Chương 101: Thoải mái

Chuyển ngữ: @motquadao
Giang Thủy Tiểu Tạ.
Khi Lâm Sơ Dao ngáp ngắn ngáp dài bước vào nhà, Minh Ứng Chương đã có mặt ở đó. Cô nàng lễ phép và ngoan ngoãn chào một tiếng: “Cậu, con chúc cậu năm mới vui vẻ ạ.” (*)
(*) Ở bên Trung, anh trai hay em trai của mẹ đều được gọi là cậu.
Minh Ứng Chương gật đầu: “Năm mới vui vẻ.”
Lâm Sơ Dao lại chạy đến bên cạnh bà nội Minh, ôm cánh tay bà cụ nũng nịu rồi xòe tay xin lì xì: “Bà nội, con chúc bà năm mới vui vẻ ạ~”
Bà cụ Minh mỉm cười vỗ nhẹ vào lòng bàn tay cô nàng: “Mới chỉ là Tết Dương lịch thôi mà, có phải Tết Nguyên đán đâu mà đã chúc Tết thế này.” Không đợi Lâm Sơ Dao kịp nói gì, bà cụ nói tiếp: “Đợi khi nào có kết quả thi cuối kỳ, bà ngoại sẽ thưởng cho con một bao lì xì thật lớn.”
Lâm Sơ Dao: “…”
Cảm ơn bà, tự nhiên con hết muốn nhận rồi.
Cả gia đình ngồi đó, Minh Xu không nhịn được nhỏ giọng hỏi một câu: “Mẹ, Minh Trạc có về không ạ?”
Nụ cười trên mặt bà cụ Minh nhạt đi vài phần, bà cụ thở dài: “Sáng nay mẹ gọi điện cho thằng bé rồi, nó vừa kết thúc buổi nghiệm thu về đợt khảo sát sa mạc, bảo là muốn nghỉ ngơi hai ngày rồi mới về.”
Minh Ứng Chương nhấp trà, vẻ mặt trầm mặc và lạnh lùng: “Nghỉ ngơi hai ngày cái gì, nó không muốn gặp con thì có.”
Lời này vừa thốt ra, không ai dám tiếp lời.
Lâm Sơ Dao nhớ tới chuyện lần trước Minh Trạc đã giúp mình che giấu chuyện trốn học đi Tây Bắc chơi nên định đứng ra nói giúp anh vài câu: “Cậu ơi, bữa trước anh họ ở sa mạc, con có đến thăm rồi. Điều kiện làm việc của họ vất vả lắm, ngày nào cũng dầm mưa dãi nắng, nhiều khi còn không được ăn uống đàng hoàng…”
Cạch một tiếng.
Minh Ứng Chương đặt mạnh chén trà xuống chiếc bàn gỗ tử đàn bên tay phải, trầm giọng nói: “Chẳng phải do chính nó khăng khăng đòi đi sao, còn trách ai được.”
Bà cụ liếc nhìn ông đầy trách móc: “Có ai nói là trách ai đâu, Sơ Dao chỉ bảo là Tiểu Trạc làm việc vất vả, đâu phải cố ý né tránh anh đâu, anh nổi nóng với ai thế.”
Lúc này sắc mặt Minh Ứng Chương mới dịu lại một chút: “Cậu không có ý gì đâu, Sơ Dao đừng để tâm nhé.”
Minh Xu khẽ ho một tiếng: “Sơ Dao còn trẻ con, lại thân với anh họ, con bé cũng chỉ không muốn thấy hai người nảy sinh mâu thuẫn thôi.”
Nói toạc ra như vậy, bầu không khí mới dần hòa hoãn trở lại.
Thực ra Lâm Sơ Dao cũng không để tâm, tính tình của cậu thế nào, cô nàng đã được chứng kiến từ nhỏ rồi. Vốn đã mất đi đứa con trai út, vậy mà trong cơn nóng giận lại còn đoạn tuyệt quan hệ với con trai trưởng, vì sĩ diện mà suốt mười năm không chịu cúi đầu, làm gì có ai cứng đầu hơn ông được chứ.
Bà cụ lại nói với Minh Ứng Chương: “Giờ Tiểu Trạc đã về rồi, anh thu xếp thời gian qua chỗ nó một chuyến, ngồi xuống nói chuyện cho tử tế.”
Minh Ứng Chương xoay chén trà nóng vừa được châm thêm, mặt không cảm xúc: “Không đi, con lấy đâu ra nhiều thời gian thế. Nó bận rộn, chẳng lẽ con không bận sao.”
Thực ra Minh Ứng Chương ngại không nói ra, hai hôm trước ông đã đến đó một chuyến rồi nhưng phát hiện Minh Trạc đã đổi mật khẩu cửa nhà.
Ông thử vài ngày kỷ niệm đều không đúng, thế là đùng đùng nổi giận bỏ về.
Bà cụ đấm nhẹ vào ngực, thở dài thườn thượt: “Chẳng biết đời này tôi còn có cơ hội nhìn thấy cha con các anh làm lành với nhau không nữa.”
Minh Ứng Chương khựng lại một lát, rồi mới hỏi: “Mẹ có biết chuyện nó có bạn gái không?”
Bà cụ ngơ ngác: “Bạn gái gì cơ?”
Còn Lâm Sơ Dao thì đột ngột ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn đầy vẻ hóng hớt.
Minh Ứng Chương nói: “Lần trước đến nhà nó, con đã gặp một cô gái. Tuy nói là bạn bè nhưng con thấy giống bạn gái hơn. Cô bé đó còn cùng Minh Trạc đến nơi Tiểu Cảnh gặp nạn. À đúng rồi, con bé còn tặng con hai bình rượu nếp nữa.”
