Chương 3

Chuyển ngữ: @motquadao
Đàn Hòa không biết mình đã hôn mê bao lâu, khi tỉnh lại trời đã gần giữa trưa, ánh nắng chan hòa khắp căn phòng.
Đầu óc không còn quay cuồng, toàn thân khoan khoái dễ chịu, nàng vừa ngáp vừa vươn vai thật dài.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, nàng cứ ngỡ mình đang ở trong căn trúc lâu quen thuộc.
Trước mắt là chiếc rèm sa mỏng thêu gấm lụa rực rỡ, dài thướt tha chạm đất. Đàn Hòa ngẩn người, nhanh chóng nhận ra đây là nơi nàng đã nghỉ ngơi khi mới đến “Ngô phủ”. Lòng nàng dần chùng xuống.
Cảnh tượng Ngô thị đến tìm nàng ngày hôm đó lại ùa về trong tâm trí.
Nàng nghĩ mình đã bị Ngô thị lừa rồi. Nơi này căn bản không phải Ngô phủ, cũng chẳng có Ngô lão phu nhân nào đang mắc bệnh nặng.
Có lẽ trong lời của Ngô thị cũng có một phần sự thật. Ngày rời khỏi Ô Điền, nàng tận mắt nhìn thấy trong thành tường đổ gạch nát, cảnh tượng hoang tàn tiêu điều, có lẽ Đàn gia đang lâm vào cảnh khốn cùng, thậm chí đứng trước nguy cơ nguy hiểm đến tính mạng.
Chỉ là, tại sao bà ta lại phải lừa nàng đến kinh thành, đến tận nơi này.
Đàn Hòa thực sự không thể hiểu nổi.
Bỗng nhiên, trong lòng nàng nảy ra một giả thuyết, hơi thở nàng nghẹn lại, nhưng nghĩ kỹ lại thấy điều này quá hoang đường.
Trong lúc tâm tư rối bời, hình ảnh nam nhân quỷ quyệt khó lường kia lướt qua tâm trí Đàn Hòa một cách mơ hồ.
Chỉ cách nhau gang tấc, ánh mắt người đó âm u tà mị tựa như ẩn chứa một vật hữu hình đè nặng lên người nàng.
Nàng không biết phải diễn tả ánh mắt đó thế nào, giống như một con rắn độc lạnh lẽo chậm rãi cuộn quanh thân người, từng tấc từng tấc trườn trên da thịt.
Đàn Hòa không kìm được xoa xoa cánh tay đang lộ ra ngoài chăn gấm.
Rốt cuộc phải làm thế nào để rời khỏi nơi này đây… Lông mày Đàn Hòa khẽ nhíu lại.
Càng nghĩ càng hoảng loạn.
Đầu óc Đàn Hòa ong ong hỗn độn. Sau vài hơi tĩnh lặng, nàng dứt khoát không nghĩ gì nữa, nằm trên giường thả lỏng và thư giãn cơ thể.
Từng tầng nắng xuyên qua khung cửa sổ tinh xảo tràn vào phòng rơi trên khuôn mặt trắng như tuyết của nàng, mái tóc đen rối bời phủ trên gối, nhìn từ xa như băng cơ ngọc cốt, dung nhan rạng rỡ.
Tựa như đóa anh túc mới chớm nở trong nắng xuân, đẹp gần như yêu mị, vừa nồng nàn lại vừa mỏng manh.
Hoàng Tước ngồi xổm trên xà nhà, đăm chiêu nhìn thiếu nữ trên giường rất lâu.
Nàng ấy cũng không thể hiểu nổi, mình đang yên đang lành trong đội ảnh vệ, vì sao đột nhiên lại bị Thái tử điều đến bên cạnh nữ lang này.
Giữa lúc Hoàng Tước đang miên man suy ngẫm, nghe thấy tiếng vải vóc ma sát sột soạt bên dưới, thiếu nữ đã thay xong y phục, mái tóc đen mượt mà như lụa gấm đổ xuống bên hông, phác họa dáng người mềm mại thanh thoát khiến người ta không thể rời mắt.
