[Tai tiếng] Chương 102

Chương 102: Đắc tội

Chuyển ngữ: @motquadao


Đây là cuộc gọi của Từ Thu để trao đổi với Văn Đàn về lịch trình công việc sắp tới.

Chị nói: “Ngoài Velluto ra thì còn vài thương hiệu xa xỉ khác cũng gần như đã chốt xong rồi. Sau khi hoàn tất hợp đồng, qua Tết Dương lịch sẽ bắt đầu quay chụp. Em chuẩn bị tinh thần đi, từ giờ đến trước Tết Nguyên đán chắc chắn sẽ không có thời gian nghỉ ngơi đâu. Còn sau Tết, nếu việc đàm phán bên chị thuận lợi, em sẽ vào đoàn làm phim đấy.”

Văn Đàn khẽ gật đầu, đứng bên cửa sổ: “Chị Thu, em muốn hỏi chị một chuyện.”

Từ Thu đáp: “Em muốn hỏi bộ phim cuối cùng quay ở Sáng Mỹ có cần quảng bá không đúng chứ?”

Bộ phim đó khả năng cao sẽ chiếu vào kỳ nghỉ đông, gần đây vẫn luôn lấy Văn Đàn ra làm chủ đề hâm nóng.

Văn Đàn đáp: “Vâng ạ.”

“Chị xem qua trailer rồi, em thể hiện bình thường, không khác gì mấy so với những bộ trước đây. Cả kịch bản lẫn thiết lập nhân vật đều không có gì quá nổi bật, có quảng bá hay không thực ra cũng như nhau thôi.”

Dù sao thì phía đoàn làm phim và Sáng Mỹ nhất định sẽ không bỏ qua sức nóng lần này. 

Biết đâu họ còn muốn giẫm lên vai Văn Đàn để đẩy bộ phim thành phim hot.

Từ Thu hỏi lại: “Ý em thì sao?”

Văn Đàn cầm điện thoại, nhìn ra ngoài cửa sổ: “Dù em và Sáng Mỹ có ầm ĩ khó coi đến mức nào thì bộ phim đó cũng là công sức của em, em đã quay nghiêm túc suốt hai ba tháng trời.” 

Cô ngừng lại một chút rồi bổ sung: “Thực ra cũng vì đã nhận cát xê rồi… nên em vẫn muốn làm tròn trách nhiệm.”

Mặc dù vài năm trước khi gia hạn hợp đồng, Sáng Mỹ có tăng tỷ lệ chia hoa hồng cho cô, nhưng những phim cô đóng đều là web-drama kinh phí thấp tự sản xuất của công ty, giá vốn đã thấp, chia chác với Sáng Mỹ xong rồi trừ thuế thì số tiền thực nhận chẳng còn bao nhiêu. 

Hơn nữa, việc quảng bá phim thường được ghi trong hợp đồng. Nhưng khi cô rời Sáng Mỹ, phía Hoàn Vũ đã bồi thường đủ toàn bộ tiền vi phạm hợp đồng nên trên thực tế, nếu Văn Đàn không tham gia quảng bá thì cũng không được coi là vi phạm.

Khi quay phim, Văn Đàn luôn nghiêm túc với vai diễn, cô muốn có một lời chào tạm biệt tử tế, không muốn làm kiểu đầu voi đuôi chuột như thể có thâm thù đại hận gì.

Nhưng hiện tại cô đã ký với Hoàn Vũ, chuyện này không phải cô muốn là được nên vẫn cần hỏi ý kiến Từ Thu.

Từ Thu hiểu tâm ý của cô: “Được, vậy khi nào phim chiếu, em có thể đăng một bài quảng bá hoặc chia sẻ lại bài viết chính thức của đoàn làm phim.”

Văn Đàn: “Cảm ơn chị Thu.”

“Không có gì.” Từ Thu như suy nghĩ vài giây rồi mới nói: “Chuyện của Mạnh Trần An, em đã nghe nói chưa?”

“Em có nghe qua.” Văn Đàn cũng tò mò: “Anh ta đắc tội với ai sao ạ?”

Từ Thu cười ngượng hai tiếng: “Chắc là vậy.”

Văn Đàn cảm thán: “Vậy thì người anh ta đắc tội lai lịch phải lớn lắm mới có thể khiến đài Bắc Hoài gạch tên anh ta ngay sát giao thừa, còn bắt anh ta phải tự tìm cách lấp liếm.”

“Đúng là… rất lớn.”

Chu Kế Quang vốn đã ghét cay ghét đắng việc Mạnh Trần An không chỉ dắt cả ekip rời đi mà còn kéo theo cả bộ phận cốt lõi mảng điện ảnh truyền hình. Nhưng Hoàn Vũ dù sao cũng hoạt động trong giới giải trí, vẫn phải tuân theo quy tắc trong giới, nên anh ta chỉ nghĩ ra chiêu trò là kéo Văn Đàn về để chọc tức Mạnh Trần An.

Hơn nữa, Từ Thu biết Minh Trạc chưa bao giờ là người hành động theo cảm tính. Từ khi rời khỏi nhà họ Minh, anh không muốn tiếp xúc với những người quen cũ, ngay cả Chu Kế Quang cũng hiếm khi hẹn được anh ra ngoài.

Việc Minh Trạc có thể vì Văn Đàn mà làm đến mức này quả thật rất chấn động. 

Ra tay một phát là bom nguyên tử, nổ cho Mạnh Trần An không còn tìm thấy phương hướng, chẳng biết mình đắc tội ai mà chạy đôn chạy đáo như ruồi không đầu. Nghe nói những dự án mà công ty anh ta đang chuẩn bị, các nhà đầu tư cũng đang tạm dừng để quan sát.

