Chương 3: Đêm mưa Hongkong
Chuyển ngữ: @motquadao
Thực ra mọi chuyện không hề quá đáng như lời cô nói, chỉ là rất khó để định nghĩa mối quan hệ và đoạn tình cảm này. Gặp gỡ đôi ba lần, dường như chẳng thể gọi là cố giao nhưng duyên nợ đưa đẩy, lại không thể dùng một cụm từ “cuộc vui trên giường” sống sượng để kết thúc.
Từ Hongkong đến Đế Đô chỉ mất ba giờ bay.
Một tấm vé máy bay, một lần lướt qua nhau, đêm mưa cuối hạ ở Hongkong, khói hương nghi ngút nơi điện Quan Âm chùa Đàm Trạch, một khúc Đào Hoa Phiến đêm Giao thừa… Dù hữu tâm hay vô ý, có phần do trời định, có phần do con người tự định đoạt.
Nhưng sự khởi đầu của câu chuyện đúng thật là một tai nạn.
Đó là chuyện của hai năm trước.
*
Hai năm trước, Tạ Thanh Mạn vẫn còn là sinh viên khoa Biểu diễn của Học viện Hý kịch Thượng Hải.
Khi ấy hoàn cảnh của cô rất chật vật. Vì một vai nữ phụ số 4 ít đất diễn mà phải phơi mình dưới cái nắng gay gắt tại đoàn làm phim để chờ đến cảnh quay của mình.
Nữ phụ số hai mang theo tư bản vào đoàn liên tục NG, tiến độ của cả đoàn phim bị trì hoãn hết lần này đến lần khác, bầu không khí vô cùng nặng nề. Những người xung quanh bề ngoài không dám nói gì, nhưng sau lưng đã oán hận ngút trời.
“Đ* con mẹ nó,” một nhân viên đang dựng lại bối cảnh càu nhàu bằng tiếng Quảng Đông, “Cả đoàn người phải đứng đây đợi một mình cô ta. Đóng phim kiểu đó thì về quê trồng khoai cho rồi.”
“Im đi, người ta có chống lưng, cậu có cái gì?”
Không gian ồn ào, ánh nắng chói chang.
Mùa hè ở Hongkong luôn như vậy, ẩm ướt và nóng nực. Đài khí tượng đã phát cảnh báo nhiệt độ cao, cơn mưa dự báo mãi vẫn chưa tới. Tạ Thanh Mạn đợi dưới ô che nắng, bị hun nóng đến mức gần như choáng váng.
“Đợi lâu rồi đúng không?”
Tạ Thanh Mạn rời mắt khỏi màn hình điện thoại, người vừa nói là trợ lý đạo diễn trường quay.
“Thấy sắc mặt cô không tốt lắm, thôi về nghỉ trước đi,” cậu trợ lý này khá tốt bụng, nói chuyện cũng lịch sự, “E là hôm nay không quay đến phần của cô đâu, có thay đổi gì tôi sẽ báo sau.”
“Cảm ơn anh.”
Điện thoại của Tạ Thanh Mạn vẫn chưa tắt. Video ngắn đang phát lại một tin nóng gần đây:
Một năm trước, gia tộc họ Hoắc giàu có bậc nhất Hongkong xảy ra biến cố, hai cha con Hoắc Hoành Thành mất tích trên biển.
Sự việc vốn đã đột ngột, lại trùng hợp thay, luật sư riêng cũng bất ngờ qua đời, di chúc của Hoắc Hoành Thành trở thành một ẩn số.
Dưới áp lực dư luận, cảnh sát lập án điều tra, một phần tài sản của nhà họ Hoắc bị phong tỏa. Nội bộ nhà họ Hoắc đấu đá công khai, bà vợ hai liên thủ với hai người em trai của Hoắc Hoành Thành để thâu tóm quyền lực, con gái trưởng của nhà họ Hoắc bị ép rời khỏi cuộc chơi, sau đó bặt vô âm tín.
