[Diễm sát] Chương 2

Chương 2: Độc chiếm xuân quang

Chuyển ngữ: @motquadao


Ánh nhìn dò xét từ trên cao xuống mang theo vẻ u ám và lạnh lẽo, hệt như lưỡi dao kề sát bên cổ khiến người ta nhói buốt

Tạ Thanh Mạn lại như chẳng hề hay biết. 

Cô nhấp một ngụm rượu nhỏ, vẫn tiếp tục nói cười vui vẻ với nam nghệ sĩ bên cạnh dưới ống kính máy quay.

Cho đến khi thang máy kính lên tới tầng cao nhất, Diệp Diên Sinh biến mất khỏi tầm mắt, cô mới lạnh lùng trở lại.

Trên gương mặt cô vẫn không lộ ra chút cảm xúc nào, nhưng ly rượu trong tay đã để lộ tất cả… 

Thứ rượu Sherry ngọt đậm sóng sánh gợn lên từng vòng lăn tăn, hệt như tâm tư đang khó lòng bình ổn.

*

Bữa tiệc cocktail mở màn diễn ra ngắn. Các ngôi sao theo sự chỉ dẫn của nhân viên lần lượt bước vào thảm đỏ dự tiệc.

Thứ tự thảm đỏ và vị trí chỗ ngồi đã được lên danh sách từ sớm và chuyển đến tay tất cả mọi người. 

Một Ảnh hậu có tầm ảnh hưởng lớn trên trường quốc tế không thể có mặt do chấn thương. Dựa theo quy tắc ngầm “mảng điện ảnh luôn xếp trên mảng truyền hình và âm nhạc” cùng địa vị của từng người, người cuối cùng đi thảm đỏ chính là Ảnh đế Hoắc Dực, còn vị trí áp trục (*) là của Tạ Thanh Mạn, Thị hậu vừa càn quét mọi giải thưởng lớn nhỏ.

(*) Áp trục là người xuất hiện áp chót, ngay trước người cuối cùng.

Đáng tiếc, có kẻ lại không tuân theo quy tắc.

Đến lượt những người cuối cùng, nhân viên công tác với vẻ mặt đầy khó xử tiến đến thông báo: 

Chu Uyển, người xếp ngay trước Tạ Thanh Mạn đã biến mất.

Phía Tạ Thanh Mạn đương nhiên không chịu để người khác dắt mũi, cô chỉ yêu cầu nhân viên “tiếp tục tìm”.

“Đúng là không biết xấu hổ!”

Ngay khi nhân viên vừa rời đi, trợ lý nhỏ đóng cửa lại, thẳng thừng mắng : “Cái thủ đoạn bẩn thỉu gì thế không biết! Địa vị của cô ta không vững, không chen nổi chỗ đứng trong giới nên mới quay sang bắt nạt chị.”

“Mấy cái trò mèo này chị gặp nhiều rồi,” Tạ Thanh Mạn xưa nay tính khí khá tốt, không hề giận dữ mà chỉ mỉm cười lắc đầu, “Chỉ là hôm nay có nhiều phóng viên như vậy, không ngờ cô ta lại dám dở trò này.”

Sự đấu đá trong giới giải trí chẳng khác gì thâm cung nội chiến, những chiêu trò công kích dù là công khai hay chỉ ngấm ngầm trong tối cũng nhiều đến mức đảo lộn cả tam quan. 

Nhưng một khi đã phơi bày ra ngoài ánh sáng thì rất dễ bị người ta nắm thóp, vì vậy thường thì không ai chọn cách xé rách mặt nhau một cách lộ liễu.

Xem ra mấy câu đáp trả của cô tối nay đã đâm trúng tim đen của Chu Uyển rồi.

Nhân viên bên ngoài hoàn toàn không tìm thấy người, trợ lý nhỏ tức đến bốc hỏa, cực kỳ bất bình.

“Cô ta dám chọn đúng thời điểm mấu chốt này để làm loạn, rõ ràng là ỷ vào việc có kim chủ chống lưng…”

“Được rồi, bớt lại vài câu đi” Tạ Thanh Mạn day day thái dương, tựa lưng vào ghế sofa trong phòng tiệc, “Gọi điện cho công ty, bảo người đại diện của chị liên hệ với ekip hậu trường.” 

