Chương 96: Nhìn anh

Chuyển ngữ: @motquadao
Buổi tối, Văn Đàn nằm sấp trên giường, lướt xem lại lịch sử trò chuyện giữa cô và Minh Trạc.
Sau khi xuống máy bay, cô đã nhắn tin báo bình an cho anh. Phải hai tiếng sau anh mới trả lời, chắc là cố lắm mới tranh thủ được chút thời gian rảnh.
Khóe môi Văn Đàn cong lên, không nhắn tin làm phiền anh nữa.
Nếu Minh Trạc có thời gian, anh sẽ gọi điện cho cô.
Văn Đàn đặt điện thoại xuống, hoàn toàn không ngủ được. Tâm trí cô vô thức quay ngược trở lại buổi sáng ngày hôm nay.
Cô nói muốn nhìn anh.
Văn Đàn vốn đã chuẩn bị tinh thần bị anh từ chối, vậy mà Minh Trạc tựa như đã đồng ý. Anh ôm lấy cô bằng một tay, hôn cô nồng nhiệt.
Chiếc áo len vốn đã được chỉnh trang gọn gàng lại bị kéo lên, lòng bàn tay anh áp sát vào da thịt cô.
Có lẽ vì những lời tố cáo của cô ở phòng chứa đồ hôm trước, Minh Trạc đã rất kiềm chế, không hề dùng sức.
Văn Đàn nửa quỳ bên người anh, ngửa cổ đón nhận nụ hôn, dư quang có thể thoáng thấy bàn tay kia của anh đang làm gì…
Cô cảm thấy thật điên cuồng, thật khó tin.
Lần đầu gặp gỡ, khi thấy Minh Trạc đứng trên bục giảng với vẻ thanh lãnh, cấm dục, cô chỉ nghĩ đến việc cởi quần áo của anh.
Làm sao cô dám nghĩ, làm sao cô có thể nghĩ được rằng mình lại có thể tận mắt nhìn thấy anh làm những chuyện như vậy.
Hơn nữa, còn là vì cô.
Văn Đàn cực kỳ xúc động, muốn giúp anh.
Nhưng bàn tay vừa đưa được nửa chừng đã bị Minh Trạc bắt lại, ấn lên trước ngực.
Trán anh chạm vào trán cô, hơi thở dồn dập: “Không phải em muốn nhìn anh sao?”
Đầu óc Văn Đàn lập tức trống rỗng, chỉ thấy anh thật hoang dại…
Phản ứng cơ thể cô vô cùng rõ ràng.
Minh Trạc lại hôn cô lần nữa, bàn tay đang ôm cô lại tiếp tục chu du, mơn trớn.
Cả một vùng ẩm ướt.
Anh cắn nhẹ vành tai cô, giọng trầm đục: “Bảo bối giỏi quá.”
Cơ thể Văn Đàn mềm nhũn, đôi mắt ướt đẫm, không phân biệt được là đang khóc hay chỉ là nước mắt sinh lý. Cô gục đầu lên vai anh, giọng nói như phủ một lớp sương mù, ướt át gọi anh: “Anh ơi…” (ẻm gọi thầy Minh là 哥哥 /gege/ á)
Cơ bắp Minh Trạc bỗng chốc căng cứng, gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ.
Vài giây sau, trong hơi thở của Văn Đàn tràn ngập mùi xạ hương nồng đậm.
Đoạn hồi ức này khá hỗn loạn.
Chỉ cần nghĩ lại thôi, Văn Đàn cũng đã thấy mặt đỏ tía tai, miệng lưỡi khô khốc.
Lúc họ rời khỏi nhà Minh Trạc thì đã hơn sáu giờ sáng.
May mà trên đường không tắc, rất nhanh đã về tới nhà cô.
*
Văn Đàn ở Tam Á ba ngày. Sau khi quay xong quảng cáo thì bay thẳng đến Macau để tham gia tổng duyệt cho đêm hội giao thừa.