Hôm nay là ngày giỗ của Hoắc Hoành Thành, cánh săn ảnh lại tung ra chiến lợi phẩm duy nhất chụp được năm ngoái: một tấm ảnh mờ của trưởng nữ nhà họ Hoắc khi đang đeo kính râm.
Thật giả khó phân, nhưng truyền thông Hongkong xưa nay vẫn giữ phong độ ổn định với những tiêu đề giật gân đến phát rồ…
#Giấc mộng nghìn tỷ tan vỡ! Con gái bị ruồng bỏ của nhà họ Hoắc không xuất hiện trong ngày giỗ, lang bạt nay đây mai đó, hít khí trời mà sống?#
#Đột kích vịnh Nước Cạn! Nhà họ Hoắc đóng cửa đấu pháp, tàn sát khốc liệt, anh em đồng lòng bắt nạt cô bé mồ côi.#
Đã qua một năm, sức nóng của sự việc lại một lần nữa bùng lên.
Trong hot search, các trang tin lại một lần nữa tổng hợp các mối quan hệ trong nhà họ Hoắc. “Bà Hai” là cách gọi mỉa mai của giới truyền thống.
Hongkong đã cấm chế độ đa thê từ năm 1971. Sở dĩ gọi là bà Hai vì con trai cả của chính thất cực lực phản đối việc bố mình tái hôn, Hoắc Hoành Thành và bà ta không phải vợ chồng hợp pháp, chỉ có nghi thức công khai và một số tài sản để xác nhận thân phận.
“Ơ, cô cũng đang xem cái này à? Một cô gái không nơi nương tựa mà đi tranh quyền đoạt lợi thì làm sao đấu lại được,” trợ lý cảm thán về sự sâu hiểm của giới hào môn, “Nhưng cô ta cũng máu lạnh thật, năm ngoái đám tang của cha mẹ không đến, năm nay e là cũng không xuất hiện đâu.”
Tang lễ năm ngoái được tổ chức tại khách sạn lớn nhất Hongkong suốt năm ngày, vô cùng rúng động.
Những người đến đều là quan chức quyền quý và thâm giao lâu đời. Hoa tươi trong linh đường được vận chuyển bằng máy bay từ nước ngoài về, thầy phong thủy xem hướng chọn huyệt, quan tài được làm từ gỗ trầm hương quý hiếm trị giá gần chục triệu tệ. Đồ tùy táng là những cổ vật vô giá và một đôi vòng tay phỉ thúy băng chủng truyền từ thời Dân quốc của nhà họ Hoắc. Truyền thông Hongkong đưa tin suốt hơn một tháng ròng rã, đề tài này mới hạ nhiệt.
Thế nhưng cánh săn ảnh mai phục suốt một tháng trời cũng không thấy bóng dáng trưởng nữ nhà họ Hoắc đâu.
“Một ngôi mộ tượng trưng, có đi cũng chẳng có ý nghĩa gì.” Hàng mi dài của Tạ Thanh Mạn rũ xuống, không nhìn ra cảm xúc, giọng nói lại rất nhạt: “Dù cô ta có quỳ chết ở đám tang thì cũng chẳng thay đổi được điều gì.”
Tang lễ suy cho cùng cũng là làm cho người sống xem.
Chuyện hỷ hay chuyện buồn cũng chỉ là một bữa tiệc xã giao để trao đổi lợi ích. Trước đài hát khúc bi ai, tổ chức một đám tang cực kỳ long trọng, sau màn chẳng phải vẫn tranh quyền đoạt thế, dùng đủ mọi thủ đoạn đó sao.
Tạ Thanh Mạn tắt màn hình, kết thúc chủ đề: “Tôi đi trước đây, có việc gì thì gọi điện nhé.”
“Hả…? Được.”
Cậu trợ lý vẫn còn đang bối rối trước sự thay đổi thái độ của Tạ Thanh Mạn thì cô đã rời khỏi đoàn phim.