Cô liếc nhìn đồng hồ: “Em canh giờ giúp chị, hai mươi phút nữa nhắc chị một tiếng.”

“Chị Thanh?” Trợ lý nhỏ không hiểu.

Tạ Thanh Mạn nhắm mắt nghỉ ngơi, ngữ điệu vẫn hờ hững như cũ, thậm chí còn có vẻ ôn hòa vô hại:

“Chu Uyển tưởng rằng cướp mất vị trí áp trục của chị là chỉ làm mất mặt một mình chị thôi sao?”

*

Tin tức lan đi nhanh chóng.

Trái ngược với vẻ bình thản của Tạ Thanh Mạn bên ngoài hội trường, bên trong đã có không ít người nhỏ giọng bàn tán.

“Ekip của Chu Uyển đang làm cái trò gì vậy?” 

“Không biết, nhưng chơi trò mất tích lúc này chẳng khác nào tuyên bố với thiên hạ là muốn tranh vị trí áp trục với Tạ Thanh Mạn còn gì.”

 “Tiếc là cuộc chiến thảm đỏ chưa bao giờ chỉ đơn thuần là cuộc chiến thể diện, mà còn là cuộc chiến tài nguyên sau này,” Có người mỉm cười phân tích, “Vị trí áp trục không phải cứ hào phóng là nhường được. Làm gì có chuyện Tạ Thanh Mạn xuống nước được?” 

“Chà, tối nay có kịch hay để xem rồi.”

Vài câu bàn tán lọt vào khu vực VIC (*).

(*) Khách VIC (Very Important Client/Customer) là những khách hàng cực kỳ quan trọng, chi tiêu lớn, có lòng trung thành cao và mang lại doanh thu chủ đạo cho các thương hiệu xa xỉ, được chăm sóc đặc biệt với dịch vụ cá nhân hóa, độc quyền, khác biệt so với khách VIP thông thường nhờ mức độ chi tiêu và tầm ảnh hưởng sâu rộng hơn.

Khương Nghiên sải bước trên đôi cao gót đi tới: “Xem ra cô nhóc của anh tối nay gặp rắc rối rồi.”

Diệp Diên Sinh không đáp lại.

Anh hơi rủ mắt, cổ tay hờ hững đặt sang một bên, đốt ngón tay hơi gập lại gõ nhẹ lên mặt bàn. 

Từng nhịp, rồi lại từng nhịp. 

Tiếng gõ hòa cùng nhịp tim, không nhanh không chậm nhưng lại mài mòn thần kinh người nghe.

Khương Nghiên hơi nghiêng người, cười nói: “Có cần tôi tạo cho anh một cơ hội làm anh hùng cứu mỹ nhân không?”

Dưới khán đài ánh sáng đan xen, ngũ quan của người đàn ông chìm trong bóng tối mờ mịt. 

Đường nét của anh càng thêm sắc sảo và góc cạnh, đầy vẻ lạnh lùng và thâm trầm. Cái cảm giác âm u ấy quá đỗi gai người, hoàn toàn lạc lõng với những tiếng cười nói xung quanh.

Diệp Diên Sinh nhướng mi, tựa lưng ra sau, thản nhiên đáp: “Cô có thể tự giúp người khác hoàn thành ước nguyện.”

“Anh đừng có hại tôi,” Khương Nghiên nhướng mày, “Nợ anh ân tình là một chuyện, còn mấy cái việc đắc tội người khác như tát vào mặt người ta thế này thì thôi đi.” 

Nụ cười của cô ấy đầy ẩn ý: “Dù sao thì vị Tăng công tử đang “chăm sóc “cô minh tinh kia cũng là kẻ có thù tất báo, tôi sợ sau này bị người ta tìm đến tận cửa.”

Chữ “sợ” này có vẻ hơi giả tạo, nhưng sự việc tối nay coi như đã va đúng họng súng của Diệp Diên Sinh rồi.

“Vậy thì cứ gọi tới cho tôi xem thử.”

Anh không để tâm cho lắm, trong nụ cười như ẩn giấu dao găm: “Tôi cũng muốn xem xem là vị Tăng công tử đó là ai.”

