Chương 92: Tâm điểm chú ý

Chuyển ngữ: @motquadao
Giải thưởng mà Văn Đàn nhận được lần này là Nữ diễn viên mới được chú ý nhất năm. Cô cầm chiếc cúp trên tay, đứng trên sân khấu phát biểu lời cảm ơn, thể hiện trọn vẹn sự đoan trang và thanh lịch của một ngôi sao nữ.
Chẳng ai có thể nhận ra rằng, chỉ mới cách đó không lâu, cô còn bị hôn đến mê man trong phòng chứa đồ sau hậu trường, hai chân mềm nhũn, ánh mắt ướt át long lanh.
Dựa vào địa vị của Mạnh Trần An, đáng lẽ anh ta có thể rời đi ngay sau khi trao giải xong. Nhưng anh ta lại cố tình ngồi dưới khán đài, nhìn chằm chằm Văn Đàn không rời mắt.
Đạo diễn hình ảnh như cố tình gây chuyện. Trong lúc Văn Đàn phát biểu đã chuyển ống kính sang phía anh ta vài giây.
Người hâm mộ phía dưới hét lên một tràng, nhưng sau khi nhận ra ánh mắt anh ta đang dõi theo Văn Đàn, tiếng hét bỗng im bặt.
Văn Đàn vẫn bình thản, sau khi hoàn thành bài phát biểu ngắn gọn, cô hơi cúi người cảm ơn rồi bước xuống sân khấu.
Văn Văn kích động không thôi: “Nữ diễn viên mới được chú ý nhất năm đó chị Văn Đàn! Chị giỏi quá!”
Văn Đàn nhìn dòng chữ trên cúp, nhướng mày cười: “Ra mắt sáu năm, quay đi quay lại vẫn là tân binh.”
Văn Văn: “…”
Sao tự dưng cảm thấy câu này không có gì tốt đẹp nhỉ.
Văn Đàn đưa chiếc cúp cho cô bé, nhận lấy khăn choàng quấn lên người, chuẩn bị rời đi.
Những sự kiện kiểu này thường có rất nhiều fan của các nghệ sĩ đến từ khắp nơi. Để phân tán đám đông, ban tổ chức không yêu cầu tất cả nghệ sĩ phải ngồi đến cuối chương trình. Một số nghệ sĩ ít tên tuổi hơn có thể được giữ lại để bù lấp chỗ trống, giúp khán đài không bị trống trải.
Lúc này đã là nửa sau của buổi lễ, dưới khán đài không còn mấy nghệ sĩ.
Văn Văn đã hỏi nhân viên ban tổ chức, các cô có thể rời đi ngay sau khi nhận giải.
Vừa rời khỏi hội trường, Văn Đàn đã bị Mạnh Trần An gọi lại.
Chỗ này đông người qua lại, anh ta cũng không có hành động gì quá đáng, chỉ tiến lên, nhíu mày nhìn cô, khuôn mặt hiện rõ vẻ ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Văn Đàn túm chặt khăn choàng, ánh mắt lạnh nhạt: “Thầy Mạnh có chỉ giáo gì sao?”
Mạnh Trần An liếc nhìn Văn Văn. Cô bé định tự giác lùi lại, nhưng vừa bước đi một bước đã bị Văn Đàn nắm chặt cổ tay.
Văn Đàn vô cảm đề nghị: “Có vấn đề gì thầy Mạnh cứ nói thẳng.”
Trong mắt Mạnh Trần An, hành động này của cô là không biết tốt xấu. Anh ta cũng không giữ thể diện cho cô nữa, thẳng thừng hỏi: “Người đàn ông đó là ai?”
Văn Đàn đáp: “Người đàn ông nào?”
“Văn Đàn, em biết rõ anh đang nhắc tới điều gì, em nhất định phải bắt anh phải nói thẳng ra sao?”
Văn Đàn bật cười: “Đương nhiên là thầy Mạnh phải nói rõ ra, nếu không thì làm sao tôi biết được anh có ý gì.”
Sắc mặt Mạnh Trần An đanh lại, biết rõ Văn Đàn không có ý định thừa nhận.
Thứ nhất, anh ta không biết thân phận của người đàn ông đó. Thứ hai, anh ta không tận mắt thấy hai người họ ở bên nhau. Dù nói ra cũng chẳng có ai tin.
Giọng Mạnh Trần An dịu lại: “Tiểu Đàn, em có thể giận dỗi với anh nhưng đừng làm chuyện dại dột. Sự nghiệp của em vừa mới khởi sắc, đừng vì bốc đồng nhất thời mà tự tay hủy hoại tương lai của mình.”
Anh ta khựng lại hai giây, bổ sung thêm một câu, “Ít nhất em cũng nên tìm một người có thể giúp đỡ được em, chứ không phải tùy tiện…”
“Nếu thầy Mạnh đã thích làm thầy người khác như vậy thì nên nói chuyện nhiều hơn với fan của anh đi, họ thích nghe anh nói lắm đấy.”
Nói xong, Văn Đàn không thèm ngoảnh đầu lại mà rời đi.
Mạnh Trần An nhìn theo bóng lưng cô, đôi mắt dần nheo lại, đột nhiên nhớ ra một chuyện.
Anh ta quay sang bảo trợ lý: “Tìm lại tất cả các bài đăng Weibo mấy tháng trước về việc Văn Đàn lên hot search vì tin đồn tình cảm mới cho tôi.”
Trợ lý đáp một tiếng, nhanh chóng cầm điện thoại lên.