Bên ngoài đoàn phim có một đoạn đường dài kẻ vạch vàng đôi, rất dễ bị phạt nên khó bắt taxi.
Tạ Thanh Mạn đi đến cuối đường mới vẫy được một chiếc xe màu đỏ.
Có lẽ vì thời tiết quá nóng khiến đầu óc mụ mị, khi tài xế hỏi đi đâu, cô lại thốt ra một câu ma xui quỷ khiến:
“Nghĩa trang Chiêu Viễn.”
Nghĩa trang gia tộc họ Hoắc nằm ở Chiêu Viễn.
Nghe nói từ thời Dân quốc, nhà họ Hoắc đã cẩn thận mời thầy về xem, nói nơi này có mảnh đất phong thủy bảo địa, có thể hội tụ may mắn mười phương, tụ tài tám hướng, hưng vượng cho con cháu đời sau. Từ đó về sau, sau khi qua đời, hầu hết tổ tiên nhà họ Hoắc đều chôn cất tại đây.
Thời điểm này khá nhạy cảm, tài xế không nhịn được mà nhìn cô thêm mấy cái.
Ông ta không nghi ngờ gì, chỉ luyên thuyên kể đủ loại tin vỉa hè liên quan.
Tạ Thanh Mạn tâm phiền ý loạn, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Dòng xe cộ đan xen trên đảo, những chiếc xe điện cổ chạy xuyên giữa những khu phố san sát, những cao ốc cao chọc trời, mặt kính lăng trụ phản chiếu những đường nét cảnh sắc tầng tầng lớp lớp. Trong bầu không khí nóng ẩm, tài khí cuồn cuộn chảy trôi, mang theo một vẻ mê loạn đầy hoài cổ.
Một thành phố như thế này, có thể là chốn phù hoa danh lợi, cũng có thể là lồng giam nước sôi lửa bỏng.
Cô sinh ra ở Hongkong, hai mươi năm đầu đời có thể nói là sống trong nhung lụa, thuận buồm xuôi gió. Tiếc thay, vận mệnh quay lưng trong chỉ sau một đêm, cô rơi từ mây xanh xuống vực thẳm, ngoài một dung mạo diễm lệ ra thì gần như chẳng còn gì cả.
Một năm rồi.
Có câu nói gì nhỉ? Life is a fucking movie.
Thật mỉa mai.
*
Chiếc xe chạy dọc theo đường Connaught về phía Tây, cảnh cảng biển và đỉnh Victoria đều bị che khuất sau những tòa nhà san sát.
Tầm nhìn từ đường Barker (*) thì hoàn toàn ngược lại.
(*) Đường Barker nằm trên đảo Hongkong, cụ thể là trên khu vực đỉnh Victoria (Victoria Peak). Đây là một con đường nổi tiếng nằm ở độ cao khoảng 350 mét, nổi tiếng với các biệt thự sang trọng và là một trong những khu vực đắt đỏ nhất tại Hongkong.
Chiếm giữ vị trí đắc địa nhất trên đảo Hongkong, nơi đây có tầm nhìn rộng mở, gần như có thể bao quát toàn bộ đảo. Biệt thự tọa lạc nơi tụ khí vòng quanh núi, từ cửa kính sát đất khổng lồ nhìn xuống, cả thành phố như phủ phục dưới chân, phía Nam là đình Sư Tử trên đỉnh Victoria, phía Bắc là vịnh Victoria, cảnh sắc thu trọn trong tầm mắt.
Bên trong biệt thự rất yên tĩnh.
Cuộc họp video theo kế hoạch đã bị hoãn lại nửa tiếng, ngay khi vừa kết nối đã nghe thấy giọng của Bùi Trạch.
“Sao cậu lại rời Bắc Kinh vào lúc này?”
Vừa hỏi xong, Bùi Trạch nghe thấy một tiếng gầm trầm đục của động vật. Anh ta sững lại một chút, lập tức phản ứng lại: “Cậu đang ở đường Barker à?”
