Chương 91: Hung dữ quá

Chuyển ngữ: @motquadao
Mạnh Trần An đi được nửa đường mới phát hiện khuy măng sét của mình bị rơi.
Đây là đồ do thương hiệu tài trợ, giá trị không nhỏ nên anh ta đành phải quay lại tìm.
Chiếc khuy măng sét rơi đúng ngay góc mà anh ta và Văn Đàn vừa lôi kéo lúc nãy.
Mạnh Trần An cúi người nhặt lên, vừa định rời đi thì nghe thấy tiếng động truyền ra từ cánh phòng bên cạnh.
Nếu nghe kỹ sẽ nhận ra đó là tiếng môi lưỡi quấn quýt khi hôn nhau cùng với tiếng nức nở nghẹn ngào của người phụ nữ.
Không cần nghĩ cũng biết bên trong đang hôn nhau mãnh liệt đến mức nào.
Trong giới giải trí luôn có nghệ sĩ lén lút yêu đương sau lưng fan, Ngày thường bận rộn công việc, có thể mấy tháng trời không gặp mặt nên việc bí mật hẹn hò ở hậu trường cũng chẳng phải chuyện gì mới lạ.
Mạnh Trần An không có sở thích nghe lén những cảnh xuân sắc này, vừa bước đi một bước, tầm mắt anh ta chợt dừng lại ở nửa điếu thuốc trong thùng rác.
Anh ta khựng người lại. Suốt dọc đường đi tới đây anh ta không hề thấy nghệ sĩ nào khác, vậy thì chỉ có thể là Văn Đàn.
Và cả người đàn ông mặc sơ mi đen đó nữa.
Sau khi phản ứng lại, sắc mặt Mạnh Trần An thay đổi đột ngột, anh ta đưa tay gõ cửa: “Văn Đàn, có phải em ở bên trong không?”
Không có ai trả lời anh ta.
Mạnh Trần An vừa gõ cửa, vừa dùng lực vặn tay nắm, cố gắng mở cửa: “Văn Đàn? Trả lời đi!”
Động tĩnh bên ngoài quá lớn, tim Văn Đàn gần như đã nhảy lên tận cổ họng, chỉ sợ Mạnh Trần An thực sự xông vào.
Một mình Mạnh Trần An nhìn thấy thì không sao, sợ nhất là anh ta không những không giúp cô giữ bí mật mà còn rêu rao chuyện cô đang yêu đương…
Khốn nỗi, Minh Trạc hoàn toàn không có ý định buông cô ra.
Một tay anh giữ sau gáy cô, nụ hôn vẫn thong dong, không hề có dấu hiệu dừng lại.
Văn Đàn căng thẳng túm chặt lấy vạt áo bên hông anh, hàng mi khẽ run rẩy.
Hai giây sau, Minh Trạc cuối cùng cũng thả cô ra, lùi lại một chút, chóp mũi hai người chạm nhau, hơi thở quấn quýt nóng ẩm.
Anh cất giọng khàn khàn: “Trả lời anh ta đi.”
Khi Mạnh Trần An chuẩn bị giật cửa lần thứ ba, giọng của Văn Đàn cuối cùng cũng vang lên: “Tôi đang nghỉ ngơi, thầy Mạnh có thể đừng làm phiền tôi nữa được không?”
Giọng cô rất nặng như bị phủ bởi một tầng sương mỏng, khàn đặc rõ rệt, hoàn toàn không phải tông giọng bình thường của cô.
Mạnh Trần An định thần lại: “Có phải em đang gặp rắc rối gì không? Em mở cửa ra, có chuyện gì anh có thể giúp…”
“Không cần, tôi rất ổn.”
Sắc mặt Mạnh Trần An càng thêm khó coi, là cô tự nguyện sao?
Đúng lúc này, Văn Văn cầm khăn choàng của Văn Đàn đi tới, thấy anh ta thì dè dặt hỏi: “Thầy Mạnh, anh có thấy chị Văn Đàn đâu không ạ?”
Giọng Văn Đàn từ trong phòng truyền ra: “Chị ở đây. Chị muốn nghỉ ngơi, em tiễn thầy Mạnh đi đi.”
Văn Văn biết Mạnh Trần An là bạn trai cũ của Văn Đàn. Bây giờ cách một cánh cửa, một người ở trong, một người ở ngoài, rõ ràng là Văn Đàn không muốn gặp anh ta.
Cô bé nhỏ giọng nói: “Thầy Mạnh, em vừa xem timeline, hình như sắp đến lượt anh trao giải rồi…”
Cuối cùng Mạnh Trần An không nói gì thêm, mặt lạnh tanh rời đi.
“Chị Văn Đàn, anh ta đi rồi.” Văn Văn lại hỏi, “Chị không khỏe ạ? Có phải chị bị lạnh không?”
“Không phải, chị nghỉ một lát là khỏe thôi, em về hội trường ngồi đợi chị đi.”
“Hả? Nhưng mà…”
“Mau đi đi, không đi là chị trừ lương đấy.”
Không có gì có sức sát thương mạnh hơn hai chữ “trừ lương”, Văn Văn ôm khăn choàng chạy mất dạng.
Xung quanh yên tĩnh trở lại, bóng tối một lần nữa bao phủ, lặng ngắt không một tiếng động.
Văn Đàn cúi đầu không nói lời nào, ngón tay không biết chạm phải thứ gì tròn tròn cứng cứng, vô thức xoay xoay.
Một lát sau, giọng của Minh Trạc cuối cùng cũng vang lên: “Cúc áo sắp bị em giật đứt rồi.”
