Chương 93: Tắm

Chuyển ngữ: @motquadao
Văn Đàn đúng là có nghĩ đến chuyện đó nhưng Minh Trạc đã quay lại Viện nghiên cứu địa chất rồi.
Đội địa chất vừa từ Tây Bắc trở về vào chiều nay. Sau khi xuống máy bay, Minh Trạc nhìn thời gian, để mọi người về nghỉ ngơi và cất hành lý trước, mười giờ tối tập trung tại viện để họp.
Những dữ liệu khảo sát từ sa mạc cần được tổng hợp và báo cáo cấp trên càng sớm càng tốt.
Trong khi những người khác về nhà, Minh Trạc tranh thủ thời gian đi gặp Văn Đàn.
Khoảnh khắc nhìn thấy Mạnh Trần An quấy rầy cô, anh chỉ cảm thấy may mà mình đã đến.
Khi công việc báo cáo kết thúc thì đã là ba giờ sáng.
Giáo sư Triệu tháo kính lão ra, tổng kết: “Chuyến này mọi người vất vả rồi, về nghỉ ngơi trước đi. Chiều mai chúng ta lại tiếp tục phân tích thảo luận, cố gắng hoàn thành việc nghiệm thu trước Tết Dương lịch để mọi người có một kỳ nghỉ trọn vẹn.”
Mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng thu dọn đồ đạc rời đi.
Minh Trạc vừa đứng dậy, giáo sư Triệu đã gọi anh lại, ho một tiếng: “Cậu đợi chút.”
Minh Trạc đã quá quen với chiêu này, anh cầm tài liệu, giọng điệu có chút uể oải: “Thầy lại định giới thiệu đối tượng cho em ạ?”
Giáo sư Triệu đợi mọi người đi hết mới nói: “Lần này Tiểu Hứa theo các cậu đi sa mạc hơn một tháng đấy, cậu thấy con bé thế nào?”
“Rất tốt ạ, học hành nghiêm túc, báo cáo viết cũng khá.”
Giáo sư Triệu lườm anh: “Tôi hỏi cái đó à? Tôi hỏi cậu thấy con bé thế nào, cậu có thích không?”
Minh Trạc im lặng hai giây: “Nói cho thầy một bí mật mà ngay cả bà nội em cũng chưa biết nhé.”
Giáo sư Triệu bị khơi dậy sự tò mò: “Chuyện gì?”
Nhưng vừa hỏi xong, ông đột nhiên có linh cảm không lành về cách mở đầu này, sắc mặt hơi thay đổi: “Đừng nói là cậu thích đàn ông nhé?”
Minh Trạc: “…”
“Em có bạn gái rồi.”
“Có bạn gái là tốt, có bạn gái thì tôi cũng yên…” Giáo sư Triệu phản ứng lại, kinh ngạc cao giọng: “Cậu có bạn gái từ bao giờ? Tôi đã gặp chưa, có phải người trong viện không?”
“Không phải ạ.”
“Vậy cô bé ấy…”
“Đã nói là bí mật mà thầy.”
Sắc mặt giáo sư Triệu rất khó diễn tả, ông đứng dậy: “Có bạn gái thì có bạn gái, tên nhóc nhà cậu làm gì mà phải thần bí thế, ai không biết lại tưởng cậu đang yêu đương với gián điệp đấy.”
Minh Trạc cười cười: “Tạm thời thầy đừng nói với bà nội em nhé.”
Nếu để bà cụ biết, chắc chắn sẽ hỏi đến cùng, giải thích rất phiền phức.
Văn Đàn đã nói là không được để bị phát hiện, mà trận thế của bà nội anh thì quá lớn.
Giáo sư Triệu bĩu môi: “Biết rồi biết rồi, khi nào rảnh thì dẫn đến cho tôi xem, tôi cũng muốn biết rốt cuộc là tiên nữ phương nào lọt được vào mắt xanh của cậu.”
Minh Trạc nhướn mày: “Sau này sẽ có cơ hội ạ.”
Rời khỏi Viện địa chất, anh mở điện thoại, thấy Văn Đàn đã gửi cho mình một tin nhắn từ lúc hơn mười một giờ.
Văn Đàn: 【Em đổi xong mật khẩu nhà anh rồi, là ngày chúng mình gặp nhau ở Namcha Barwa đó ~】
Văn Đàn: 【Sáng mai em có lịch trình phải bay đến Tam Á, sau đó đi thẳng qua Macau tham gia sự kiện giao thừa, chắc phải tới Tết Dương lịch mới về.】
Văn Đàn: 【Hun hun.jpg】
Minh Trạc cúi mắt nhìn màn hình, ngón tay khẽ gõ lên vô lăng.
Bạn gái anh bận rộn thật đấy.
Một lát sau, Minh Trạc đặt điện thoại xuống, lái xe tới dưới nhà Văn Đàn.
Buổi tối đường không đông, chỉ mất hai mươi phút lái xe.
Minh Trạc dừng xe ở cổng khu chung cư, hạ kính cửa sổ xuống, một tay gác lên cửa xe, nhìn tòa nhà chìm trong bóng tối.
Anh không biết địa chỉ cụ thể nhà cô, cũng không thể gọi điện đánh thức cô lúc này.