Đúng như anh ta đoán.
Âm thanh này là con sư tử trắng nuôi trên đỉnh Victoria.
Tháng trước, Quỹ đầu tư T&C đạt được thỏa thuận hợp tác dự án dịch vụ số hóa với nhà mạng viễn thông Saudi, đó là món quà đối phương tặng.
Phía Bắc Kinh không cho nuôi.
Thủ tục thì không phải vấn đề, giấy phép nuôi dưỡng sinh sản hợp pháp đã có, kiểm dịch hải quan cũng đã qua, ngay cả trang thiết bị, địa điểm và đội ngũ kỹ thuật đều đã chuẩn bị sẵn, nhưng bà cụ nhà họ Diệp kiêng dè mấy thứ này.
Đầu năm nay, hai con Ngao Tây Tạng thuần chủng cũng bị vứt lại Hongkong rồi, con sư tử trắng này rõ ràng không thể giữ lại ở Bắc Kinh nên đành nuôi ở đỉnh Victoria.
Lần trước còn bị bạn bè trêu, nói đường Barker sắp biến thành vườn bách thú đến nơi rồi.
… Thực ra đã xây hẳn một vườn thú tư nhân rồi.
Theo quy định pháp luật, sau khi hoàn tất một loạt thủ tục phê duyệt, vườn thú được xây ngay bên cạnh, ở giữa còn có một nhà kính khổng lồ.
Nhà kính trồng rất nhiều loại thực vật quý hiếm để tạo phong cảnh cho sư tử trắng. Hệ thống đồng bộ nhiệt độ theo thời gian thực mô phỏng không khí, nhiệt độ và môi trường thích hợp cho nó sinh sống.
Nơi này được xây dựng cực kỳ khéo léo, nằm sát khu biệt thự nhưng không thông nhau. Ngăn cách bằng kính cường lực, đi vòng qua cuối hành lang biệt thự, giống như đến một đài quan sát.
Thính giác của sư tử trắng quá nhạy bén, nó đang hoạt động ở phía bên kia kính cường lực, đôi mắt xanh nhạt lóe lên tia sáng âm u đáng sợ, nghe thấy động tĩnh liền nhe nanh trắng toát.
Diệp Diên Sinh không nhìn nó, vẫn giữ trạng thái hờ hững, ra hiệu về phía xa.
Con sư tử trắng đang rục rịch kia gầm nhẹ hai tiếng, đột nhiên nằm rạp xuống, yên tĩnh đến lạ.
“Có chút việc riêng.” Anh chỉ trả lời câu hỏi đầu tiên.
Tấm vách ngăn màu sẫm hạ xuống, che khuất lớp kính khổng lồ, cũng ngăn cách tầm nhìn giữa khu biệt thự và nhà kính.
Có lẽ là vật liệu cách âm, xung quanh trở nên tĩnh lặng.
“Cậu ở ngoài đó tiêu dao tự tại, không màng đến sống chết của người khác à?” Bùi Trạch rõ ràng không tin lí do của anh: “Bên ngoài đang đồn ầm lên, Diệp thiếu kiêu ngạo thật đấy, phớt lờ đám cáo già kia thì thôi đi, đến tôi còn chẳng thấy mặt cậu đâu.”
“Tôi về tạ lỗi cậu sau nhé?” Diệp Diên Sinh khẽ cười, trong lời nói mang theo chút trêu chọc như có như không.
“Đừng có mà con mẹ nó mỉa mai tôi.” Bùi Trạch cười mắng một câu: “Mấy chuyện đó là chuyện nhỏ, tôi chỉ muốn nhắc cậu, phía Bắc Kinh không yên ổn đâu. Tôi nghe nói vị trí của chú Diệp sắp có biến động, bao nhiêu người đang nhòm ngó, cậu là con trai ông ấy mà không chịu về một chuyến để bày tỏ lòng hiếu thảo sao?”
