[Tai tiếng] Chương 94

Chương 94: Đồng điệu

Chuyển ngữ: @motquadao


Minh Trạc khựng lại một chút. Khi anh ngẩng lên thì Văn Đàn đã đi tới trước mặt anh.

Anh khép cuốn sách lại: “Anh làm em thức giấc à?”

Văn Đàn lắc đầu, ngồi vào lòng anh hỏi: “Anh đang đọc gì thế?”

Ánh mắt của Minh Trạc và cô cùng rơi xuống bìa sách, sau đó anh khẽ ho một tiếng: “Không có gì.”

Anh chỉ tiện tay lấy đại một cuốn, không ngờ lại là “Tuyển tập thư tình của Camus”.

Albert Camus là một triết học gia người Pháp, đại diện cho chủ nghĩa phi lý. Trong nhà Minh Trạc có một bộ sách của ông, tập thư tình này chỉ là một trong số đó. Lúc mới mua về anh chỉ lật qua vài trang, chưa xem kỹ.

Văn Đàn rướn người lấy cuốn sách: “Bảo sao thầy Minh nói lời đường mật bộ nào ra bộ nấy, hóa ra là lén ở nhà trau dồi đây mà.”

Minh Trạc ôm lấy cô: “Học để nói cho em nghe, không tốt sao?”

Văn Đàn vốn định trêu chọc anh, kết quả lại tự khiến mình đỏ mặt tía tai. Cô lắp bắp: “Vậy… anh thích nhất câu nào trong này?”

Minh Trạc im lặng hai giây, bốn mắt nhìn nhau, anh chậm rãi nói: “Khát khao sâu thẳm nhất trong anh chính là tìm được một người đồng hành tâm giao. Anh đã tìm thấy sự gắn kết ấy nơi em, chính điều ấy đã mang lại cho sự sống của anh một ý nghĩa mới.”

Văn Đàn nghe mà trong lòng rạo rực, đôi mắt dưới hàng mi dài trở nên long lanh ướt át.

Đôi mắt đen của Minh Trạc phủ một lớp màn tối tăm. 

Anh nghiêng đầu hôn lên môi cô, đồng thời nhận lấy cuốn sách trong tay cô đặt sang một bên. 

Văn Đàn từ từ nhắm mắt, vòng tay qua cổ anh, hơi thở quấn quýt.

Trong phòng khách chỉ bật một chiếc đèn cây, ánh sáng vốn lạnh lẽo nhạt màu nhưng lúc này lại toát lên vẻ mờ ảo và ám muội.

Nụ hôn của Minh Trạc không mạnh bạo như ở phòng chứa đồ lúc tối. Anh ngậm lấy môi cô, chậm rãi nhấm nháp từng chút một, đầu lưỡi lướt qua khoang miệng, cuốn đi tất cả vị ngọt nơi cô.

Văn Đàn không biết mình đã tựa vào sofa từ lúc nào. Bàn tay Minh Trạc áp sau gáy cô, những ngón tay thon dài luồn vào mái tóc, đôi môi mỏng hôn qua môi, mắt, rồi đến sống mũi cô.

Áo khoác của Văn Đàn treo ở cửa, trên người cô là một chiếc áo len cổ V và quần jeans ống rộng. 

Chiếc áo len màu đen tựa như làm nền cho màn đêm, hai vầng trăng bán nguyệt dần lộ ra giữa không trung, khẽ run rẩy. 

Rồi mây tầng bao phủ, che khuất một bên trăng.

Tầm mắt của Văn Đàn nhòe đi, ngón tay co lại, bấu chặt lấy lớp áo trên vai Minh Trạc. 

Cổ họng cô khô khốc, hơi thở cũng nóng bừng. 

Sau một tiếng kéo khóa cực khẽ, chiếc quần jeans bị kéo xuống đến đầu gối.

Bàn tay Minh Trạc phủ lên, một mảnh ẩm ướt. 

Anh khẽ cười: “Lúc ở hậu trường em cũng thế này phải không?”

Đuôi mắt Văn Đàn đỏ bừng, hóa ra lúc đó anh đã nhận ra rồi…

Ngón tay anh mơn trớn, dần biến mất trong ánh sáng mờ ảo. 

Trong phút chốc, hơi thở của Văn Đàn như ngừng trệ, nhịp tim ngày càng nhanh, kèm theo tiếng nước tung tóe. 

Cần cổ trắng nõn của cô ngửa ra đầy khó nhọc, cơ thể căng cứng mất kiểm soát, cảm giác như trái tim đã chạm đến điểm cực hạn, chỉ có thể bất lực bám chặt lấy anh.

Tiếng rên rỉ của Văn Đàn gấp gáp và rối loạn.

Đợi đến khi hơi thở cô dần ổn định lại, Minh Trạc mới dừng lại. 

Anh lấy giấy ăn lau tay rồi giúp cô dọn sạch sẽ, chỉnh lại quần áo cho cô. 

Vừa định đứng dậy vào phòng tắm, Văn Đàn đã kéo anh lại, giọng nói vẫn còn khàn khàn khô khóc: “Em giúp anh…”

Minh Trạc cúi đầu hôn cô: “Không cần đâu.”

Đôi mắt Văn Đàn long lanh ánh nước: “Vậy… em muốn nhìn anh…”

Hơi thở của Minh Trạc bỗng khựng lại, yết hầu lên xuống dữ dội.

*

Bảy giờ sáng, Văn Văn gõ cửa nhà Văn Đàn. Nghe nói cô đã giành được hợp đồng đại diện cho Velluto, cô bé cũng thấy vui lây cho Văn Đàn. 