Thôi vậy, chỉ vài ngày thôi mà.
Minh Trạc hút xong một điếu thuốc mới chậm rãi thu hồi tầm mắt.
Khi anh về đến nhà, đèn ở sảnh vào vẫn bật, một đôi giày nữ được lặng lẽ đặt ở đó.
Văn Đàn cuộn người trên ghế sofa, ngủ rất say.
Ánh mắt Minh Trạc dừng lại trên người cô, bật cười không thành tiếng.
Cười vì bản thân đã vòng vèo suốt quãng đường vừa rồi, và cũng cười vì có thể thấy cô ở đây.
*
Văn Đàn đang trên đường về thì nhận được điện thoại của Từ Thu. Chị nói phía Velluto rất hài lòng với màn xuất hiện trên thảm đỏ tối nay nên hợp đồng đại diện đã được chốt. Thương hiệu muốn cô bay tới Tam Á ngay trong sáng mai để quay chụp.
Sau khi về nhà dọn hành lý, đợi Văn Văn đi rồi, Văn Đàn mới ra ngoài, đến nhà Minh Trạc.
Đổi mật khẩu xong, cô ngồi trên sofa gửi tin nhắn cho anh.
Gần đây lịch trình của Văn Đàn dày đặc, cô gần như không được ngủ, hôm nay còn phải dậy sớm chuẩn bị cho Tinh Quang Thịnh Điển, trang điểm, làm tóc, chụp ảnh. Bây giờ cô buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt.
Ban đầu cô chỉ định chợp mắt một lát rồi về, nào ngờ vừa nằm xuống liền ngủ luôn.
Trong cơn mơ màng, Văn Đàn cảm giác mình được ai đó bế lên. Cô lim dim mở mắt, nhìn người trước mặt mà cứ ngỡ mình đang nằm mơ nên vô thức gọi: “Thầy Minh…”
Cô gọi quen rồi, nhất thời không sửa được.
Minh Trạc khẽ “ừ” một tiếng: “Vào giường ngủ nhé, được không?”
Văn Đàn lắc đầu, giọng vẫn còn ngái ngủ: “Không đâu, em phải về rồi.”
“Mấy giờ em bay?”
“Chín giờ năm mươi.”
Minh Trạc nói: “Ngủ đến sáu giờ rồi anh đưa em về lấy hành lý.”
Bây giờ mới bốn giờ sáng, vẫn còn ngủ được hai tiếng nữa.
Văn Đàn đáp một tiếng qua loa, nhắm mắt tựa đầu vào vai anh như ngầm đồng ý.
Bà nội Minh Trạc cứ cách tuần lại cho người đến dọn dẹp nhà cửa, chăn ga gối đệm mới thay hai ngày trước nên rất sạch sẽ. Minh Trạc đặt Văn Đàn lên giường, vừa định đứng dậy thì cô đã ôm lấy cánh tay anh, hừ hừ vài tiếng, rõ ràng là không muốn anh đi.
Minh Trạc hôn lên môi cô: “Ngoan, anh đi tắm.”
Từ lúc từ Tây Bắc về đến giờ anh vẫn chưa thay quần áo, người đầy bụi đường.
Văn Đàn có vẻ đã nghe thấy, lưu luyến buông tay ra.
Minh Trạc đắp chăn cho cô rồi lấy quần áo vào phòng tắm.
Theo tiếng nước chảy róc rách, thời gian trôi qua, Văn Đàn dần dần tỉnh táo lại.
Đột nhiên, cô ngồi bật dậy. Anh vừa bảo anh đi làm gì cơ?
Hai chữ “đi tắm” cứ quanh quẩn nơi đầu lưỡi khiến máu trong người cô như sôi lên, cổ họng khô khốc.
Văn Đàn cúi đầu ngửi quần áo mình, vẫn là mùi hương rất sạch sẽ.
May mà sau khi dọn hành lý xong, người đổ mồ hôi nên cô đã tắm rửa rồi mới ra ngoài.
Chưa kịp nghĩ thêm điều gì, tiếng nước trong phòng tắm đã ngừng.
Văn Đàn lập tức nằm lại xuống giường, kéo chăn trùm kín mít.
Hai phút sau, cửa phòng tắm mở ra.
Minh Trạc đi vài bước rồi dừng lại.
Anh nhìn bóng dáng trên giường, dường như đang do dự.
Văn Đàn mở to mắt trong chăn, cảm giác mình sắp ngừng thở đến nơi.
Cuối cùng, tiếng bước chân anh càng lúc càng xa, cửa phòng ngủ được khép lại nhẹ nhàng.
Văn Đàn: “…”
Đúng là tốn công hồi hộp.
Cô hé chăn ra một chút, thở phào.
Văn Đàn không ngủ lại được nữa, đầu óc và cơ thể đều tỉnh táo đến lạ.
Một lát sau, cô đi chân trần trên sàn nhà, lặng lẽ bước tới cửa, ấn tay nắm cửa xuống. Qua khe cửa, cô thấy Minh Trạc đang ngồi trên sofa, tay cầm một cuốn sách không rõ tựa đề đang đọc.
Văn Đàn gọi nhỏ: “Thầy Minh.”
