Chương 90: Tái hợp

Chuyển ngữ: @motquadao
Chủ đề về màn xuất hiện trên thảm đỏ của Văn Đàn đã trụ vững trên hot search suốt một khoảng thời gian khá dài, mãi cho đến khi tạo hình bên trong hội trường của cô lộ diện.
Lần này cô diện một chiếc váy quây đuôi cá bằng lụa satin màu hồng khói, trước ngực điểm xuyết những hạt ngọc trai lấp lánh, trông tựa như một nàng tiên cá vừa trồi lên từ đáy đại dương, vừa cao cấp lại vừa mộng ảo.
Trên mạng, hai bộ lễ phục của cô lập tức trở thành đề tài bàn luận sôi nổi.
【Tạo hình của Văn Đàn thực sự quá đỉnh, tôi xin phép gọi hai bộ đồ này là hai bộ đồ đẹp nhất sự kiện hôm nay.】
【Giới giải trí trong nước thực sự cần những làn gió mới, hãy chuẩn bị tinh thần chứng kiến cảnh tượng này đi thôi.】
【Đội ngũ của Văn Đàn rất biết chọn đồ, hai chiếc váy này tôn lên vóc dáng của cô ấy một cách hoàn hảo: cao ráo, đường cong đầy đặn, tỷ lệ eo hông như tạc tượng.】
【Hahaha, có khi nào do bản thân nhan sắc và vóc dáng của cổ đã quá cháy rồi nên mặc gì cũng đẹp không?】
【Nói đi cũng phải nói lại, Velluto rất có mắt nhìn. Văn Đàn đã tự mình kéo đẳng cấp đồ haute couture nhà họ lên ngang tầm với Ethereal. Tôi mà là nhân viên PR của Velluto cho Văn Đàn mượn đồ đợt này chắc nằm mơ cũng phải cười, độ thảo luận cuối năm nay lời to rồi.】
【Cảm giác tài nguyên thời trang của cô ấy sẽ ngày càng tốt hơn, chắc chắn sẽ sớm bỏ xa Quý Tư Tư.】
【Làm ơn tha cho Quý Tư Tư đi, hôm nay người ta còn chẳng thèm đến, vậy mà vẫn có kẻ lôi vào ké fame…】
【Cười vi ci eo, chẳng phải Quý Tư Tư vì vụ thảm đỏ liên hoan phim lần trước định nổ hợp đồng đại diện với Ethereal nhưng thất bại, bị cười nhạo nên dạo này mới không dám lộ diện sao?】
【Tư Tư nhà tao đang bận đóng phim, không có thời gian đến đây tham gia cái lễ trao giải thưởng ai đi cũng có quà mang về này nhé, cảm ơn.】
【Các mom ơi, bộ không ai để ý là Mạnh Trần An cũng đến sao… Ảnh là bạn trai cũ của Văn Đàn đó.】
【Đúng đúng, Ôn Thư Đồng cũng ở đây, tui chỉ hóng máy tình huống kịch tính này thôi, hi hi.】
Lần trước tại liên hoan phim có quá nhiều chủ đề thảo luận, nào là Văn Đàn với Quý Hồi, Văn Đàn với Quý Tư Tư, rồi cuộc chiến haute couture của Ethereal, lại không có ảnh chụp chung của Văn Đàn và Mạnh Trần An, nên đến khi mọi người nhớ ra mối ân oán tình cảm của họ thì độ hot của thảm đỏ đã giảm bớt.
Mà Mạnh Trần An cũng không phụ sự mong đợi của mọi người, anh ta chặn Văn Đàn lại ở hậu trường.
Văn Đàn vốn định đi dặm lại lớp trang điểm, cô để quên khăn choàng trên ghế nên Văn Văn đã đi lấy giúp.
Điều hòa trong hội trường rất ấm nên cô không cảm thấy lạnh lắm.
Không biết là Mạnh Trần An đã đi theo cô suốt cả quãng đường hay chỉ là tình cờ gặp, anh ta nhân cơ hội kéo cô vào góc khuất: “Tiểu Đàn, em vẫn còn giận anh sao? Tại sao không trả lời tin nhắn?”
Văn Đàn rút tay ra, kìm nén sự ghê tởm đang chực trào, lịch sự đáp: “Chắc là thầy Mạnh nhớ nhầm rồi, tôi có trả lời mà.”
Giọng Mạnh Trần An có chút bất lực: “Như thế mà gọi là trả lời sao?”
Văn Đàn nói: “Trợ lý của tôi sắp đến rồi, thầy Mạnh…”
“Cô ấy phải một lúc nữa mới đến được.” Mạnh Trần An ngắt lời cô, rõ ràng là đang nắm chắc phần thắng.
Văn Đàn nhíu mày, ánh mắt lạnh đi vài phần, biết chắc chắn anh ta đã cho người chặn Văn Văn lại.
Mạnh Trần An tiếp tục: “Được rồi, anh xin lỗi vì chuyện lần trước. Lúc đó anh không biết việc đóng phim với đạo diễn Quách là tài nguyên mà Hoàn Vũ cho em. Nhưng anh thực sự đã nghe thấy những tin đồn kiểu vậy. Anh chỉ lo em đi nhầm đường.”
“Cảm ơn thầy Mạnh đã quan tâm, tôi đi được chưa?”