Bà cụ nghiến răng: “Chuyện quan trọng như vậy, sao anh không nói sớm?”
“Con tưởng chuyện gì nó cũng kể với mẹ chứ.”
Trong giọng nói còn mang theo chút đắc ý.
Quan hệ giữa Minh Ứng Chương và Minh Trạc căng thẳng như vậy mà ông lại biết chuyện Minh Trạc có bạn gái trước cả bà cụ.
Bà cụ Minh lườm ông một cái: “Nếu anh đã nói thế thì tôi cũng biết rồi, thằng bé thích cô bé đó, vẫn đang theo đuổi. Nếu thực sự ở bên nhau rồi, làm sao nó có thể không nói với tôi được.”
Bố của Lâm Sơ Dao là Lâm Vu Trung bày tỏ sự thắc mắc: “Con gái nhà ai mà Tiểu Trạc còn phải theo đuổi cơ à?”
Nói xong, mọi người không hẹn mà cùng quay sang nhìn Lâm Sơ Dao.
Cô nàng là người có khả năng biết rõ nhất.
Lâm Sơ Dao lẳng lặng cúi đầu, thực hiện chiến thuật lảng tránh.
Cô nàng có thể không biết sao? Cô nàng biết quá rõ là đằng khác!
Nhưng chuyện Minh Trạc còn chưa tự nói ra, cô nàng mà hé môi thì chỉ có thể là đang cảm thấy điểm môn Địa chất tự chọn của mình quá cao.
Đến trưa, khi cả nhà chuyển sang phòng ăn, Minh Xu kéo Lâm Sơ Dao lại, nhỏ giọng hỏi: “Cô gái anh họ con thích có phải là người hôm nọ thằng bé đến nhà hỏi con không?”
Lâm Sơ Dao mập mờ: “Có lẽ là vậy ạ, con không biết đâu.”
Minh Xu vỗ nhẹ vào mông con gái: “Nói cho đàng hoàng nào.”
Lâm Sơ Dao nũng nịu: “Mẹ ơi, con thực sự không biết mà, mẹ đi mà hỏi anh họ ấy. Chuyện riêng của anh ấy, con nào dám nói bậy.”
Minh Xu im lặng vài giây, cũng không làm khó cô nàng nữa, chỉ hỏi: ““Con đi sa mạc thăm anh họ khi nào vậy?”
Lâm Sơ Dao: “…”
Xong đời rồi.
*
Văn Đàn ngủ một mạch đến tận ba giờ chiều.
Lâu lắm rồi cô mới ngủ sâu như vậy, cũng lâu lắm rồi mới ngủ tới khi tự nhiên tỉnh giấc.
Văn Đàn thoải mái vươn vai một cái, mở mắt ra mới nhận ra đây không phải nhà mình.
Căn nhà trang trí theo phong cách lạnh lùng, tối giản mà gọn gàng.
Văn Đàn bật mạnh dậy, ký ức dần dần quay về.
Đây là nhà của thầy Minh.
Khóe môi cô cong lên, vén chăn, xỏ chân vào đôi dép thỏ bông, dậm dậm vài cái rồi mới vào phòng tắm rửa mặt.
Ánh nắng buổi chiều tà tràn ngập phòng khách.
Khi Văn Đàn bước ra, Minh Trạc đang nấu cơm trong bếp. Cô đứng sau lưng anh, nhỏ giọng gọi: “Thầy Minh.”
Minh Trạc quay đầu lại: “Ngủ ngon không?”
Văn Đàn đưa ra một đánh giá năm sao: “Rất ngon, giường của anh thoải mái quá.”
Minh Trạc: “…”
Văn Đàn hoàn toàn không nhận ra, câu nói này giữa nam và nữ tràn đầy sự ám chỉ. “Giường của anh thoải mái quá” chẳng khác nào “đêm qua anh tuyệt lắm”.
Cô tò mò hỏi: “Của bên nào đó anh?”
Văn Đàn thực sự muốn xin link mua, mỗi lần chuyển nhà là cô lại thay giường một lần, nhưng ngay cả giường ở khách sạn năm sao cũng không sánh bằng giường ở đây.
Minh Trạc xoay người bế bổng cô lên, đặt cô ngồi lên bàn đảo bếp, hai tay chống hai bên người cô, nhìn thẳng vào mắt cô, thong thả lên tiếng: “Em chắc chắn là do giường thoải mái hả?”
“…”
Mặt Văn Đàn lập tức đỏ bừng.
Anh nói vậy, hình như cũng có lý…
Hơn hai mươi năm qua, Văn Đàn chỉ mới ngủ chung giường với bà ngoại và Lâm Sơ Dao, cảm giác hoàn toàn khác hẳn với việc rúc vào lòng anh chìm vào giấc ngủ.
Dù chẳng làm gì cả nhưng lại có cảm giác hòa hợp về mặt tinh thần, cảm thấy rất an tâm.
Ánh mắt Minh Trạc rơi trên môi cô, tối đi vài phần. Ngay khi anh định cúi xuống hôn thì điện thoại của Văn Đàn trong phòng ngủ vang lên.
Cô nhanh chóng nhảy xuống khỏi đảo bếp, thoát khỏi vòng tay anh, vành tai nóng rực: “Em đi nghe điện thoại đã…”
Minh Trạc “ừ” một tiếng, thu tay lại, đứng thẳng người nói: “Nghe xong thì ra ăn cơm nhé.”
Văn Đàn đáp: “Vâng.”
Trước khi quay vào phòng ngủ, cô còn kiễng chân lên, nhanh chóng hôn nhẹ vào môi anh một cái.
