[Tai tiếng] Chương 100

Chương 100: Năm mới

Chuyển ngữ: @motquadao


Văn Đàn đứng trong phòng tắm nhìn bàn chải và chiếc cốc mới trên bệ rửa mặt cùng chiếc khăn mặt bên cạnh, hai tay ôm lấy gương mặt đang nóng bừng, nụ cười trên khóe môi không sao kìm lại được. 

Cô cắn sợi dây buộc tóc, buộc gọn mái tóc ra sau gáy rồi lần lượt cởi bỏ quần áo, vặn vòi hoa sen. 

Tiếng nước vang lên, hơi nóng mịt mù dần bao phủ cả phòng tắm.

Khi Minh Trạc bước vào phòng ngủ, ánh mắt anh vô thức mà dừng lại trên cánh cửa kính mờ hơi nước, yết hầu khẽ chuyển động. 

Anh vừa định quay người đi ra ngoài, tiếng nước đã ngừng lại, giọng của Văn Đàn truyền ra từ bên trong mang theo vẻ thăm dò: “Thầy Minh, anh có đó không…”

Giọng Minh Trạc ôn tồn: “Ừm?”

Văn Đàn nhỏ giọng: “Em quên lấy nội y rồi, anh có thể giúp em lấy vào được không, ngay trong ngăn kéo vali ấy, có một cái túi…”

Minh Trạc im lặng hai giây mới đáp: “Được.”

Anh đi đến trước vali, quỳ một chân xuống, mở ngăn kéo mà Văn Đàn nói ra, bên trong ngoài hai bộ đồ lót còn có cả miếng dán ngực. 

Thái dương Minh Trạc hơi căng lên, anh hỏi cô: “Em muốn màu nào?”

“… Màu nào cũng được.” Văn Đàn nói tiếp, “Anh đưa cả cái túi đó cho em luôn đi.”

Một phút sau, tiếng gõ cửa vang lên. 

Một bàn tay trắng nõn thon thả thò ra từ phòng tắm, Minh Trạc đưa túi cho cô. 

Văn Đàn nhanh chóng thu tay lại: “Em cảm ơn.”

Cô nhìn đồ trong túi, khuôn mặt vốn đã đỏ vì hơi nước lại càng đỏ hơn.

Bình thường ở nhà,  Văn Đàn tắm xong đi ngủ đều không mặc nội ý nên lúc nãy vào phòng tắm đã quên béng mất. 

Trước khi tắm trên người cô vẫn là miếng dán ngực lúc mặc lễ phục đón giao thừa, xuống sân khấu thay đồ xong là đi thẳng ra sân bay, vừa rồi cô đã ném thẳng vào thùng rác… 

Văn Đàn rút hai tờ giấy che lại rồi nhanh chóng mặc đồ ngủ, xõa tóc rồi bước ra khỏi phòng tắm.

Minh Trạc đã không còn ở đó nữa. 

Cô thở phào nhẹ nhõm, đi ra phòng khách, nhìn quanh tìm kiếm: “Thầy Minh ơi?”

Minh Trạc từ ngoài ban công đi vào: “Tắm xong rồi à?”

Văn Đàn khẽ gật đầu: “Xong rồi ạ. Anh… đi tắm đi.”

Minh Trạc đi đến trước mặt cô, trên người vẫn còn thoang thoảng mùi thuốc lá, anh đưa tay gạt lọn tóc ướt dính trên trán cho cô: “Nếu mệt thì em ngủ trước đi nhé.”

Văn Đàn lí nhí đáp: “Em biết rồi, vậy anh… lại ngủ sofa sao?”

Minh Trạc nhìn cô, như đang trưng cầu ý kiến: “Anh có thể ngủ trên giường không.”

Văn Đàn nghiêng mặt đi, vành tai nóng bừng: “Đó là giường của anh, anh đương nhiên… đương nhiên có thể ngủ rồi.”

Khóe môi anh hơi cong lên: “Được.”

Văn Đàn lập tức quay người, chạy nhanh như thỏ: “Em buồn ngủ rồi, em đi ngủ trước đây.”

Cô chui tọt vào trong chăn, trùm kín đầu, đôi mắt long lanh mở to. 

Mọi động tĩnh bên ngoài đều trở nên rất rõ ràng, cô nghe thấy tiếng Minh Trạc mở tủ lấy quần áo, nghe thấy tiếng cửa phòng tắm đóng lại, và cả tiếng nước chảy rì rào…

Văn Đàn kéo chăn xuống một chút để hít thở không khí trong lành. 

Nhịp tim cô dường như còn đập nhanh hơn cả lúc nãy.

Vừa hồi hộp, cô vừa ngồi dậy lôi điện thoại từ trong túi xách ra rồi nằm lại vào chăn, trả lời những tin nhắn chúc mừng năm mới mà mọi người gửi tối qua. 

Văn Văn nhắn cho cô từ hai tiếng trước báo rằng mình đã về đến nhà. 

Văn Đàn chuyển cho cô bé một phong bao lì xì 8888 tệ.

Văn Đàn:【Dạo này vất vả rồi, năm mới vui vẻ~】 

Văn Văn gần như trả lời ngay lập tức:【Cảm ơn chị Văn Đàn! Chị đúng là ba mẹ tái sinh của em!】 

Văn Đàn:【Cũng không đến mức đó đâu.】 

Văn Văn:【Chúc chị và thầy Minh bền lâu, hạnh phúc viên mãn, đầu bạc răng long.】 

Văn Đàn lại gửi thêm một giao dịch chuyển khoản nữa. 