Đêm giao thừa là chương trình truyền hình trực tiếp diễn ra cùng một khung giờ nên các nghệ sĩ không thể chạy show nhiều nơi như các lễ trao giải khác.
Đã tham gia chương trình đón năm mới của đài này thì không thể tham gia chương trình của đài kia.
Khi Từ Thu nhận lời mời cho Văn Đàn cũng đã cân nhắc kỹ lưỡng, cuối cùng chọn một đài không có Mạnh Trần An.
Nhưng lại có Quý Tư Tư.
Mùa hè năm nay Quý Tư Tư có phim phát sóng trên nền tảng này, độ thảo luận khá ổn, vì vậy ban tổ chức sắp xếp cho cô ta và nam chính cùng lên sân khấu hát ca khúc chủ đề của phim.
Việc các cặp đôi màn ảnh tái hợp luôn là chiêu trò thu hút sự chú ý hơn hẳn các màn quảng bá thông thường.
Thêm vào đó, cả Quý Tư Tư, phía nam chính và nền tảng đều tung ra rất nhiều thông cáo báo chí nên mức độ quan tâm và thảo luận có thể nói là đứng đầu trong chương trình đón giao thừa lần này.
Còn được mệnh danh là màn “hậu mãi” tốt nhất.
Khi ở hậu trường, Văn Đàn còn tình cờ gặp Ôn Thư Đồng.
Ôn Thư Đồng mặt mày xui xẻo: “Sớm biết cô ta ở đây thì tôi đã không đến rồi.”
Văn Đàn mỉm cười, không nói gì.
Có lẽ Ôn Thư Đồng đang rảnh, lại hiếm khi tìm được một người cũng ghét Quý Tư Tư như mình, liền kéo Văn Đàn lại bắt đầu buôn chuyện: “Cô đã nghe tin Mạnh Trần An không tham gia chương trình giao thừa năm nay chưa?”
Văn Đàn ngạc nhiên: “Chưa.”
Cô dừng lại một chút, “Nhưng hình như trước đó tôi thấy tên anh ta trong danh sách xác nhận tham gia đợt đầu của đài Bắc Hoài mà.”
Ôn Thư Đồng nói: “Tin của cô cũ quá rồi. Hai ngày trước tôi đã nghe nói Mạnh Trần An bị đài Bắc Hoài gạch tên, nhưng không rõ lý do là gì. Anh ta cũng đang cuống cuồng nhờ vả khắp nơi để hỏi thăm tình hình nhưng chẳng ai trả lời được. Theo những gì tôi biết thì phen này chắc là toang rồi.”
Văn Đàn suy nghĩ một lúc: “Anh ta vi phạm pháp luật hả?”
“Không nghe thấy phong phanh gì cả.” Ôn Thư Đồng nói tiếp, “Nếu vi phạm pháp luật thì ekip của anh ta chắc chắn đã phát điên rồi chứ không phải đi hỏi thăm khắp nơi như thế. Cụ thể thì tối nay cứ xem là biết, nếu anh ta thực sự không xuất hiện thì fan chắc chắn sẽ làm loạn lên, phía đài truyền hình cũng phải đưa ra câu trả lời chính thức.”
Nghe cô ấy nói vậy, Văn Đàn cũng thấy hơi kỳ lạ.
Mạnh Trần An từ khi nổi tiếng đến nay luôn rất khéo léo, xử sự kín kẽ, hình tượng cũng được coi là tích cực.
Dù danh tiếng hiện tại không bằng trước đây nhưng anh ta vẫn có thực tích, fan đông,hiệu quả phát sóng phim cơ bản đều tốt, các nền tảng lớn đều khá thích anh ta. Hơn nữa hiện tại anh ta còn tự lập công ty riêng, mạng lưới tài nguyên rất rộng.