Nàng vén rèm châu bước ra khỏi phòng ngủ, đi ra ngoài.
Hoàng Tước theo bản năng muốn đi theo. Thói quen khiến nàng ấy nhẹ nhàng nhảy xuống từ xà nhà, nhưng không ngờ vì ngồi quá lâu nên… chân bị tê.
Hoàng Tước trơ mắt nhìn mình như chim gãy cánh, “bịch” một tiếng nặng nề, ngã thẳng xuống đất.
Căn phòng im lặng một cách kỳ dị trong chốc lát.
Hoàng Tước thấy thiếu nữ xinh đẹp kia giật mình, đột ngột quay đầu, ánh mắt nhìn mình tràn đầy vẻ không thể tin nổi và… kinh ngạc.
Chưa kịp để nàng nói gì, Hoàng Tước nhanh chóng bò dậy, trước tiên mở lời để làm rõ thân phận.
“Nữ lang an lành.” Nàng ấy cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, ánh mắt thoáng chút xấu hổ, “Nô tỳ Hoàng Tước, phụng mệnh đến hầu hạ nữ lang.”
Trong lòng Hoàng Tước gào thét, biết thế đã không trèo lên cao như vậy, giờ thì hay rồi, mất hết cả mặt mũi.
Đàn Hòa chấn động, kinh ngạc nhìn người đột nhiên rơi từ hư không xuống sau lưng mình, ánh mắt phức tạp không nói nên lời.
Có phải tất cả mọi người trong phủ này đều thần xuất quỷ nhập, lại còn đặc biệt thích xuất hiện từ phía sau lưng người khác không…
*
Suốt mấy ngày liền, bên cạnh Đàn Hòa chỉ có thiếu nữ tên Hoàng Tước này, không thấy bất kỳ ai khác.
Cho đến một ngày, Hoàng Tước vô tình lỡ lời, nói ra rằng nàng chính là dược nhân được Phùng công công tìm về cho Thái tử, mọi chuyện xảy ra trước đó lập tức được xâu chuỗi lại.
Đàn Hòa lập tức bừng tỉnh.
Trong sách của vu y (*) từng ghi chép, lấy người sống làm phôi thuốc, lấy rắn rết cổ trùng làm dẫn, rồi cho ăn đủ loại dược liệu quý hiếm để có thể luyện thành dược nhân. Sau đó, lấy máu của họ làm thuốc dẫn, có thể chữa được bách bệnh trên đời.
(*) Vu y là người dùng cả các phương pháp tâm linh (cúng bái, bùa chú) lẫn các phương pháp thực tế (thảo dược, châm cứu) để chữa bệnh.
Từ khi nàng bắt đầu có ký ức, thuốc men là vật bất ly thân với nàng. Nàng là một người sắp chết, khi đó Sư phụ đã dùng mọi cách để giữ mạng cho nàng.
Hàng ngày không là dược dục thì cũng là dược thiện (*), cứ kéo dài như thế, phần lớn độc vật tự nhiên chẳng thể làm gì được nàng.
(*) Dược dục là tắm thuốc, dược thiện là ăn thuốc.
Đúng như nàng đã đoán, Ngô thị lừa nàng đến đây, quả thực là vì máu trên người nàng.
Khoảnh khắc biết được sự thật, trong lòng Đàn Hòa không rõ là bi hay giận. Sau thoáng dao động ngắn ngủi, cảm xúc lại bình lặng trở lại.
Hôm đó, Đàn Hòa ngồi tựa bên trụ hành lang, ánh nắng mặt trời bao phủ trên đỉnh đầu khiến hai má nàng hơi ửng hồng như ngọc ấm phát sáng, ánh mắt lúng liếng rực rỡ không gì sánh bằng.
Tiểu Kim và Tiểu Ngân đã lâu không được thấy ánh sáng mặt trời cũng được thả ra. Hai anh em thân thiết tựa vào nhau, nằm sấp trên lan can, vô cùngthoải mái.