Văn Đàn khựng lại, buông tay xuống.
Chỉ trong hai phút ngắn ngủi đó, Minh Trạc đã hoàn toàn bình tĩnh lại. Ngón tay anh đưa ra sau, nhje nhàng luồn vào tóc cô, yết hầu khẽ chuyển động: “Do anh mất kiểm soát, xin lỗi em.”
Văn Đàn thấy rất uất ức, nhỏ giọng tố cáo: “Anh hung dữ quá.”
Cô bổ sung thêm, “Bóp mông em đau chết đi được.”
Minh Trạc: “…”
Anh hôn nhẹ lên môi cô như để dỗ dành: “Vậy phải làm sao đây, cho em bóp lại nhé?”
Văn Đàn không nói gì, rõ ràng là không chấp nhận phương án giải quyết này.
Minh Trạc nắm lấy cổ tay cô đặt lên bụng mình, đầy vẻ chân thành: “Như vậy được không?”
Văn Đàn kiên quyết giữ vững lập trường: “Không được, lát nữa lại làm anh cứng lên thì sao…”
Anh thở hắt ra một tiếng, như thể bất lực trước cách dùng từ táo bạo của cô. Minh Trạc nhấn mạnh từng chữ một: “Bây giờ anh đã cứng rồi.”
Văn Đàn: “…”
Cô lí nhí: “Anh có muốn em giúp anh không?”
“Không muốn.”
Anh từ chối thật phũ phàng.
“Ồ, vậy thì thôi.”
Minh Trạc kéo cô từ sau cánh cửa vào lòng: “Ôm một lúc là được rồi.”
Văn Đàn mở lời: “Thầy Minh…”
Vừa gọi xong cô lại hơi hối hận.
Minh Trạc đáp: “Ơi?”
Văn Đàn hỏi: “Anh không thích em gọi anh như vậy ạ?”
“Trước đây thì thích, bây giờ thì tạm thời không thích lắm.”
“Anh đúng là nghiêm túc thật.” Đến cả mốc thời gian cũng nói rõ ràng.
“…”
Văn Đàn vòng tay ôm eo anh: “Nếu em không hiểu lầm thì, vừa rồi… anh ghen phải không?”
Minh Trạc nhắm mắt lại, giọng nói căng chặt: “Em không hiểu lầm đâu.”
Khi anh thấy Mạnh Trần An tỏ tình với cô, muốn quay lại với cô, anh thực sự đã mất lý trí.
Anh không khống chế được mà nghĩ rằng, liệu cô có một giây phút nào do dự, một giây phút nào mềm lòng, hay một giây phút nào đó từng nhớ lại những kỷ niệm ngọt ngào giữa cô và Mạnh Trần An hay không.
Minh Trạc vốn không phải là người có tính chiếm hữu mạnh.
Những thứ anh có từ nhỏ, dù bạn bè, Minh Cảnh hay Lâm Sơ Dao thích, anh đều có thể tùy ý để họ lấy đi.
Duy chỉ đối với Văn Đàn, không biết từ lúc nào anh đã bắt đầu muốn toàn bộ con người cô đều thuộc về mình.
Anh cứ ngỡ mình có thể không quan tâm đến quá khứ của cô, không quan tâm cô từng ở bên ai, cũng không quan tâm trong lòng cô từng có ai.
Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc Mạnh Trần An cũng từng ôm cô như thế này, từng có được cô là anh lại cảm thấy vô cùng đố kỵ.
Những cảm xúc này vừa thầm kín vừa hèn mọn, anh không thể nói thành lời.
Văn Đàn vùi đầu vào lồng ngực anh, thủ thỉ: “Anh không cần ghen với anh ta, em không thích anh ta, em chỉ thích anh thôi. Anh không thích em gọi là thầy Minh thì sau này em sẽ không gọi nữa.”
Gọi anh là anh Minh như Trác Mã nhỉ? Hay là…
Minh Trạc đương nhiên không thể đi so bì với bạn trai cũ của cô xem cô thích ai hơn. Anh trầm giọng hỏi: “Sau này còn thường xuyên phải gặp anh ta không?”
Văn Đàn đáp: “Đều là người trong ngành cả, cuối năm có rất nhiều hoạt động… Tối nay về em sẽ hỏi chị Thu xem có thể hủy những lịch trình còn lại không.”
“Không cần đâu, đó là công việc của em.”
“Đóng phim mới là công việc chính của em, những hoạt động này chỉ là phụ để tăng độ nhận diện thôi, không sao hết.”
Minh Trạc lại hôn cô: “Em xứng đáng đứng ở nơi rực rỡ hơn.”
Hơi thở Văn Đàn khựng lại, trong lòng mềm nhũn, tay vòng qua cổ anh định đáp lại thì anh đã lùi ra một chút, từ cổ họng bật ra tiếng cười: “Em nên ra ngoài rồi.”
“…”
Minh Trạc áp bàn tay lên mắt cô rồi bật đèn bên cạnh lên.
Dáng vẻ của Văn Đàn thực sự rất nhếch nhác, mái tóc búi sau đầu đã rối tung, vài lọn tóc rủ trên chiếc cổ trắng ngần, son môi bị ă” sạch, đôi môi hơi hé mở, ngay cả khóe mắt cũng ướt át.
Trông rất đáng thương, nhưng cũng khiến người ta muốn hung hăng bắt nạt.
Yết hầu Minh Trạc trượt mạnh, cố gắng đè nén cảm giác khô nóng trong lòng xuống.
———
