỡ lấy sau gáy cô, ngón tay luồn vào mái tóc dài, trán kề trán, giọng nói khàn khàn trầm đục: “Ừ?”

Chiếc chăn trên vai Văn Đàn trượt xuống, hàng mi cô run rẩy, chỉ còn lại hơi thở mỏng manh: “Lúc đó em đã nghĩ, phải làm thế nào mới có thể cởi bỏ bộ vest của anh, để anh…”

Giọng cô thắt lại, không nói tiếp được nữa.

Minh Trạc hôn lên môi cô, dẫn dắt từng chút một: “Để anh làm gì?”

Đôi mắt Văn Đàn ngấn nước, cuối cùng vẫn bổ sung trọn vẹn câu nói đó: “Để anh… vì em mà chìm đắm, trong mắt chỉ có mình em…”

Những lời còn lại của cô bị nuốt chửng trong im lặng.

Minh Trạc bế cô đặt lên đùi mình, đầu lưỡi thuận lợi tiến vào, từng chút từng chút một cuốn đi sự ngọt ngào trong khoang miệng cô.

Bàn tay anh men theo đường cong ôm lấy cô, xúc cảm dưới lòng bàn tay mềm mại và mịn màng.

Văn Đàn động tình không chịu nổi, tay vừa mới vòng qua cổ anh định đáp lại thì Minh Trạc đột ngột dừng lại, bế cô đặt sang bên cạnh trên ghế sofa rồi vội vàng đứng dậy: “Đợi anh một lát.”

Ánh mắt Văn Đàn mơ màng, không kịp phản ứng: “?”

Minh Trạc bước nhanh vào phòng ngủ, đóng cửa lại.


Hết chương 103

Bình luận về bài viết này