Hoàng Tước đứng chờ bên cạnh, mắt lộ vẻ hiếu kỳ. Bọ cạp thì nàng ấy từng thấy rồi, nhưng loại toàn thân màu vàng bạc thế này thì chưa gặp bao giờ.
Nàng ấy khá bất ngờ nhìn Đàn Hòa thêm mấy lần, trông thì yếu ớt mảnh mai thế mà không ngờ lại dám nuôi loại độc vật này.
Thiên hạ rộng lớn, quả nhiên không gì là không có. Người ở vùng Ô Điền đúng là không tầm thường.
Đàn Hòa nhàn nhạt ngước mắt, nhìn về phía Hoàng Tước gần đó, hỏi điều đã quanh quẩn trong lòng bấy lâu: “Đây là nơi nào vậy?”
Hoàng Tước đáp ngắn gọn: “Đông Cung.”
Nghe vậy, Đàn Hòa hơi nheo mắt, vẻ mặt có chút mơ hồ.
Nếu không phải Hoàng Tước đã tiếp xúc với nàng mấy ngày nay thì thật sự sẽ nghĩ nữ lang này là tiên nữ hạ phàm, hoàn toàn không hiểu chuyện nhân gian.
“Đông Cung là cung điện của Thái tử. Thái tử Điện hạ là Trữ Quân của một nước, là sự tồn tại chỉ đứng sau Hoàng đế trong thiên hạ.” Hoàng Tước chậm rãi giải thích, đồng thời âm thầm quan sát phản ứng của người đối diện.
Hơi thở của nữ lang vẫn mềm mại, ổn định, ánh mắt tĩnh lặng nhìn Hoàng Tước, không nói một lời.
Hoàng Tước có kiến thức sâu rộng, là người giỏi giao tiếp nhất trong đội ảnh vệ, nhưng đây là lần đầu tiên nàng ấy gặp một người như Đàn Hòa, dung mạo tuyệt mỹ nhưng tính tình lại ôn hòa như mây nhạt núi xa, chậm rãi bình thản, rất dễ gần.
Lần duy nhất Hoàng Tước thấy nàng thất thố là khi chính mình trượt chân ngã, làm nàng sợ đến tái cả mặt.
Cũng chỉ có duy nhất lần đó.
Những ngày sau, nàng dường như nhanh đã thích nghi với nơi xa lạ này, nhưng vẫn giữ sự cảnh giác.
Ban đầu, Hoàng Tước còn để ý mọi cử chỉ của nàng, nhưng theo thời gian, Hoàng Tước nhận ra, nàng như có mang một cảm giác cô độc xa cách thế tục. Mặt trời mọc thì dậy, mặt trời lặn thì nghỉ, cuộc sống vô cùng đơn điệu.
Giống như mặt nước hồ sâu tĩnh lặng, dù có viên đá lớn đến mấy rơi xuống, cuối cùng mặt nước vẫn sẽ trở lại bình yên.
Hoàng Tước nhìn nữ lang trước mặt, chuyển đề tài: “Nhưng nữ lang yên tâm, lúc trước là nô tỳ lỡ lời, người không phải dược nhân nên không cần hoang mang sợ hãi.”
Phùng công công đã làm một chuyện ngu xuẩn. Giờ đây trong kinh thành trên dưới đều biết Thái tử có được một dược nhân hiếm có, lời truyền miệng tam sao thất bản ngày càng méo mó, đã biến thành tin đồn Thái tử cần phải cắt thịt lấy máu hằng ngày để chữa bệnh mãn tính.
Thái tử Điện hạ nổi tiếng hành sự cổ quái, khát máu âm hiểm, giờ lại có thêm một ác danh – mẫn diệt nhân tính (*).
(*) 泯灭人性 (Mẫn diệt nhân tính) là một thành ngữ tiếng Hán dùng để chỉ sự suy đồi đạo đức đến mức cực đoan, chỉ hành vi hoặc bản chất của một kẻ đã mất sạch tính người, không còn lương tri, lòng trắc ẩn hay đạo đức tối thiểu.