Cảm giác “một người làm quan cả họ được nhờ” thật tuyệt vời.

Vừa nghĩ đến chuyến đi này là để quay quảng cáo cho thương hiệu đại diện, Văn Văn tràn đầy sức sống.  Cửa vừa mở, cô bé đã mỉm cười chào hỏi: “Chào buổi sáng, chị Văn Đàn.”

“Chào buổi sáng.”

Đáp lại cô bé là một giọng nam trong trẻo.

Văn Văn trợn tròn mắt, nhìn người trước mặt: “Thầy… thầy Minh?!

Minh Trạc khẽ gật đầu với cô bé, nghiêng người nói: “Vào đi.”

Văn Văn vội vàng xua tay: “Chắc là em không vào nữa đâu… em đứng ngoài đợi cũng được…”

Giọng Văn Đàn từ trong nhà vọng ra: “Chị xong ngay đây!”

Rõ ràng tối qua đã thu dọn hành lý xong rồi, vậy mà không biết cô bận rộn cái gì, cứ chạy ra chạy vào, cảm giác đồ đạc lặt vặt rất nhiều, cái này cũng muốn mang, cái kia cũng nên cầm đi.

Trong lúc Văn Đàn còn đang ở trong phòng ngủ kiểm tra xem mình đã mang sạc điện thoại hay chưa, Minh Trạc đã đẩy vali của cô ra tới cửa. 

Cô chạy lon ton ra: “Tới đây, chị tới rồi đây.”

Minh Trạc nắm lấy tay kéo vali, định tiễn cô ra ngoài thì Văn Đàn quay lại, kiễng chân hôn lên môi anh: “Anh đừng tiễn em, anh trông nổi bật quá, dễ bị người ta chụp lại lắm.”

Minh Trạc: “…”

Anh vòng tay qua eo cô định làm nụ hôn này thêm sâu nhưng chợt nhận ra vẫn còn người khác ở đó. 

Cửa không đóng, Văn Văn ở bên ngoài nhìn thấy rõ mồn một. 

Cô bé lẳng lặng quay mặt đi, muốn cào tường nhưng toàn là gạch men, không tìm được chỗ nào để ra tay.

Bàn tay Minh Trạc đặt trên eo cô tự nhiên đưa lên, lấy chiếc khăn quàng cổ bên cạnh quàng cho cô. 

Anh dặn: “Đừng để bị cảm nhé.”

Văn Đàn “vâng vâng” hai tiếng: “Anh yên tâm đi, Tam Á ấm lắm.” 

Nói rồi cô vẫy tay với Minh Trạc: “Anh đợi vài phút nữa hãy đi nhé, bye bye.”

Văn Đàn nhanh chóng thay giày rồi kéo vali ra ngoài. 

Văn Văn thấy động tĩnh thì quay người cúi chào Minh Trạc: “Tạm biệt thầy Minh ạ!”

Cả hai người chạy nhanh như bay, tốc độ chẳng kém gì nhau. 

Văn Đàn sợ đúng giờ cao điểm tắc đường lỡ chuyến bay, còn Văn Văn thì vì quá ngượng ngùng.

Minh Trạc đứng ở sảnh ra vào, khóe môi khẽ cong lên. Anh khép cửa lại rồi quay vào nhìn căn phòng khách với quần áo bay tứ tung trước mắt. 

Mấy hôm nay Văn Đàn bận rộn, không có thời gian dọn dẹp, cô định đợi lúc mình vắng nhà sẽ bảo dì giúp việc đến quét dọn.

Minh Trạc đi tới sofa, nhặt từng món đồ lên, cái nào bẩn thì cho vào máy giặt, cái nào sạch thì treo vào tủ. 

Tủ đầu giường của Văn Đàn cũng rất bừa bộn, tối qua cô bới tung mọi thứ để tìm giấy thông hành Hongkong – Macau, ngăn kéo vẫn còn mở he hé.

Minh Trạc sắp xếp lại những thứ cô đã lấy ra. Khi đóng ngăn kéo lại, anh thoáng thấy ở ngăn kéo phía dưới có mấy lọ thuốc.

Minh Trạc không phải kiểu người thích tọc mạch chuyện riêng tư của người khác, nhưng anh bỗng nhớ lại lời Lâm Sơ Dao từng nói, Văn Đàn từng nhiều lần phát bệnh trầm cảm, và cả đêm anh đưa cô đi leo núi, tâm trạng cô cũng dao động cực kỳ.

Suy nghĩ hai giây, anh vẫn kéo ngăn kéo phía dưới ra. 

Bên trong là vài lọ thuốc: Imipramine, Amitriptyline, Paroxetine, Sertraline, Duloxetine và Venlafaxine.

Tất cả đều là thuốc điều trị trầm cảm mức độ nặng.

Gần như lọ nào cũng đã sắp hết. 

Chân mày Minh Trạc nhíu chặt, sắc mặt đanh lại. 

Phía dưới cùng của ngăn kéo dường như còn đè một phong thư.

 Chữ viết trên phong thư thanh tú, ngay ngắn:【Gửi Lâm Sơ Dao. Lưu ý: Những người khác không được mở, nếu không tôi sẽ biến thành lệ quỷ, nửa đêm bò ra từ tủ quần áo nhà bạn đấy!!!】

Rõ ràng, đây rất có khả năng là một bức thư tuyệt mệnh.

Minh Trạc đặt các lọ thuốc trở lại, “rầm” một tiếng đóng sầm ngăn kéo, sắc mặt nặng nề, sải bước rời đi.


Hết chương 94

Bình luận về bài viết này