Anh ta nghi ngờ xì một tiếng: “Cậu bình tĩnh thế này là đã bí mật nhận được tin tức gì rồi à?”
“Thật sự có chuyện gì cũng chẳng đến lượt tôi lo.” Diệp Diên Sinh hời hợt đáp: “Ông già vẫn còn tráng kiện, cần gì tôi phải cầm đèn chạy trước ô tô?”
“Nói thì nói vậy, nhưng mà…” Bùi Trạch định khuyên thêm một câu, bỗng nhiên im bặt.
Anh lướt qua góc màn hình cuộc gọi video, thấy một vật lọt vào khung hình.
Đó là một chiếc hộp in huy hiệu của Học viện Thợ săn.
Trong hộp từng chứa phần thưởng của bên chiến thắng năm đó là hai khẩu Browning khắc mật danh của học viên.
Một khẩu trong đó là hàng thật, nhưng trong một lần hành động năm đó, khẩu súng ấy đã cùng tên tội phạm rơi xuống vực thẳm.
Khẩu trước mắt này chắc là mô hình.
Một bản phục chế 1:1 làm kỷ niệm.
Bùi Trạch lặng lẽ thở dài trong lòng.
Suýt nữa thì quên mất.
Có một cố nhân an táng tại nghĩa trang phía Tây đảo Hongkong, năm nào Diệp Diên Sinh cũng đến.
Năm đó sau một tai nạn, Diệp Diên Sinh giải ngũ chuyển sang kinh doanh, tự tay chặt đứt tương lai của chính mình, suýt nữa làm bố mình tức chết. Đến nay, chuyện đó gần như đã trở thành bí mật không ai dám nhắc tới.
Tính thời gian, vừa tròn ba năm.
Bùi Trạch không muốn phạm vào điều kiêng kỵ này, đổi giọng hỏi: “Nếu cậu chưa vội về, vậy có gặp người của Hưng Vinh nữa không?”
Người hầu lúc này cũng lên tiếng nhắc: “Thưa ngài, xe đã chuẩn bị xong rồi ạ.”
Thái độ Diệp Diên Sinh vẫn luôn lạnh nhạt, đáp lại một câu “Để sau đi” rồi ngắt cuộc họp video.
*
Tạ Thanh Mạn vừa xuống xe đã hối hận.
Mùa này ở đảo Hongkong thời tiết thất thường, bầu trời không biết từ lúc nào đã xám xịt, báo hiệu một trận mưa rào sắp ập xuống. Sắc trời âm u đè nặng lớp mây xuống rất thấp, bên ngoài nghĩa trang cực kỳ tĩnh lặng, bóng cây rậm rạp tạo nên một bầu không khí rợn người.
Cô không mang ô, hơn nữa gần đây có người.
Là sinh viên khoa Biểu diễn, cô ít nhiều có sự nhạy cảm với ống kính. Mới đi được vài bước, Tạ Thanh Mạn đã nhận ra gần đây có ống kính máy quay.
Không thể nào.
Cánh săn ảnh bây giờ đã phát rồ đến mức đứng rình ở cả nghĩa trang sao?
Đã một năm rồi mà… đúng là lũ điên.
Lời chửi thề suýt vọt ra khỏi miệng, nhưng Tạ Thanh Mạn hiểu rõ giờ không phải lúc để nghĩ ngợi lung tung.
Mắt thấy trời sắp mưa, nếu bị chụp được cảnh cô nhếch nhác, chỉ cần dùng ngón chân cũng nghĩ ra được ngày mai truyền thông Hongkong sẽ giật cái tiêu đề độc địa gì…
【Đội mưa khóc mồ! Nghi vấn trưởng nữ nhà họ Hoắc ướt sũng tại nghĩa trang, Phượng hoàng sa cơ lỡ vận còn thua cả gà.】
Truyền thông Hongkong độc mồm thế nào, Tạ Thanh Mạn đã được nếm trải từ một năm trước.