Nhưng cũng coi như là hữu xạ tự nhiên hương, chuyện này khiến một số kẻ lòng dạ rối bời, bắt đầu rục rịch hành động, không quản được cái tay đáng bị chặt của mình.
Trong mắt bọn chúng, chỉ cần dược nhân này có ích cho Thái tử thì nàng nhất định phải chết.
Chẳng trách Điện hạ lại lệnh cho nàng ấy theo sát nữ lang này không rời nửa bước.
Hàng mi dài của Đàn Hòa khẽ run. Nàng trầm ngâm chốc lát, nàng nghĩ, nàng đại khái đã hiểu rồi.
Đây chính là nơi gọi là Hoàng Thành, nam nhân kia hẳn là chủ nhân của Đông Cung, chính là “Thái tử Điện hạ” mà Hoàng Tước nhắc đến.
“Ừm… Vậy khi nào ta có thể trở về?”
Đàn Hòa ngước đôi mắt đen láy trong veo lên, khẽ hỏi.
Câu hỏi đến quá đột ngột, Hoàng Tước nhất thời lặng thinh.
Mãi một lúc sau, Hoàng Tước mới ho khan một tiếng: “Việc này phải chờ ý chỉ của Điện hạ.”
Hiện nay triều đình dâng sóng ngầm, bè phái đấu đá kịch liệt. Hoàng đế ngồi vững trên cao xem hổ đấu, Đông Cung lại chính là trung tâm của vòng xoáy quyền lực này. Nàng đã bị cuốn vào trong đó, ắt không thể dễ dàng rút lui.
Thật lòng mà nói, nàng chỉ an toàn khi ở lại Đông Cung, một khi rời khỏi đây, rất có thể sẽ rước lấy họa sát thân.
Ánh mắt chột dạ của Hoàng Tước lảng đi, vô thức né tránh đôi mắt trong veo như trẻ thơ của nàng, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác hổ thẹn.
Thật kỳ lạ, nàng ấy cứ cảm thấy mình như đang bắt nạt người ta vậy.
Đàn Hòa không khỏi buồn bã, nhưng vẫn mỉm cười với nàng: “Được.”
Nàng mới chỉ mười bảy tuổi, lại sống ẩn trong núi lâu ngày, ít trải sự đời. Trong hoàn cảnh này, dù bề ngoài có bình tĩnh đến mấy, sâu thẳm trong lòng vẫn thường xuyên dâng lên nỗi bất an mãnh liệt.
Thế giới trước kia chỉ có nàng và Sư phụ. Núi sâu không người, ngày qua đêm lại, năm này qua năm khác, họ nương tựa vào nhau.
Ngoài Đàn gia, những chuyện khác, Đàn Hòa biết rất ít.
Bốn năm trước Sư phụ bệnh nặng, thuốc thang vô hiệu, Đàn Hòa cũng bất lực. Lúc đó nàng rất sợ Sư phụ rời xa mình, nhưng dù sợ hãi đến mấy, nàng vẫn phải trơ mắt nhìn Sư phụ lạnh dần trong vòng tay mình.
Giờ đây bị giam hãm ở một nơi hoàn toàn xa lạ, ngoài sợ hãi ra, dường như nàng cũng chỉ có thể bình thản đối diện, không còn cách nào khác.
*
Màn đêm sâu thẳm, thư phòng Đông Cung.
Ánh nến lung linh, căn phòng thanh u. Giá sách san sát dựa vào tường, trên án dài bằng gỗ tử đàn bày la liệt văn kiện chất thành núi. Bên cạnh là một chậu nước trong, vài con cá vàng nhỏ bơi lội trong đó, nhẹ nhàng vẫy chiếc vây đuôi mỏng như cánh ve.
Một bóng dáng thanh mảnh, lanh lợi lặng lẽ xuất hiện ngoài bình phong.
“Khởi bẩm Điện hạ, những ngày qua không phát hiện bất kỳ điều bất gì thường ở Thiên điện. Theo thuộc hạ quan sát, nữ lang này thân thể yếu ớt, hình như có hiểu về y cổ chi thuật, còn nuôi một đôi bọ cạp kỳ lạ. Nhưng nàng ấy dường như không hiểu rõ thế sự, hoàn toàn không biết gì về chuyện ở kinh thành, thậm chí cả ở Ô Điền.”