“Tiểu Đàn.” Giọng Mạnh Trần An trầm xuống, “Anh biết trước đây ở bên anh em đã chịu nhiều uất ức, anh cũng rất muốn đứng ra nói giúp em, nhưng công ty không cho phép. Anh rời Hoàn Vũ ra tự lập cũng chính là vì những lí do này.”
Anh ta nói tiếp: “Bây giờ anh không còn bị công ty kiểm soát nữa, muốn làm gì thì làm, muốn nói gì thì nói. Sau này anh nhất định sẽ bảo vệ em thật tốt, không để em bị mắng nữa. Chúng ta bắt đầu lại từ đầu được không?”
Văn Đàn không thay đổi biểu cảm, giữ khoảng cách với anh ta: “Thầy Mạnh, anh uống nhiều rồi, chúng ta chỉ là…”
“Đừng lấy chuyện đó ra để thoái thác anh!” Mạnh Trần An nắm chặt lấy vai cô, bày tỏ thâm tình: “Anh không tin là em không nhận ra tình cảm của anh dành cho em. Văn Đàn, anh thích em, vẫn luôn thích em. Chúng ta quay lại với nhau nhé, được không?”
Trước sự áp sát của anh ta, chân mày Văn Đàn càng nhíu chặt hơn, cô cố gắng gạt tay anh ta ra, chẳng buồn nghe xem anh ta đang luyên thuyên những gì.
Mạnh Trần An định mở miệng lần nữa thì bỗng nghe thấy tiếng động nhỏ phát ra từ phía thùng rác cách đó không xa.
Anh ta quay đầu nhìn sang.
Một người đàn ông với vóc dáng cao ráo không biết đã đứng đó từ lúc nào. Anh mặc chiếc sơ mi đen, tay áo xắn lên đến khuỷu tay, ngón tay kẹp một nửa điếu thuốc, gương mặt lạnh lùng, toàn thân toát ra khí chất hơn người cùng vẻ quý phái khó che giấu.
Mạnh Trần An hiển nhiên không muốn để người khác thấy bản thân trong bộ dạng này, anh ta thu tay lại chỉnh lại cà vạt rồi quay sang nói với Văn Đàn: “Những lời vừa rồi của anh đều là thật lòng. Sau khi lễ trao giải kết thúc, anh chờ em ở bãi đậu xe.”
Nói xong, anh ta điềm nhiên rời đi như thể chưa có chuyện gì xảy ra.
Văn Đàn không ngờ Minh Trạc lại ở đây, càng không ngờ anh lại chứng kiến cảnh tượng này. Cô nhìn anh, mấp máy môi nhưng nhất thời không biết nói gì.
Anh về sớm, lẽ ra cô phải vui mừng mới phải. Nhưng lúc này cô lại cảm thấy có chút khó xử.
Đợi đến khi bóng dáng Mạnh Trần An biến mất ở cuối hành lang, anh mới cụp mắt dập tắt điếu thuốc trong tay, bước về phía cô.
Văn Đàn như vừa làm sai chuyện gì, giọng nói rất nhỏ: “Thầy Minh…”
Minh Trạc không nói gì, nắm lấy cổ tay cô, tùy tiện đẩy một cánh cửa bên cạnh ra.
Không biết căn phòng này dùng để làm gì, hình như không phải phòng trang điểm, bên trong không có đèn.
Trong phòng cực kỳ tĩnh lặng, bóng tối yên ắng bao trùm.
Văn Đàn tựa lưng vào cửa, trong lòng không yên, lại khẽ gọi một tiếng: “Thầy Minh ơi?”
Giây tiếp theo, cần cổ trắng nõn mảnh khảnh của cô bị người ta vòng tay ôm lấy.
Ngón cái Minh Trạc chống dưới cằm cô, ép cô ngẩng đầu lên. Giọng anh trầm xuống, mang theo sự nguy hiểm vô hình: “Ai em cũng gọi là thầy à?”
“Không phải.” Văn Đàn nhỏ giọng giải thích, “Trong giới chúng em đều vậy, thầy cô chỉ là một cách xưng hô tôn trọng tiền bối hoặc đồng nghiệp thôi, gọi vậy cho tiện.”
“Với anh cũng vậy sao? Cho tiện hả?”
Văn Đàn còn chưa kịp trả lời, hơi thở của anh đã nặng nề phủ xuống, nụ hôn mạnh mẽ và dữ dội vô cùng.
Cổ cô thon dài, không đeo bất kỳ trang sức nào, xinh đẹp như một con thiên nga.
Cảm giác như chỉ cần bẻ nhẹ là sẽ gãy.
Bàn tay kia của Minh Trạc không còn khắc chế dừng lại ở eo như mọi khi nữa. Anh men theo đường cong eo hông trượt xuống dưới, lòng bàn tay áp sát, những ngón tay thon dài khép lại rồi buông ra, xoa nắn không ngừng.
Đây là nơi anh chưa từng chạm đến, cũng là hành động anh chưa từng làm.
Văn Đàn bị anh hôn đến mức chỉ cảm thấy anh thật hung dữ, tựa như một con mãnh thú ngủ say lâu ngày bị đánh thức, hoàn toàn xé toạc vẻ bề ngoài nho nhã bình tĩnh, tùy ý thưởng thức con mồi của mình.
Còn cô chính là chú cừu non mặc người xâu xé.
Khóe mắt Văn Đàn bị ép ra vài giọt nước mắt, cơ thể đang dán chặt vào nhau không một kẽ hở của hai người cũng bắt đầu có những phản ứng khó diễn tả.
———