*

Tối nay đã định sẵn việc chắc chắn có người phải bẽ mặt.

Bên trong và bên ngoài hội trường đều đang đặt cược rằng kết cục của sự cố thảm đỏ này sẽ là “hai con trâu húc nhau, một con chết một con què”.

Bởi kẻ cướp vị trí áp trục thì trơ trẽn, mà người bị cướp cũng chẳng vẻ vang gì.

Ai ngờ chưa đầy 15 phút sau, Tạ Thanh Mạn đã bước lên thảm đỏ.

Nhượng bộ rồi sao?

Hiện trường xôn xao đồn đoán, nhưng thắc mắc nhanh đã chóng được giải đáp.

Người phụ trách TOAO là Khương Nghiên cùng “nữ ma đầu” thời trang Milan là Archie đích thân xuống đón tiếp. Trong phút chốc, đèn flash nháy liên hồi, sau đó Tạ Thanh Mạn và Ảnh đế chỉ cách nhau hai bước chân, gần như đồng thời tiến vào hội trường.

Lúc này thì đến kẻ ngốc cũng ngửi ra có gì đó không ổn.

Chuyện tranh giành vị trí áp trục thực ra năm nào cũng có, nói lớn thì cũng không lớn mà nói nhỏ thì cũng không nhỏ. 

Nếu xử lý khéo, chiếm được spotlight thì chỉ đắc tội với một người. 

Nếu xử lý không khéo, ban tổ chức và các ekip phía sau đều sẽ khó chịu. 

Rõ ràng hôm nay, Ảnh đế không muốn để một kẻ gây chuyện áp trục trước mình, còn TOAO thì chỉ thấy kẻ nào gây chuyện chính là đang tát vào mặt mìn.

Đến khi ekip của Chu Uyển phản ứng lại, muốn cứu vãn thì cũng đã muộn…

Thảm đỏ đã bị trực tiếp dỡ bỏ.

Cái tát vang dội này không chỉ khiến Chu Uyển sững sờ, mà còn khiến những người khác ngây dại.

Dưới ống kính, các ngôi sao dù trong lòng sóng ngầm cuồn cuộn, ngoài mặt vẫn phải đoan trang, giả vờ không màng thế sự. Nhưng đám nhân viên và cánh paparazzi đang rảnh rỗi trong hội trường thì lại được xem kịch ở cự ly gần, tin sốt dẻo nổ ra trong một phạm vi nhỏ.

“Dỡ luôn thảm đỏ?!” 

“Trời ạ, tôi không nghe nhầm chứ, TOAO không giữ thể diện cho ai luôn sao, dỡ thẳng thừng vậy luôn?” 

“Cậu đừng quên TOAO đổi chủ lâu rồi. Người phụ trách mới nhậm chức đầu năm nay là một đại tiểu thư thứ thiệt, cậu tưởng người ta ăn chay chắc?” 

“Nhưng mà khác chứ, sau lưng Chu Uyển…” Người kia hạ thấp tông giọng, “Là vị nhà họ Tăng đó, Kinh Khuyên (*) có mấy ai dám không nể mặt anh ta? Hơn nữa bộ phim điện ảnh đầu tiên của Tạ Thanh Mạn bị đột ngột đổi vai, nhìn thế nào cũng giống như đắc tội với người ta.”

(*) Kinh Khuyên là “vòng tròn Bắc Kinh”, được hiểu là nhóm văn nghệ sĩ hoạt động tại Bắc Kinh, hoạt động trong lĩnh vực phim ảnh.

“Có đắc tội hay không thì khó nói, nhưng sao cậu biết sau lưng Tạ Thanh Mạn không có chỗ dựa?” Người bên cạnh cười lạnh, “Năm đó cô ta chỉ là một sinh viên năm nhất không có bối cảnh gì mà lại giành được vai nữ chính của đạo diễn danh tiếng, nói không làm điều gì khuất tất thì ai tin chứ?”

Bốn bề hít một hơi thật sâu, sau đó chìm vào một sự im lặng kỳ quái.

