[Tai tiếng] Chương 88

Chương 88: Nhớ em

Chuyển ngữ: @motquadao


Văn Đàn nhìn mấy dòng tin nhắn mà Mạnh Trần An gửi đến, trong lòng trỗi dậy một sự thôi thúc muốn chặn anh ta ngay lập tức.

Nhưng ở trong một nơi như giới giải trí này, kết thêm quá nhiều kẻ thù không phải là chuyện sáng suốt. 

Cô và Quý Tư Tư thậm chí còn chưa nói chuyện với nhau được mấy câu mà đã bị phía Sáng Mỹ gây sức ép, uy hiếp các nhãn hàng không cho cô mượn đồ. 

Nếu bây giờ lại đắc tội thêm một Mạnh Trần An, kẻ mà bất kể là thâm niên, tài nguyên, quan hệ hay bối cảnh đều vượt xa cô thì sau này sẽ rất phiền phức.

Dù có Từ Thu là một người đại diện hàng đầu nhưng cũng không thể lần nào cũng để chị ấy đứng ra giải quyết giúp những ân oán cá nhân cô tự gây ra.

Văn Đàn rất hiểu Mạnh Trần An. Anh ta rất để ý đến thể diện, luôn muốn duy trì hình tượng quân tử khiêm nhường. 

Vì vậy, chỉ cần cô không thẳng tay mắng vào mặt anh ta, không hoàn toàn đắc tội thì có lẽ anh ta sẽ không công khai gây khó dễ cho cô.

Nhịn một chút cho sóng yên biển lặng.

Văn Đàn tựa vào bồn tắm, chậm rãi gõ chữ:

Văn Đàn:【Cảm ơn thầy Mạnh, không cần đâu ạ.】

Nhắn xong câu này, cô không quan tâm anh ta nói gì thêm nữa. 

Văn Đàn khẽ nhắm mắt lại. Lùi một bước, đúng là càng nghĩ càng tức!

Nhưng biết làm sao được, điều cô có thể làm bây giờ là nắm bắt mọi cơ hội trước ống kính, nỗ lực đứng ở vị trí cao hơn để không còn phải chịu đựng những uất ức vô duyên vô cớ này nữa.

Một lát sau, điện thoại của Văn Đàn vang lên, là Lâm Sơ Dao gọi đến. 

Giọng Lâm Sơ Dao tràn đầy sự phấn khích: “Bảo bối, chắc khoảng một tuần sau Tết Dương lịch là tớ được nghỉ rồi. Cậu có muốn đi đâu không, tớ lo hết cho.”

Văn Đàn hơi áy náy: “Lịch trình trước Tết của tớ gần như đã kín rồi, chắc là không đi được đâu. Đợi sau Tết âm lịch xem sao nhé?”

Lâm Sơ Dao thở dài một tiếng: “Đương nhiên là được rồi, đây là cái giá của sự nổi tiếng, tớ hiểu mà! Nhưng không sao! Tớ nghe nói tháng sau anh Kế Quang đi Ý công tác, tớ sẽ bám đuôi theo anh ấy, coi như đi chơi luôn!”

Văn Đàn: “…” 

Cô thấy mình đúng là lo lắng thừa thãi.

Lần trước Lâm Sơ Dao từ sa mạc về cũng đã từng hẹn Chu Kế Quang đi ăn để bày tỏ sự cảm ơn, nhưng rõ ràng Chu Kế Quang chẳng để tâm đến chuyện đó. Có lẽ thấy Minh Trạc không có ở đây nên thuận tiện đóng vai anh trai của cô nàng, dặn cô nàng học hành cho đàng hoàng, đừng chạy nhảy lung tung nữa.

Văn Đàn nghe cô nàng kể sơ qua, lần đầu tiên thấy đồng ý với Chu Kế Quang: “Hình như sang năm cậu tốt nghiệp rồi đúng không, đã tích đủ tín chỉ chưa thế?”

Lâm Sơ Dao ậm ừ: “Trước tớ có tính rồi, chắc là đủ, nếu không đủ thì học kỳ sau tớ sẽ điên cuồng học bù.”

Thực tế Lâm Sơ Dao không hẳn là một học sinh kém. Dù sao gen của gia đình cũng ở đó, chỉ cần cô nàng chịu tĩnh tâm cố gắng thì vẫn vượt qua được khối người, nếu không thì ban đầu đã chẳng đỗ được cao học. 

Chẳng qua là sau khi đỗ xong, cô nàng cảm thấy mình đã đủ cực khổ rồi, hoàn thành xong nhiệm vụ gia đình giao phó thì bắt đầu buông thả bản thân để bù đắp.

Văn Đàn đột nhiên có chút xúc động: “Thời gian trôi nhanh thật đấy, tính từ lúc tớ đi điểm danh hộ cậu đã sắp được một năm rồi.”

Thời điểm cô giúp Lâm Sơ Dao điểm danh là sau khi kỳ nghỉ đông năm ngoái kết thúc. 

Văn Đàn gần như đã quên mất rằng, một năm trước, cô suýt chút nữa đã chết trong chính chiếc bồn tắm này.

Ngày hôm đó mưa rất lớn, hợp đồng giữa cô và Mạnh Trần An chính thức kết thúc, cả hai lần lượt đăng bài chia tay lên Weibo. 

Fan hâm mộ của Mạnh Trần An không vì thế mà buông tha cho Văn Đàn, ngược lại còn mắng chửi kinh khủng hơn, công kích và nguyền rủa cô.

Không còn ràng buộc của hợp đồng, cảm xúc tích tụ bấy lâu của Văn Đàn hoàn toàn bùng phát, vì thế mới có câu chuyện cô và antifan đại chiến ba ngày ba đêm. 