Văn Văn:【Lần đầu tiên trong đời em thấy kiếm tiền dễ đến thế…】 

Văn Văn:【Sau này em nhất định sẽ chăm chỉ trau dồi nghệ thuật ăn nói!】

Văn Đàn nén cười, trò chuyện thêm vài câu với cô bé rồi thoát khỏi khung chat. 

Cô lướt xuống dưới, ở góc không ai để ý, Mạnh Trần An cũng gửi cho cô một lời chúc năm mới.

Mạnh Trần An:【Tiểu Đàn, năm mới vui vẻ, chúc em ngày càng phát triển.】 

Văn Đàn trực tiếp bỏ qua. 

Lần trước ở Tinh Quang Thịnh Điển, lớp màng mỏng cuối cùng giữa cô và Mạnh Trần An cũng đã bị xé toạc, không cần thiết phải tiếp tục những lời xã giao giả tạo này nữa.

Ngoài ra còn có tin nhắn của Lâm Sơ Dao. 

Lâm Sơ Dao:【Bảo bối, năm mới vui vẻ, năm nay cậu nhất định sẽ bùng nổ bùng nổ bùng nổ bùng nổ bùng nổ cháy rực cả bầu trời!】 

Văn Đàn thực hiện một lệnh chuyển khoản. 

Văn Đàn:【Năm mới vui vẻ nhé bảo bối.】 

Hai giây sau, Lâm Sơ Dao trả lời ngay. 

Lâm Sơ Dao:【Cậu dậy sớm thế?】 

Văn Đàn:【Thật ra tớ vẫn chưa ngủ…】 

Văn Đàn:【Cậu dậy sớm thế làm gì?】

Lúc này còn chưa đến chín giờ sáng, cũng chính là thời điểm đẹp để Lâm Sơ Dao gặp gỡ Chu Công. 

Lâm Sơ Dao:【Đừng nhắc nữa, sáng sớm đã bị mẹ tớ lôi dậy đi thăm bà ngoại.】 

Lâm Sơ Dao:【Tớ vẫn thường xuyên tới nhà bà màaaa, tại mọi người bình thường không có thời gian đấy chứ, cứ nhất định phải bắt tớ đi cùng.】

Lâm Sơ Dao:【/Icon khóc lớn/ /Icon khóc lớn/ /Icon khóc lớn/.jpg】

Văn Đàn gửi một cái icon ôm ấp để an ủi:【Vất vả rồi.】 

Một lúc sau, Lâm Sơ Dao lại bất ngờ nhắn một tin:【Cậu có muốn gặp anh họ tớ không?】 

Văn Đàn:【… Cảm ơn, không muốn.】 

Lâm Sơ Dao bắt đầu mồi chài:【Anh họ tớ đẹp trai lắm, còn cực kỳ giỏi luôn, là người thông minh nhất nhà tớ đấy.】 

Văn Đàn:【Trong mắt tớ, không ai đẹp trai hơn thầy Minh.】 

Lâm Sơ Dao:【…】 

Lâm Sơ Dao:【Nếu tớ nói, hai người bọn họ trông cũng sêm sêm nhau thì sao.】 

Văn Đàn:【Hahaha, thế thì tớ thà tự chọc mù mắt mình tại chỗ.】 

Văn Đàn thực sự không có cách nào đặt khuôn mặt của Minh Trạc lên thân hình đầy cơ bắp, một đấm có thể hạ gục mười con bò của anh họ Lâm Sơ Dao. 

Quá đáng sợ.

Đúng lúc này, tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại. 

Không biết Lâm Sơ Dao còn gửi thêm tin nhắn gì nữa, Văn Đàn lập tức nhét điện thoại xuống dưới gối, nhắm mắt giả vờ ngủ. 

Rất nhanh sau đó, cửa phòng tắm mở ra, tiếng bước chân từ xa lại gần. 

Văn Đàn càng  nhắm mắt chặt hơn, tay nắm chặt lấy một góc gối. Minh Trạc vén chăn, nằm xuống phía sau cô, đưa tay nhẹ nhàng ôm cô vào lòng. 

Trên người anh dường như còn vương hơi nước nóng ẩm, hòa quyện với mùi sữa tắm giống hệt trên người Văn Đàn.

Cơ thể Văn Đàn căng cứng, rõ ràng là đang giả ngủ.

Minh Trạc im lặng cười cười: “Anh vẫn chưa nói với bà nội về chuyện chúng ta bên nhau. Nếu bà biết, có thể sẽ làm phiền đến cuộc sống bình thường của em. Đợi khi nào em chuẩn bị xong, sẵn sàng gặp bà rồi, anh sẽ đưa em về.”

Văn Đàn chậm rãi mở mắt, biết Minh Trạc sợ cô nghĩ nhiều. 

Cô xoay người rúc vào lòng anh: “Bà có đang giục anh đi xem mắt không?”

Minh Trạc “ừm” một tiếng.

 Văn Đàn ngước đầu nhìn anh: “Với cô đồng nghiệp đó ạ?”

Minh Trạc cười: “Nhớ rõ vậy cơ à?”

Văn Đàn bĩu môi: “Đương nhiên là nhớ rõ rồi, hai người là Kim Đồng Ngọc Nữ mà, cô ta còn nói em…” 

Nói tới đây, cô đột ngột im bặt. 

Thật ra Văn Đàn không định kể với anh chuyện Hứa Linh Nguyệt từng tìm mình. Người không quan trọng, cô cũng chẳng để trong lòng, chỉ là đang đà câu chuyện nên suýt nữa lỡ lời.

Minh Trạc hơi khựng lại, lông mày nhíu nhẹ, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt cô: “Cô ta nói gì với em?”


Hết chương 100

Bình luận về bài viết này