“Chưa kể Thị hậu của chúng ta, cảnh nổ bom cũng dám tự mình ra trận, vì một cảnh quay ba phút hoàn hảo không tì vết mà có thể dầm mưa nửa tiếng đồng hồ, cũng coi như là một tấm gương kính nghiệp trong ngành rồi đi? Thế nhưng từ khi ra mắt đến nay, tất cả các cảnh hôn đều mượn góc quay, cảnh thân mật thì dùng thế thân, cậu đoán xem là vì sao?”

“Thế đã sao, mượn góc quay với dùng thế thân chỉ là chuyện nhỏ, nhằm nhò gì đâu?” Người nghe nãy giờ không nhịn được cười nhạt một tiếng, dùng ngữ khí hờ hững đâm thẳng vào trọng tâm: “Để tôi nói cho mà nghe…”

“Có thể khiến người trong giới giữ kín như bưng về việc đó mới thực sự là bản lĩnh.”

*

[Có bài tẩy sao không nói với tôi một tiếng? Sớm biết giới thời trang chịu chống lưng cho em thì lúc liên hệ với ekip của Hoắc Dực đã không cần đề cập đến việc trao đổi tài nguyên rồi.] 

Người đại diện gấp gáp gửi tin nhắn. 

[Đâu có.] 

[Chỉ là may mắn thôi ạ.]

Mặc dù trong lòng Tạ Thanh Mạn đã tính toán từ trước về chuyện thảm đỏ này, cô biết người đại diện có bản lĩnh thuyết phục Ảnh đế, xử lý đâu vào đấy. Nhưng cô chưa từng nghĩ TOAO và Archie lại chủ động chìa cành ô liu, còn vả mặt đối phương nặng nề đến thế. 

Cứ như đang trút giận thay cô vậy.

Nhưng cô không cần đoán cũng biết rõ mấu chốt của vấn đề nằm ở đâu. Tại Tứ Cửu Thành (*), người dám hạ nhục kẻ đứng sau Chu Uyển chỉ đếm trên đầu ngón tay.

(*) Tứ Cửu Thành đại diện cho khu vực trung tâm lâu đời nhất của Bắc Kinh, nơi có Tử Cấm Thành, trung tâm chính trị và văn hóa lâu đời. Tên gọi này xuất phát từ cách bố trí kiến trúc cổ kính với 4 cổng thành trong tường thành nội (Hoàng Thành) và 9 cổng thành ở tường thành ngoại (Ngoại Thành), đặc biệt phổ biến vào thời nhà Minh và nhà Thanh. Dù Bắc Kinh ngày nay đã phát triển ra ngoài phạm vi tường thành cổ, người dân vẫn dùng Tứ Cửu Thành để nói về khu vực trung tâm nội thành.

Chuyện này có chút nực cười. 

Cái kiểu che chở này của anh cứ như thể tình sâu nghĩa nặng với cô lắm, nếu không phải cô biết rõ… Ánh mắt Tạ Thanh Mạn hơi trầm xuống.

Sau khi hoàn thành các quy trình ký tên thảm đỏ, chụp ảnh và trả lời phóng viên, Khương Nghiên và Archie đã rời đi trước, thay vào đó là nhân viên dẫn đường: “Cô Tạ, mời cô đi theo tôi.”

Tạ Thanh Mạn không để ý lắm, cúi đầu nhìn điện thoại vừa hiện lên một tin nhắn. 

Chỉ vỏn vẹn hai chữ: “Qua đây.”

Giọng điệu ra lệnh như gửi tối hậu thư này, cô không thể nào quen thuộc hơn được nữa. 

Tạ Thanh Mạn đột nhiên cảnh giác. 

Lúc này cô mới phát hiện, hướng nhân viên dẫn đi khác với khu vực chỗ ngồi định sẵn ban đầu…

Là vị trí ghế đầu của khu S.

Trong bữa tiệc ngày hôm nay, các ngôi sao và phần lớn người trong giới đều xếp chỗ từ khu A, khu S chỉ có hai hàng, được bài trí như một buổi tiệc trà, là vị trí dành cho các thế lực tư bản.

“Chị Thanh, sao vậy ạ?” Trợ lý nhỏ cũng nhận ra sự thay đổi chỗ ngồi, nhưng chuyển lên hàng đầu cũng không phải chuyện xấu nên không để ý lắm. 

Cô bé chỉ thấy hôm nay Tạ Thanh Mạn cực kỳ khác thường.