Nếu Minh Trạc quay về tiếp quản công ty, năng lực chắc chắn vượt xa Minh Ứng Chương.

Sau khi nói chuyện xong với Từ Thu, Văn Đàn vừa lướt tin nhắn chưa đọc trong điện thoại, vừa đi ra ngoài.

Sau khi cô ngủ thiếp đi vào sáng nay, Lâm Sơ Dao đã gửi thêm mấy tin nhắn nữa.

Lâm Sơ Dao:【Tớ chịu hết nổi rồi, khi nào cậu có thời gian, chúng mình ra ngoài tự thú với nhau đi!】

Lâm Sơ Dao:【Hy vọng cậu nể tình chiếc túi Hermes kia mà tha thứ cho tớ.】

Lâm Sơ Dao:【Một cái không đủ thì hai cái cũng được.】

Văn Đàn vừa đi vừa trả lời.

Văn Đàn:【Chắc là mai hoặc ngày kia nhé…】

Văn Đàn:【Chuyện gì mà thần thần bí bí thế, lại còn nghiêm trọng vậy.】

Văn Đàn:【Bất cứ chuyện gì cũng không làm tớ cảm thấy trời sập bằng việc cậu ở bên cạnh sếp của tớ đâu.】

Lâm Sơ Dao:【Hi hi.】

Văn Đàn:【?】

Không thể nào, nhanh vậy sao.

Cô mải mê nhìn điện thoại nên đầu đâm sầm vào vật gì đó. 

Văn Đàn vừa “á” lên một tiếng thì giọng nói của Minh Trạc đã vang lên từ trên đỉnh đầu: “Mải mê thế, có bạn trai mới rồi à?”

Văn Đàn: “…”

Minh Trạc đưa tay xoa xoa sau gáy cô, giọng nói chứa tiếng cười: “Ăn cơm thôi.”

Văn Đàn đi theo sau, dù biết anh đang trêu mình nhưng vẫn giải thích: “Em đang nhắn tin với Lâm Sơ Dao, cậu ấy hẹn em ra ngoài.”

Minh Trạc kéo ghế giúp cô: “Khi nào thế?” 

“Vẫn chưa chốt ạ, chắc là mai hoặc ngày kia.” 

Minh Trạc hỏi: “Anh đi cùng em nhé?”

Văn Đàn vừa ngồi xuống ghế, không cần suy nghĩ đã từ chối ngay: “Không được! Anh là thầy dạy Địa chất của cậu ấy, em sẽ thấy ngại.” 

“Tại sao?”

Đầu óc Văn Đàn bỗng dưng chập mạch,: “Anh là thầy giáo của cậu ấy, em là bạn của cậu ấy, anh không thấy… giống loạn luân à?”

Minh Trạc: “…”

Anh hơi cúi người,một tay chống lên lưng ghế phía sau cô, nghiêm túc phổ cập kiến thức: “Cô Văn này, loạn luân thường dùng để chỉ quan hệ tình dục giữa những người có quan hệ huyết thống. Thậm chí nếu là tình yêu giữa thầy và trò, thì đó cũng chỉ liên quan đến vấn đề luân thường đạo đức thôi.”

Minh Trạc nhìn cô, chậm rãi nói tiếp: “Huống hồ em cũng chẳng phải học sinh của anh. Anh rất tò mò, sao em lại có thể liên hệ chuyện này với loạn luân được nhỉ?”

Giọng nói của anh vang lên ngay bên tai, nhưng Văn Đàn chẳng nghe lọt được bao nhiêu, đầu óc cô lúc này đang quẩn quanh ở mấy chữ quan hệ tình dục.

Cô đỏ mặt, lắp bắp: “À… ra là vậy…”

Trời mới biết, thực ra Văn Đàn muốn nói là “bất luân”, nhưng cảm giác càng giải thích càng rối thêm. 

Văn Đàn cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh nhất có thể, cô nói: “Em… em đói rồi, ăn cơm thôi!”

Nói xong, cô nhanh chóng quay người, cầm đũa cúi đầu ăn. Đôi môi mỏng của Minh Trạc khẽ cong lên, ngồi xuống đối diện cô.

Văn Đàn một lần nữa dành lời khen ngợi cho tay nghề nấu nướng của anh, cô ngẩng đầu hỏi: “Thầy Minh, anh hay tự nấu ăn ở nhà ạ? Ngon thật đấy!”

Minh Trạc múc cho cô một bát canh: “Không thường xuyên lắm, chỉ thỉnh thoảng thôi.” 

“Xem ra thầy Minh làm việc gì cũng có thiên phú cả.”

Minh Trạc đáp: “Ngày trước anh du học ở nước ngoài, ăn không quen đồ bên đó nên chỉ có thể tự nấu. Lúc đầu nấu dở lắm, phải mất nửa năm mới miễn cưỡng nuốt trôi.”

Văn Đàn thắc mắc: “Nhưng trước đây em tìm thông tin về anh, trên đó ghi anh học liên thông từ Cử nhân lên Tiến sĩ ở trong nước mà.” 

Có khi là thời phổ thông cũng nên…

Minh Trạc đặt bát canh trước mặt cô, đôi mắt thâm trầm ngước lên nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói thanh khiết nhưng lại như cố ý hỏi: “Tìm thông tin về anh làm gì thế?”

Văn Đàn nghẹn vài giây, không kìm được mà bị sặc đến mức ho sù sụ.


Hết chương 102

Bình luận về bài viết này