Người đang nói chính là Hoàng Tước. Nàng ấy hơi ngẩng mắt nhìn về phía thân ảnh nửa sáng nửa tối sau bình phong, cân nhắc từng lời.
“Ngoài ra, thuộc hạ chưa phát hiện ra nàng có bất kỳ điểm gì khả nghi.”
Bên trong im lặng một lát, một lúc sau mới nghe thấy giọng nói trầm thấp vọng ra:
“Ừm, tiếp tục canh chừng.”
Một thân ảnh cao lớn thẳng tắp đứng trước án dài, ánh nến bập bùng mờ ảo bao phủ khuôn mặt hắn, ngũ quan tuấn mỹ sắc bén nhuốm thêm vài phần nhu hòa nhưng vẫn không làm mất đi khí chất sát phạt phong trần kia.
Tạ Thanh Nghiễn cụp mắt, trong đầu chợt hiện lên đôi mắt trong trẻo không vướng bụi trần kia.
Hắn ngẩng đầu nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, ánh trăng như sương tuyết xuyên qua kẽ lá rọi xuống sân. Một cảnh tượng bình yên tĩnh lặng.
Chỉ là dưới vẻ yên bình này lại chứa đựng đầy rẫy góc khuất nhơ nhuốc.
Hắn đang chờ.
Chờ những thứ nhơ nhuốc đó có dám làm càn hay không.
Thần sắc Tạ Thanh Nghiễn lạnh lùng như băng sương, tia sắc bén chợt lóe lên trong mắt: “Gần đây e rằng sẽ có huyết quang, không được lơ là.”
Giọng hắn hờ hững, nhưng Hoàng Tước lại nghiêm mặt, mím chặt môi: “Điện hạ yên tâm, thuộc hạ sẽ luôn chú ý.”
Một ngón tay thon dài của Tạ Thanh Nghiễn khẽ gõ lên mặt bàn: “Huyền Hạc.”
Ánh nến trong phòng bỗng dưng lay động hai cái.
Tàn ảnh lóe lên, một thân ảnh như quỷ mị xuất hiện trong phòng, cung kính đứng chờ.
“Đến Ô Điền, điều tra kỹ lưỡng Đàn gia một phen, từng việc nhỏ nhặt không bỏ sót việc gì.”
“Tuân lệnh.”
*
Ngày hôm sau, Thiên điện.
Sau bữa trưa, Đàn Hòa nghiêng người trên ghế mây dưới hành lang nghỉ ngơi. Ánh nắng ban trưa ngày xuân chiếu rọi lên người, dễ chịu vô cùng.
Gió xuân thổi nhẹ, liễu xuân bay bay, cả sân tràn ngập mùi hương hoa nồng nàn.
Chẳng mấy chốc nàng bắt đầu buồn ngủ, đầu gật gù, thực sự không cưỡng lại được, nàng kéo chiếc chăn mỏng đắp trên người, che mặt ngủ thiếp đi.
Trong giấc mơ, chóp mũi nàng thoang thoảng một mùi hương tùng lạnh lẽo quen thuộc.
Ngay sau đó, không khí xung quanh dường như cũng dần dần đặc lại, như điềm báo trước của một cơn mưa lớn sắp đến.
Sự khác thường này đánh thức Đàn Hòa. Cả người cuộn tròn dưới chăn mỏng cựa quậy một chút, nàng mơ màng kéo chăn xuống một đoạn, để lộ nửa khuôn mặt, ngơ ngác nhìn ra ngoài.
Một bóng đen âm u áp đảo mạnh mẽ bao trùm lấy nàng, như một bức tường cao lớn thâm trầm ngăn cách hoàn toàn với ánh sáng và sự yên tĩnh.
Thân hình nam nhân cao ráo như chi lan ngọc thụ. Hắn đứng gần bên, một thân áo bào đen rộng rãi, thắt lưng thêu viền kim văn liên châu. Nhìn lên nữa là một khuôn mặt tuấn tú không chút biểu cảm, lặng lẽ tỏa ra áp lực khổng lồ.