Trước đây cô được bảo vệ rất tốt, bên ngoài gần như không có thông tin gì, trừ bạn bè trong giới, không ai biết mặt cô.
Nhưng chỉ cần một tấm ảnh đeo kính râm mờ căm, truyền thông cũng có thể thêu dệt ra đủ thứ chuyện. Bất kỳ ai xuất hiện ở đây hôm nay đều có khả năng lên trang đầu ngày mai.
Cô đúng là điên rồi mới đến đây.
Trong lúc vội vã tìm chỗ trốn, Tạ Thanh Mạn mới để ý, ven đường không biết từ lúc nào đã xuất hiện một chiếc Koenigsegg đang đỗ.
Dưới bầu trời âm u, chiếc siêu xe như hòa vào khung cảnh, thân xe thấp, đường nét thon dài, cảm giác quyền lực và thời thượng đối lập với nhau mạnh mẽ, giống như một kỵ sĩ bóng đêm đang phục kích trong ngày mưa.
Chiếc One:1 giới hạn toàn cầu, treo biển số kết hợp. (*)
(*) Koenigsegg One:1 bản giới hạn khoảng 6-10 triệu USD chưa bao gồm thuế nhập khẩu, tính tiền Việt theo google thì khoảng hơn 220 tỷ.
Trong số các biển số xe ở nội địa, biển đen Quảng Đông Z và biển số kết hợp Hongkong – Macau là phổ biến nhất, thường dùng để lưu thông giữa ba địa điểm.
Nhưng ở trong nước, trừ khi đóng thuế đạt mức nhất định và có giấy phép lưu hành toàn quốc, nếu không sẽ không có quyền ra khỏi tỉnh Quảng Đông.
Mà chiếc Koenigsegg trước mắt, phía trên biển số Hongkong – Macau còn treo một chiếc biển màu xanh tại đại lục. Không biết thủ tục phê duyệt các cấp phức tạp thế nào, nhưng chiếc biển số trên cùng quả thực là một dãy số cực kỳ đẹp, cực kỳ chói mắt…
【京A00008】
Chiếc Koenigsegg này có thể thông hành toàn quốc.
Đèn pha rực sáng đột ngột xuyên qua bóng tối xung quanh, chói mắt đến mức Tạ Thanh Mạn chần chừ trong thoáng chốc.
Bắc Kinh?
Cô chỉ biết biển đen 京A00008 từng gắn trên một chiếc Mercedes, không ngờ biển xanh (*) lại ở đây.
(*) Để một chiếc xe có thể chạy từ Trung Quốc đại lục sang Hong Kong và/hoặc Macau và ngược lại, hoặc lưu trú thường xuyên ở cả 3 nơi mà không cần xin cấp phép mỗi lần qua các cửa khẩu, phải có biển số của 2 hoặc cả 3 nơi. Đây chính là biển số kết hợp được nhắc đến bên trên.
Biển xanh là biển được cấp cho mọi đối tượng, từ các tổ chức nhà nước, doanh nghiệp đến người dân và người nước ngoài sinh sống tại Trung Quốc. 京A là biển của Bắc Kinh.
Biển đen trước đây chủ yếu cấp cho người nước ngoài, công ty nước ngoài, hoặc xe ngoại giao. Từ năm 2017, chỉ có xe ngoại giao của đại sứ quán và lãnh sự quán sử dụng biển đen.
Cũng không biết là con ông cháu cha nào tại Bắc Kinh mà ra ngoài phô trương như vậy.
Những người đó đi lại đều có tài xế, máy bay riêng, thậm chí là đường bay riêng, cần gì phải tự lái xe suốt quãng đường dài chứ?
Bày ra cái trò này lừa người này, thực chất chỉ là chơi bời mà thôi.
Chủ xe vẫn còn bên trong.
Nhưng thân phận người này không đơn giản, e rằng không dễ chọc vào.
