Chương 95: Trầm cảm

Chuyển ngữ: @motquadao
Bà cụ nhà họ Minh sinh được hai người con, một là Minh Ứng Chương, một là Minh Xu.
Kể từ khi Minh Cảnh gặp chuyện vào mười năm trước, Minh Trạc đã bỏ học ở Stanford để về nước theo ngành địa chất. Minh Ứng Chương giận tím mặt, tuyên bố nếu anh cứ nhất quyết làm vậy thì sẽ đoạn tuyệt quan hệ cha con.
Minh Ứng Chương vốn tưởng có thể dùng điều này để đe dọa, đợi anh cúi đầu nhận lỗi và tiếp tục gánh vác trách nhiệm của một người con trưởng.
Thế nhưng, ông đã đợi suốt mười năm mà vẫn không thấy Minh Trạc quay đầu lấy một lần.
Vợ của Minh Ứng Chương mất sớm, cũng chẳng có ai đứng ra hòa giải cho mối quan hệ cha con đã rạn nứt này.
Không chỉ Minh Ứng Chương, ngay cả Minh Xu cũng hiếm khi có cơ hội gặp đứa cháu trai này của mình.
Nếu may mắn thì gặp được vào dịp sinh nhật bà cụ, còn không thì có khi hai ba năm chẳng thấy mặt.
Dường như Minh Trạc cố ý tránh mặt người nhà họ Minh, đặc biệt là bố mình. Anh luôn chọn những lúc Minh Ứng Chương không có nhà mới ghé qua. Nếu thực sự không tránh được mà chạm mặt, hai bố con cũng như người dưng, không chào hỏi lấy một câu.
Vì vậy cũng chẳng trách bà cụ cứ phải bắt Lâm Sơ Dao đi làm gián điệp nhỏ ở lớp địa chất, bởi vì dù sao trong cả nhà họ Minh, cô nàng là người gặp Minh Trạc nhiều nhất.
*
Minh Xu đã không nhớ nổi lần gần nhất mình gặp Minh Trạc là khi nào, là sinh nhật bà cụ hay tình cờ gặp ở Giang Thủy Tiểu Tạ.
Do đó, khi bà vừa ngủ dậy bước ra khỏi phòng, vẫn còn đang ngáp ngắn ngáp dài mà thấy bóng dáng quen thuộc trên cầu thang, bà bỗng có cảm giác tinh thần rối loạn.
Giấc mơ nào mà lại có cảnh tượng kỳ lạ thế này?
Minh Trạc dừng bước, gật đầu chào bà: “Cô ạ.”
Minh Xu vẫn chưa hoàn hồn: “Con đến đây…”
“Con tìm Lâm Sơ Dao ạ.”
Minh Xu vô thức chỉ tay về một hướng: “Nhưng chắc con bé chưa dậy đâu.”
Thông thường, Lâm Sơ Dao không ngủ đến lúc mặt trời lên cao thì sẽ không dậy, trừ trường hợp bất khả kháng là buổi sáng có tiết học không thể trốn được.
Minh Trạc vâng dạ một tiếng, sải đôi chân dài bước nốt mấy bậc thang còn lại, rẽ phải đi thẳng tới trước cửa phòng Lâm Sơ Dao, giơ tay gõ cửa..
Tối qua Lâm Sơ Dao thức đêm cày phim đến tận năm giờ sáng mới ngủ, lúc này vừa mới chợp mắt được một lát đã bị làm phiền.
Cô nàng lầm bầm kéo chăn trùm kín đầu: “Mẹ ơi, sáng nay con không có tiết.”
Tiếng gõ cửa không dừng lại.
Lâm Sơ Dao hét lên: “Con cũng không ăn sáng đâu!”
Vài giây sau, một giọng nam trầm thấp vang lên: “Mở cửa.”
Lâm Sơ Dao mở mắt, cảm giác như ngày tận thế đến nơi.
Xong rồi, không lẽ là kết quả thi môn địa chất có rồi sao?
Anh họ cô đích thân tới tận nhà, không lẽ cô ăn trứng ngỗng…
Lâm Sơ Dao tung chăn,cố nhịn cảm giác muốn nhảy cửa sổ bỏ trốn, lề mề ra mở cửa, run cầm cập lên tiếng: “Anh… anh họ…”
Gương mặt Minh Trạc lạnh lùng như sương tuyết, anh đi thẳng vào vấn đề: “Lúc trước em nói Văn Đàn từng phát bệnh trầm cảm mấy lần sao?”
Lâm Sơ Dao nghe vậy thì thở phào nhẹ nhõm một cách kỳ lạ, gật đầu lia lịa: “Đúng rồi ạ, anh hỏi chuyện này…”
“Triệu chứng như thế nào?”
“Mất ngủ, lo âu, đau đầu, ăn không ngon ngủ không yên, tinh thần cũng không tốt, người gầy sọp đi hẳn, còn rất sợ nghe tiếng gõ cửa nữa… Vì đám antifan đó có thể tìm ra địa chỉ nhà cô ấy, thường xuyên gửi xác mèo xác chuột đến hù dọa.”
Sắc mặt Minh Trạc ngày càng lạnh lẽo: “Còn gì nữa?”
Lâm Sơ Dao ngơ ngác: “Hình như chỉ có vậy thôi ạ? Nhưng từ sau khi cô ấy chuyển nhà lần trước, không còn antifan nào bám theo nữa, tình trạng cũng dần tốt lên, đã lâu rồi em không nghe nói cô ấy phát bệnh nữa.”