Hắn đang im lặng cúi đầu nhìn nàng, không biết đã quan sát bao lâu.
Quá mức chấn động, Đàn Hòa tỉnh táo hẳn, mở to mắt, nín thở, bàn tay dưới chăn mỏng toát mồ hôi.
Nếu nàng mắc bệnh tim, Đàn Hòa thầm nghĩ, chắc chắn đã bị dọa chết không biết bao nhiêu lần rồi.
Mặc dù Hoàng Tước đã nói nàng không phải dược nhân, nhưng giờ đây Đàn Hòa không dám hoàn toàn tin lời bất kỳ ai nữa.
Lòng nàng phập phồng lo sợ. Vậy hôm nay hắn đến… là vì muốn uống máu của nàng sao?
Đàn Hòa không lên tiếng, cũng không dám cử động, chỉ ngước mắt nhìn thẳng vào hắn.
Bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều trầm mặc không mở lời.
Gương mặt thiếu nữ trắng mịn như ngọc, được tắm mình trong ánh nắng chói chang lại toát lên vẻ lấp lánh sáng bóng, gần như trong suốt.
Ánh mắt Tạ Thanh Nghiễn dừng lại trên khuôn mặt nàng, trong đáy mắt thoáng qua một tia khác thường, nhưng rất nhanh đã biến mất như thể chưa từng xuất hiện.
So với lúc trước, nàng đã có thêm chút phòng bị, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh hoàn toàn không phù hợp với tuổi tác.
Ban đầu Tạ Thanh Nghiễn nghi ngờ nàng là gian tế bị tráo vào nên mới an bài Hoàng Tước bên cạnh nàng.
Nhưng theo lời Hoàng Tước, dược nhân này thức dậy vào giờ Thìn, đi nghỉ vào giờ Tuất, sau bữa ăn phải đi bộ tiêu cơm, còn phải phơi nắng… hoàn toàn không nhận ra mình đang bị giam lỏng tại đây.
Tạ Thanh Nghiễn cúi mày liếc mắt, đầy ẩn ý nhìn chằm chằm nàng một lúc.
Đàn Hòa bị hắn nhìn đến mức da đầu muốn nứt ra, toàn thân sởn gai ốc.
Trong lòng càng lúc càng hoang mang. Rốt cuộc người này muốn làm gì?
Ngay khoảnh khắc đó, nàng thấy lông mày nam nhân trước mặt sụp xuống, sắc mặt đột nhiên âm trầm hung tợn, khiến người ta kinh hãi.
Trong đầu như có một sợi dây căng thẳng đột ngột đứt gãy, cơn đau nhói sắc lẹm cuộn trào, đôi mắt Tạ Thanh Nghiễn dần phủ đầy tơ máu.
Đó là dấu hiệu trước khi chứng đau đầu phát tác.
Tạ Thanh Nghiễn nghiến chặt răng, mặt đầy sát khí, cả người đột nhiên phiền muộn không chịu nổi, phất tay áo xoay người bỏ đi.
Đàn Hòa còn chưa kịp thở phào, nghi hoặc nhìn khuôn mặt trắng bệch đáng sợ của hắn, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác kỳ lạ quen thuộc.
Ngay khoảnh khắc hắn xoay người rời đi, nàng vươn tay giữ chặt cổ tay hắn. Cách lớp tay áo, hai ngón tay nàng tìm đến mạch tượng của hắn.
Hành động đột ngột này khiến thân hình Tạ Thanh Nghiễn khựng lại trong giây lát, bàn tay trong ống tay áo siết chặt lại ngay tức khắc.
Hắn quay đầu nhìn về phía sau, ánh mắt sắc bén như kiếm nhìn chằm chằm vào cánh tay trắng nõn như ngọc kia: “Ngươi…”
“Ngươi trúng độc rồi.”
Hết chương 3
Spoil:
“Minh Sương đến nay vẫn chưa có thuốc giải.”