Nghe nói chuyến công tác của chị Mạch còn chưa kết thúc đã phải gấp rút mua vé máy bay vội vàng trở về trong đêm, không chỉ thu lại tài khoản Weibo của Văn Đàn mà còn đang cơn thịnh nộ, mắng cô một trận từ đầu đến đuôi rồi đình chỉ toàn bộ công việc của cô.

Sau khi chị Mạch đi, Văn Đàn nằm trong bồn tắm, bắt đầu suy nghĩ rốt cuộc mình đã sai ở đâu, sai từ khi nào. 

Dần dần, bên tai cô không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào nữa.

Bác sĩ tâm lý của cô có lẽ đã nhìn thấy những hành động điên cuồng của cô trên mạng, lại không liên lạc được với cô nên đã xông thẳng vào nhà, kéo Văn Đàn ra khỏi bồn tắm. 

Bác sĩ vừa chân thành vừa đi đường vòng khuyên cô: “Hay là em thử yêu đương xem, em xinh đẹp thế này mà chưa yêu đương lần nào đã chết rồi, không thấy phí sao?”

Văn Đàn thấy cũng có lý, quá thiệt thòi.

Cả đời này cô còn chưa được chạm vào cơ bụng của một người đàn ông nào mà đã bị gán cho đủ danh xưng lăng loàn, ai cũng có thể làm chồng, nghĩ đến thôi cũng đủ để tức đến mức bật nắp quan tài mà sống dậy.

Không lâu sau đó, Văn Đàn gặp được Minh Trạc trong lớp học. 

Khoảnh khắc đó, cô cảm thấy thế giới này thật tốt đẹp, bản thân mình có lẽ nên sống tiếp.

“Đúng thế, biết trước cậu sẽ dính vào mối nghiệt duyên này với anh họ tớ thì tớ đã chẳng để cậu đi rồi.” 

Giọng nói của Lâm Sơ Dao yếu ớt vang lên, kéo suy nghĩ của Văn Đàn trở lại.

Văn Đàn: “…” 

Cô không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng Lâm Sơ Dao đang nhắc đến chuyện cô nói dối Minh Trạc rằng anh họ cô nàng bị tai nạn sắp phải bỏ cả cái chân.

Sau khi trò chuyện xong với Lâm Sơ Dao, Văn Đàn bước ra khỏi bồn tắm, tìm trong tủ trang sức chiếc vòng tay đá tự nhiên mà Minh Trạc tặng trước đó đeo lên cổ tay, sau đó chụp một tấm ảnh gửi cho anh. 

Văn Đàn:【Đẹp không anh?】

Ban đầu cô cho rằng Minh Trạc đã đi ngủ rồi, hoặc là tín hiệu không tốt nên không nhận được. 

Văn Đàn vừa định đi sấy tóc thì điện thoại của Minh Trạc gọi đến. 

Giọng anh trong trẻo, trầm thấp mà êm tai: “Đẹp lắm.”

Văn Đàn cầm điện thoại, khóe môi cong lên: “Muộn thế này rồi mà thầy Minh còn chưa ngủ là do nhớ bạn gái đến mức không ngủ được phải không?”

Minh Trạc “Ừ” một tiếng, bên đầu dây bên kia dường như còn lẫn cả tiếng gió thổi lồng lộng: “Nhớ em.”

Nghe thấy hai chữ này, Văn Đàn cảm giác trái tim mình như muốn bay đến sa mạc luôn rồi. 

Cô nỗ lực kiềm chế, nụ cười trên mặt gần như không giữ được, càng nhìn chiếc vòng trên tay càng thấy đẹp.

Minh Trạc lại hỏi: “Về Giang Thành rồi à?” 

“Em mới về hôm nay.”

Văn Đàn rất muốn hỏi khi nào anh về nhưng vẫn nhịn lại, dù sao thì ít nhất cũng còn nửa tháng nữa, hỏi xong biết đâu thời gian chờ đợi lại cảm thấy dài hơn. 

Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy ngoài cửa sổ phòng ngủ dường như có thứ gì đó đang lả tả rơi xuống.

Văn Đàn bước tới, dùng tay lau đi lớp sương mờ trên kính, những đốm sáng trắng bạc phủ kín cả màn đêm. 

Giọng Văn Đàn lộ ra vài phần vui mừng bất ngờ: “Thầy Minh, Giang Thành có tuyết rồi.”

Minh Trạc đứng ngoài lều, ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm tĩnh mịch đã bắt đầu có hạt ngưng kết. 

Anh hoi: “Văn Đàn, em đã thấy tuyết rơi trên sa mạc bao giờ chưa?” 

“Chưa ạ…” Văn Đàn tò mò, “Sa mạc cũng có tuyết hả anh?” 

“Chỉ cần nhiệt độ đủ thấp, điều kiện phù hợp thì sẽ có.”

Thực ra Văn Đàn rất thích những ngày tuyết rơi, nhưng lúc này cô lại nghĩ đến một khía cạnh khác: “Nhưng nếu sa mạc có tuyết, việc khảo sát của các anh sẽ càng khó khăn hơn phải không?” 

Minh Trạc đáp: “Đúng, sẽ khó khăn hơn.”

Tuyết tích tụ có thể làm thay đổi hình thái bề mặt, che lấp các đặc điểm địa chất quan trọng, cũng sẽ làm tăng độ khó khi di chuyển các thiết bị khảo sát. 

Vì vậy, nhiệm vụ lần này có lẽ sẽ kết thúc sớm hơn dự kiến.

Văn Đàn nằm nhoài bên cửa sổ nhìn tuyết rơi, nhẹ nhàng cất lời: “Thầy Minh ơi.” 

“Ơi?” 

“Em nhớ anh quá.”

———

Hết chương 88

Bình luận về bài viết này