Tạ Thanh Mạn cân nhắc vài giây giữa việc “lên trang đầu” và yếu tố không xác định trước mắt, cuối cùng vẫn cảm thấy bị toàn thể cư dân mạng cười nhạo vẫn thảm hơn.
Cô hạ quyết tâm, bước đi trên đôi giày cao gót phát ra tiếng lộc cộc, chạm tay vào thân xe.
Ngay khoảnh khắc cửa xe mở ra, cô cúi người ngồi vào: “Xin lỗi, ngại quá, tôi gặp chút rắc rối, có lẽ phải mượn chỗ của anh trốn một lát…”
Không ai đáp lời.
Trong xe chỉ có sự im lặng, im lặng đến kỳ lạ.
Tạ Thanh Mạn lên xe vội vã, không để ý không gian bên trong ra sao, cũng chẳng nghĩ nhiều, chỉ thuận miệng chuyển sang tiếng Quảng: “Làm phiền…”
Cạch!
Đáp lại cô là một tiếng máy móc lanh lảnh. Trong không gian chật hẹp mờ tối, âm thanh ấy mang theo một loại cảm giác rõ ràng không thể phớt lờ.
Đó là tiếng súng lục lên nòng.
Tạ Thanh Mạn sững người.
Một người đàn ông ngồi ở ghế lái, dưới ánh sáng mờ ảo, dù ngũ quan nhìn không rõ nhưng mái tóc ngắn gọn gàng, thân hình rắn rỏi, góc nghiêng sắc sảo khiến anh trông cực kỳ tham sâu, âm trầm và ngạo nghễ.
Anh mặc một chiếc sơ mi đen, phẳng phiu và sang trọng.
Khuy măng sét kim cương đã được tháo ra, tùy tiện ném sang một bên, ống tay xắn lên hai nấc, lộ ra cánh tay thon gọn và săn chắc.
Đôi tay với các đốt ngón tay rõ ràng kia đang mân mê một khẩu Browning màu bạc.
Toàn thân người đàn ông toát ra một vẻ phóng túng, nhưng khí chất quá dữ dằn, quá lạnh lùng.
…Trông tuyệt đối không phải người lương thiện.
Đệt, chuyện gì thế này?
Vốn dĩ “ngày mưa, xe sang, mỹ nhân”, cô từng nghĩ đến kết cục xấu nhất là đối phương hiểu lầm cô tự dâng xác đến tận cửa, có mục đích riêng.
Nhưng tình cảnh hiện tại đúng thật là vượt quá sức tưởng tượng.
Cô chẳng còn tâm trí đâu mà phân biệt xem đây là mô hình đồ chơi hay là hàng thật. Cô chỉ muốn tránh xa chốn thị phi.
Chẳng lẽ lại ở lại làm quen sao?
Cô nên nói là “Ngại quá, tôi vào nhầm chỗ, anh không cần để ý đến tôi, cứ tiếp tục tiếp tục đi” hay trực tiếp xin tha “Đại ca, miệng tôi kín lắm, anh đừng giết tôi diệt khẩu” đây?
Nhìn kiểu gì cũng con mẹ nó giống hệt hiện trường vụ án tiếp theo vậy.
Nội tâm dậy sóng bao nhiêu thì Tạ Thanh Mạn lại cứng đờ bấy nhiêu.
Ngoài cửa sổ xe, một tia chớp rạch ngang trời phụ họa cho tình cảnh quái đản này, không khí xung quanh dường như đông cứng lại.
Yên lặng chết chóc.
Máu trong người Tạ Thanh Mạn sắp đông cứng lại rồi.
Cô mấp máy môi, giọng nói nghẹn lại nơi cổ họng, hô hấp nghẹn lại, không dám cử động.
Người đàn ông có lẽ nhận ra nỗi sợ hãi của cô nhưng chẳng bận tâm. Anh chẳng buồn liếc nhìn cô lấy một cái, giọng nói lạnh lùng mang theo chút thiếu kiên nhẫn:
“Xuống xe.”
Cầu còn không được.