Lúc đó Văn Đàn từng đính chính rằng đó là huấn luyện viên leo núi của cô, nên chỉ cần tìm theo từ khóa là thấy ngay.
Minh Trạc rất đẹp trai nên hầu hết những người từng đăng ảnh anh đều không xóa bài.
Thậm chí đến giờ vẫn thỉnh thoảng có người mang ảnh ra ngắm.
Mạnh Trần An cau mày cầm lấy điện thoại. Dù trong ảnh chỉ có một góc nghiêng nhưng anh ta vẫn vô cùng chắc chắn đó chính là người đàn ông mặc sơ mi đen ở hậu trường hôm nay.
Trợ lý hỏi: “Anh, có chuyện gì vậy?”
Mạnh Trần An lạnh lùng trả lại điện thoại, không nói gì. Anh ta tuyệt đối không thể chấp nhận việc mình lại thua dưới tay huấn luyện viên của một câu lạc bộ leo núi.
Hội trường tổ chức Tinh Quang Thịnh Điển rất lớn, Văn Đàn còn chưa kịp ra ngoài thì đã lại lên hot search.
Một tài khoản chuyên đưa tin đã cắt riêng đoạn cô phát biểu trên sân khấu và cảnh Mạnh Trần An nhìn cô kèm theo dòng trạng thái:【Tình yêu chân thành vẫn ngọt ngào nhất.】
Dưới phần bình luận tập hợp đủ các luồng ý kiến.
【Đừng nói nữa… Cặp này nhìn đẹp đôi thật.】
【Cứu với, ánh mắt Mạnh Trần An tình quá, cảm giác ảnh vẫn còn yêu.】
【Huhuhu, có ai như tôi không, chỉ thích ăn đường cũ đã hết hạn thế này thôi.】
【Xin Văn Đàn hãy tự lập, xin Văn Đàn hãy tự lập, xin Văn Đàn hãy tự lập, đừng có ké fame nữa, cảm ơn.】
【Fan Mạnh Trần An đừng diễn hề nữa, hotsearch tối nay của Văn Đàn cỡ này, Mạnh Trần An cỡ nào?】
【Đúng đúng, không có Văn Đàn thì ai thèm để ý đến Mạnh Trần An.】
【Bị khùng hay gì mà bảo Mạnh Trần An ké fame? Địa vị của Mạnh Trần An ở đâu mà địa vị của Văn Đàn ở xó nào?】
【Tại sao không có cảnh của Ôn Thư Đồng? Tôi muốn xem mấy cảnh kịch tính cơ!】
【Thực sự không ai thích kiểu “gặp lại trên đỉnh cao” sao? Nam đỉnh lưu và nữ diễn viên nhỏ từng không ai ngó ngàng, nay hội ngộ dưới ánh đèn sân khấu.】
【Ai mà biết 3 năm qua Mạnh Trần An đã dung túng fan nhục mạ và công kích cá nhân Văn Đàn thế nào thì sẽ không bao giờ nuốt nổi đống đường này đâu.】
【Nhìn là biết Văn Đàn thuê seeding khóc hộ, fan Mạnh Trần An đừng vào bình luận, miễn tăng độ thảo luận cho ả.】
Trên đường về, Văn Đàn cứ dán mắt vào điện thoại.
Văn Văn khuyên: “Chị Văn Đàn, chị đừng để ý đến lời bọn họ nói…”
Cô bé mới nói được nửa câu thì Văn Đàn ngẩng đầu lên, ngơ ngác: “Hả?”
Lúc này Văn Văn mới phát hiện, Văn Đàn nãy giờ vẫn đang nhắn tin.
Không biết ai đã gửi cho cô một bức ảnh trông vừa giống sa mạc lại vừa giống vùng tuyết trắng.
Văn Văn: “…”
“Không có gì.”
Văn Văn không nhịn được tò mò, ghé sát lại gần hỏi nhỏ: “Chị Văn Đàn, người đàn ông mà thầy Mạnh nhắc tới là ai vậy ạ?”
Văn Đàn bình thản: “Người đàn ông nào?”
Văn Văn bĩu môi, hiếm khi thông minh một lần: “Có phải là thầy Minh về sớm không ạ?”
“…”
Văn Đàn ho một tiếng, điều chỉnh lại tư thế ngồi, khuôn mặt đỏ lên một cách không tự nhiên.
Văn Văn trao cho cô một ánh mắt trấn an: “Em biết trong hợp đồng ghi chị không được yêu đương, em sẽ giúp chị giữ bí mật, che chắn cho chị. Dù gì thì ngoài chị ra, chắc cũng chẳng có ai trả lương cho em cao thế này đâu.”
Khóe môi Văn Đàn cong lên, khẽ gật đầu.
Văn Văn lập tức phấn khích: “Hai người ở bên nhau từ khi nào thế ạ? Có phải lúc đóng phim ở sa mạc không? Là ngày anh ấy cứu chị về, hay là… cái ngày chị buồn bã mấy hôm rồi đột nhiên lại vui vẻ đứng hát ngoài lều?”
“… Em quan sát kỹ thật đấy.”
Văn Văn rất đắc ý: “Đương nhiên rồi, làm trợ lý thì phải biết nhìn mặt đoán ý chứ.”
Văn Đàn bị cô bé nói đến mức có chút ngại ngùng, lí nhí đáp: “Là… cái ngày hát ấy.”
Văn Văn phát huy tối đa sự chu đáo của một trợ lý: “Vậy tối nay chị có về nhà mình không? Hay để em bảo tài xế đổi hướng sang nhà thầy Minh nhé?”