Theo lý mà nói, nếu không làm chuyện gì trái pháp luật đến mức bị phong sát thì đài truyền hình sẽ không dễ dàng hủy kèo sau khi đã công bố chính thức, nhất là vào dịp được chú ý như đêm giao thừa.
Điều này chắc chắn sẽ bị fan chỉ trích dữ dội.
Văn Đàn thu hồi suy nghĩ, thấy Ôn Thư Đồng hăng hái hóng hớt chuyện của Mạnh Trần An, thậm chí còn có chút… hả hê.
Cô ngập ngừng hỏi: “Cô và Mạnh Trần An…”
Ôn Thư Đồng đáp: “Cũng vì cô là bạn gái cũ của anh ta nên tôi mới nói đấy. Trước đây lúc phim của tôi với anh ta đang phát sóng, có lần tụ tập liên hoan, anh ta đã sắp xếp chó săn chụp ảnh, trên bàn ăn lại tỏ ra rất săn sóc tôi, chắc là muốn xào nấu tin đồn hẹn hò. May mà trợ lý của tôi phát hiện ra nên chúng tôi chạy lẹ luôn.”
Văn Đàn sau khi chia tay với Mạnh Trần An đã gây ra ồn ào rất lớn, lại còn ký hợp đồng với Hoàn Vũ, rõ ràng là không đội trời chung với anh ta rồi.
Đối với Ôn Thư Đồng, kẻ thù của kẻ thù chính là bạn.
Văn Đàn trầm mặc một lát: “Xem ra đây là thủ đoạn quen thuộc của anh ta rồi.”
Mạnh Trần An đúng là cao thủ marketing.
Thật đáng ghê tởm.
Nếu đám chó săn lần đó anh ta sắp xếp chụp được ảnh “hẹn hò” với Ôn Thư Đồng, chắc chắn sẽ chẳng còn chuyện của những người khác nữa.
Chẳng trách cuối cùng anh ta lại chọn một tân binh tuyến 18 như Văn Đàn, hóa ra là để dễ thao túng.
Ôn Thư Đồng nhỏ giọng hỏi: “Tại sao cô với anh ta lại chia tay vậy? Có phải vì đã nhìn thấu bộ mặt thật của anh ta rồi không?”
Văn Đàn khẽ “ừ” một tiếng: “Coi là vậy đi.”
Ôn Thư Đồng nói: “Nhưng tôi cũng thực sự khâm phục cô đấy, bị fan anh ta đuổi theo chửi bới suốt ba năm mới chia tay. Ý chí kiên cường như vậy, làm gì mà chẳng thành công cơ chứ.”
Văn Đàn: “…”
Cô há hốc miệng nhưng lại không biết nên nói gì.
Đúng lúc này, Quý Tư Tư đi tới, mỉm cười chào Ôn Thư Đồng: “Chị Thư Đồng, lâu rồi không gặp.”
Hôm nay Quý Tư Tư lên đồ rất lộng lẫy, rõ ràng là muốn lấy lại thể diện.
Kiểu xã giao bằng mặt không bằng lòng này, Ôn Thư Đồng đã quá thành thục, cô ấy cười đáp lại: “Đúng vậy, đúng vậy, lâu rồi không gặp. Tôi cứ tưởng sẽ gặp được cô ở Tinh Quang Thịnh Điển hôm bữa cơ, nhưng không sao, tuy cô không đi nhưng vẫn lên hot search đấy thôi, cũng không thiệt gì.”
Ai cũng biết hot search đó của Quý Tư Tư là nhờ Văn Đàn mới có, tiện thể còn bị mỉa mai vụ thảm đỏ liên hoan phim.
Quý Tư Tư như nghiến răng nghiến lợi, nhưng trên mặt vẫn giữ nụ cười rạng rỡ: “Chị Thư Đồng đừng trêu em nữa, em đâu có mua bài như người khác, chỉ lên một cái hot search nhỏ không đáng kể thôi, sao so với độ hot của chị Thư Đồng khi có mặt tại hiện trường được chứ.”