Tạ Thanh Mạn không nói gì. 

Cuối tầm mắt là bóng tối không thể xua tan, ánh đèn tụ trên sân khấu đang lan dần xuống phía dưới khán đài. 

Diệp Diên Sinh ngồi ở đó. 

Có lẽ là thói quen của kẻ bề trên, không cần lời nói hay động tác cũng đủ tạo cho người khác một áp lực vô hình. 

Khương Nghiên ngồi cạnh anh nghiêng đầu khẽ cười, hình như đang trêu chọc một câu gì đó.

Tạ Thanh Mạn khẽ hừ một tiếng. 

Cô quẳng điện thoại cho trợ lý, bỏ mặc nhân viên dẫn đường, tự mình đi về phía vị trí đã xếp ban đầu.

“Cô Tạ?” Nhân viên dẫn đường không ngờ cô sẽ quay đầu bỏ đi, sững sờ: “Cô không thể…”

Dưới ống kính, trước mặt bao người, chặn người lại thì không tiện, mà để người đi thật thì không biết phải ăn nói thế nào. Nhất thời, sắc mặt nhân viên thay đổi liên tục, tiến thoái lưỡng nan. 

Những ánh mắt dò xét xung quanh chỉ có tăng chứ không giảm.

Những người lăn lộn trong giới này đều là cáo già cả rồi, chuyện thảm đỏ ai nấy đều ngầm hiểu. Nhưng đủ loại ánh mắt tò mò, khinh miệt, vô cảm, hứng thú… dù là cố ý hay vô tình lướt qua người Tạ Thanh Mạn.

Tạ Thanh Mạn đâu thèm để ý những thứ đó? 

Cô bước trên đôi giày gót nhọn 12cm, dáng đi uyển chuyển, thong thả ngồi xuống vị trí ban đầu. 

Hệt như một đóa sơn trà trắng thanh cao thoát tục.

*

Sau khi khai mạc là một tiết mục trình diễn thời trang và biểu diễn văn nghệ, tiếp đó là các bài phát biểu theo thông lệ, chẳng có gì thú vị. 

Tạ Thanh Mạn thấy ngột ngạt, mượn cớ ra ngoài nghe điện thoại để hít thở không khí, định bụng canh giờ rồi quay lại.

Trên đường trở về lại xuất hiện thêm một người. 

Ánh sáng hành lang hơi tối. 

Người đàn ông ngậm một điếu thuốc, thân hình cao ráo hòa vào bóng tối đặc quánh. 

Khói thuốc màu xám xanh bay lên, che khuất một nửa ngũ quan sắc sảo, sống mũi cao thẳng, đuôi mắt hơi hẹp, toát ra vẻ lạnh lẽo bạc tình.

Tạ Thanh Mạn thậm chí không thèm liếc mắt nhìn qua. 

Thấy cô quyết tâm coi mình như không tồn tại, Diệp Diên Sinh khẽ nheo mắt, sắc mặt u má đến đáng sợ. 

Giây phút lướt qua nhau, người đàn ông mở lời:

“Tạ Thanh Mạn.”

Anh gọi cô, giọng điệu vừa lạnh vừa nhạt, không nghe ra cảm xúc gì nhưng cảm giác áp bức thì tràn đầy. 

Dù anh không nói gì nhưng cô vẫn hiểu, anh muốn cô ngoan ngoãn quay trở lại. 

Mang theo một chút cưỡng ép.

Tạ Thanh Mạn không động đậy. Giằng co chưa đầy hai giây, người đàn ông nheo mắt, dập tắt điếu thuốc.

Anh bất ngờ tiến lên, nắm chặt cổ tay Tạ Thanh Mạn, thô bạo kéo cô rẽ vào một góc khuất.

“Em đang giả vờ không quen anh đấy à?”

Lối thoát hiểm không có người qua lại, một mảnh tĩnh lặng, nhưng vì không gian quá trống trải nên tạo thành tiếng vang.

“Đâu có.” Tạ Thanh Mạn bình thản đáp. 

Mắt đối mắt với anh vài giây, trong đầu cô lướt qua những hình ảnh tối nay và vô vàn chuyện trước kia. 