Như một con thú trong lồng giam tìm thấy lối thoát, Tạ Thanh Mạn không kịp nghĩ ngợi gì thêm, chỉ muốn thoát khỏi nơi nguy hiểm.
Nhưng cửa xe còn chưa mở, cô lại bị một lực kéo ngược trở lại: “Đợi đã…”
“Đừng động đậy.”
Không một dấu hiệu báo trước, người đàn ông áp sát, Tạ Thanh Mạn gần như bị anh ôm trọn vào lòng.
Khoảng cách thu hẹp trong nháy mắt.
Trong khoang xe chật hẹp, ánh đèn nội thất ảo diệu cắt xẻ mọi thứ trước mắt thành những mảng hỗn loạn, mọi giác và xúc giác bị phóng đại vô hạn. Hơi thở từ lồng ngực người đàn ông lạnh lẽo như sương tuyết, bao phủ lấy toàn thân cô.
Đây là một khoảng cách đủ để kẻ săn mồi vây khốn con mồi đến chết…
Động tác anh kéo cô rất nhẹ, không dùng mấy lực, nhưng tay còn lại của anh vẫn đang cầm khẩu Browning chắn ngang hông cô.
Một tư thế đủ mập mờ, cũng đủ sát khí, dập tắt tia hy vọng cầu may cuối cùng của cô.
“Cô…” Người đàn ông hạ mắt nhìn, trong đôi mắt đen thẫm thoáng lên một tia cảm xúc lạ lùng.
Anh đưa tay nâng cằm cô lên, dường như muốn cô quay về phía mình.
Tạ Thanh Mạn sợ hết hồn hết vía.
Cô sợ anh đổi ý, không nhận ra sự hòa hoãn và do dự của anh. Cô dứt khoát vùng khỏi tay anh, lao ra cửa chạy trốn.
Cửa sinh ngay trước mắt.
Người đàn ông không ngăn cản, có lẽ cũng chẳng cần ngăn cản.
Bởi vì bên ngoài xe không biết từ lúc nào đã có người đứng đó chờ sẵn…
Ngay khoảnh khắc cửa xe mở ra, người tới ném những thiết bị quay phim vừa tịch thu được từ phóng viên vào trong xe.
“Diệp thiếu, thật là tình cờ nhỉ.”
Giọng người vừa tới mang theo vẻ trêu chọc, cười lớn nói: “Bên ngoài có đám phóng viên lén lén lút lút, bên trong lại giấu mỹ nhân, chỗ này của ngài đúng là náo nhiệt thật đấy.”
Tạ Thanh Mạn theo bản năng định quay đầu lại.
Người vừa tới đã sớm đề phòng. Anh ta giơ tay ấn vào một huyệt đạo sau gáy cô, động tác quá dứt khoát, hoàn toàn không cho cô cơ hội nhìn rõ.
Sau gáy Tạ Thanh Mạn tê rần, lập tức ngất đi.
Biến cố xảy ra quá nhanh.
Tia chớp xuyên qua những tầng mây đen tích tụ như vảy cá, bóng tối cuồn cuộn nuốt chửng bầu trời, nước mưa trút xuống xối xả, tất cả chỉ diễn ra trong chớp mắt.
Trận mưa rào cuối hạ ở đảo Hongkong, đúng lúc này, đột ngột giáng xuống.
Hết chương 3
Từ tác giả:
Câu chuyện sẽ được triển khai từ góc nhìn của nữ chính trong lần đầu gặp gỡ. Những gì diễn ra trong phần giới thiệu là chuyện của sau này, dòng thời gian hiện tại vẫn chưa chạm đến mốc thời gian đó.
Spoil:
“Biết ngay đám săn ảnh sẽ phát điên mà, hôm qua đúng là có kẻ rình rập ở nghĩa trang thật.”
“Nhưng kể cũng lạ, tớ còn chưa kịp lên tiếng thì tin tức đã bị đè xuống rồi…”