Đó cũng là lúc hợp đồng giữa Văn Đàn và Mạnh Trần An kết thúc, chính thức công bố chia tay.
Giọng Minh Trạc cuộn lên từ cuống họng: “Em có biết cô ấy từng…”
Mấy chữ “có ý định tự tử” cuối cùng vẫn bị anh nuốt ngược vào trong.
Lâm Sơ Dao nhìn anh bằng ánh mắt trong sáng nhưng có phần ngốc nghếch: “Từng gì ạ?”
Bức thư đó bị Văn Đàn cất dưới đáy ngăn kéo, rõ ràng là không muốn để ai phát hiện ra. Minh Trạc mím môi, hai giây sau mới hỏi tiếp: “Gia đình cô ấy thì sao?”
Lâm Sơ Dao đáp: “Bố mẹ cô ấy ly hôn từ khi cô ấy còn rất nhỏ, sau đó mỗi người đều lập gia đình riêng, cũng không quan tâm nhiều đến cô ấy. Văn Đàn lớn lên cùng bà ngoại, mà bà ngoại cô ấy mấy năm trước cũng…”
Chẳng trách, bức thư cuối cùng đó cô lại để lại cho Lâm Sơ Dao.
Minh Trạc không thể tưởng tượng nổi cô đã viết nó trong tâm trạng như thế nào.
Yết hầu anh chuyển động, có chút nghẹn ngào, mãi một lúc sau mới nói: “Đừng nói với cô ấy là anh đã đến tìm em.”
Lâm Sơ Dao gật đầu như giã tỏi. Mặc dù cô nàng không biết tại sao anh họ lại đột nhiên hỏi về chuyện này, nhưng chắc hẳn Văn Đàn cũng không muốn để anh biết…
Sau khi Minh Trạc rời đi, Minh Xu mới bước tới cửa phòng Lâm Sơ Dao, vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc: “Anh họ con sao thế, hai đứa đang nói về ai vậy?”
Lâm Sơ Dao vẫn còn đang dỗi chuyện lần trước mẹ không chịu giúp đỡ, hừ lạnh một tiếng: “Con đã bảo mẹ rồi, mẹ đã bỏ lỡ cơ hội tốt nhất để lấy thông tin từ con, con không nói đâu.”
Nói xong, cô nàng đóng sầm cửa lại để đi ngủ nướng tiếp. Minh Thư tặc lưỡi: “Cái con bé này.”
*
Tại Tam Á.
Văn Đàn đến Tam Á, vừa xuống máy bay đã có người của thương hiệu tới đón. Đây là đãi ngộ cô chưa từng có trước đây.
Đến khách sạn ổn định xong, cô không nghỉ ngơi phút nào mà bắt đầu làm tóc và trang điểm ngay.
Văn Văn không biết ôm từ đâu tới một quả dừa đưa cho cô: “Chị Văn Đàn, chị muốn nếm thử không?”
Nước dừa nguyên trái kiểu này Văn Văn uống không quen.
Văn Đàn cầm ống hút uống một ngụm, hương vị cũng được, ngọt thanh hơn loại cô từng uống ở Giang Thành một chút.
Thợ trang định điểm vừa đánh phấn mắt cho cô vừa nói: “Nghe nói trưa nay họ chuẩn bị cho mọi người món lẩu gà nước dừa, đặc sản vùng này đấy.”
Văn Văn ngồi trên sofa bên cạnh, hai tay chống cằm bắt đầu mong đợi: “Hy vọng nó không có vị giống thế này.”
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại đặt trên bàn của Văn Đàn rung lên hai lần.
Cô đặt quả dừa xuống, cầm điện thoại lên.
Là Lâm Sơ Dao gửi tới.
Lâm Sơ Dao:【Bảo bối, dạo này cậu ổn không?】
Văn Đàn:【Tớ rất ổn mà, hôm nay tớ tới Tam Á quay quảng cáo rồi, sao đó?】
Lâm Sơ Dao:【Haha, không có gì, tớ hỏi han cậu chút thôi.】
Lâm Sơ Dao:【Hôm qua tớ thấy cậu trên hot search rồi, xinh lắm luôn. /Bắn tim.jpg/】
Cái sticker bắn tim này có phần hơi gượng gạo và sến súa. Lâm Sơ Dao sau khi ngủ dậy mới chậm chạp nhận ra rằng việc anh họ đích thân đến hỏi về tình trạng trầm cảm của Văn Đàn hình như không hề đơn giản.
Cô ấy sợ Văn Đàn lại phát bệnh nên mới nhắn tin hỏi thăm.
Văn Đàn:【Cậu có gì đó không đúng lắm nha.】
Lâm Sơ Dao:【…】
Lâm Sơ Dao:【Đợi cậu về rồi, tớ có một chuyện muốn thú nhận với cậu.】
Chuyện anh họ cô nàng chính là Minh Trạc không thể nào giấu thêm được nữa…
Bởi vì Lâm Sơ Dao luôn cảm thấy sớm muộn gì hai người này cũng sẽ thành đôi.
Thay vì để Văn Đàn tự mình phát hiện ra, cô ấy thà chủ động nhận tội trước.
Văn Đàn:【Vậy thì tớ cũng có một chuyện muốn thú nhận với cậu đấy.】
Lâm Sơ Dao:【?】
Văn Đàn: 【/Doraemon cười nhe răng.jpg/】
Đúng lúc này, người của thương hiệu bước vào trao đổi về chi tiết buổi chụp hình. Văn Đàn đặt điện thoại xuống, không tiếp tục trò chuyện với Lâm Sơ Dao nữa.