Gương mặt cô hiện lên nụ cười nhàn nhạt, ngữ khí cũng hờ hững: “Tôi chỉ không muốn làm ngài mất hứng. Dù sao tối nay, ngài hình như cũng chẳng có thời gian để ý đến tôi.”

Tạ Thanh Mạn vẫn luôn như vậy. 

Thái độ ôn hòa, giọng điệu cũng đủ bình tĩnh, có vẻ ngoan ngoãn dịu dàng hơn bất kỳ ai. Nhưng trong bầu không khí này, có thể cảm nhận rõ những lời cô nói mang vẻ châm chọc mỉa mai cỡ nào. 

Toàn là những nhát dao mềm.

Diệp Diên Sinh bị một tiếng “ngài” của cô làm phiền, cười nhạt một tiếng, mất sạch kiên nhẫn. 

Anh vòng tay siết lấy vai và cổ cô, trở tay ấn người lên tường, áp sát xuống. Dáng vẻ anh lúc cúi đầu quá đỗi lạnh lùng, trong mắt như chứa đựng cả ngàn lưỡi dao băng của đêm đông, vừa tàn nhẫn vừa sắc bén.

Tạ Thanh Mạn vừa định vùng vẫy đã bị anh áp chế trở lại.

Rầm!

Lưng cô va vào bức tường của lối thoát hiểm, Tạ Thanh Mạn hít vào một hơi lạnh, trong lòng muốn mắng người: “Đau.”

Rõ ràng kiểu người như Diệp Diên Sinh sẽ không mềm lòng vì một câu làm nũng, không thèm tiếp lời cô cũng chẳng buồn giảng đạo lý. 

Anh tiến tới trực tiếp ra tay.

“Anh làm gì vậy?” Khoảng cách quá gần, sống lưng gầy mỏng của Tạ Thanh Mạn căng cứng, có chút không tự nhiên. 

Cảm nhận được sự cứng đờ trong giây lát và sự căng thẳng khó nhận ra của cô, tâm trạng của Diệp Diên Sinh bỗng trở nên vui vẻ.

Ngón tay lạnh lẽo của anh áp lên má cô, vỗ nhẹ hai cái: “Tìm em ôn lại chuyện cũ.”

Động tác này quả thực quá đỗi cợt nhả. 

Bên tai Tạ Thanh Mạn tê rần. Thế nhưng lúc này có giãy giụa cũng chỉ tốn sức, cô không thèm động đậy. 

Cô nhìn anh, cảm thấy buồn cười: “Ôn lại chuyện cũ?”

Bên trái yết hầu của người đàn ông có một vết sẹo rất mờ, bị mặt Phật trên sợi dây chuyền xương rắn che khuất phần nào, ẩn hiện sau cổ áo. 

Dấu vết đó, chỉ khi từng kề cổ quấn quýt mới có thể nhìn rõ.

Tạ Thanh Mạn nâng tay, dựa theo trí nhớ, gạt mặt Phật sang một bên, đầu ngón tay khẽ lướt qua vết sẹo đó rồi dừng lại:

“Vậy tối nay ngài muốn cùng tôi ôn lại tình xưa hay là nối lại cuộc vui trên giường đây?”


Hết chương 2

Từ tác giả:

Phần giới thiệu đã kết thúc, chương sau sẽ chính thức bước vào nội dung chính. Các nhân vật chính trong cùng series truyện như Hạ Cửu, Cố Nhiêu, Diệp Mạn, Lý Quảng Bạch… sẽ xuất hiện ở giai đoạn sau. Giai đoạn đầu mình sẽ tập trung triển khai câu chuyện của nam nữ chính và xây dựng bối cảnh trước. Đến thời điểm thích hợp, các nhân vật cũ tự nhiên sẽ lộ diện.

Dông dài:

Đường em đi có quý nhân phù trợ, lối em về có Diệp Diên Sinh bảo kê. Cái mỏ của cả anh cả chị đều không đùa được đâu, sao mà tui yêu cái năng lượng mỏ hỗn này thế không biết =))))

Spoil: 

“Bên ngoài có đám chó săn lén lút, bên trong lại giấu một mỹ nhân, chỗ này của anh đúng là náo nhiệt thật đấy.”

Bình luận về bài viết này