Chương 2

Chuyển ngữ: @motquadao
“Ý ngươi là Cô sắp tận số rồi.”
Trong điện yên ắng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi, giọng nói trầm thấp lạnh lẽo thấu xương, không hề có một chút cảm xúc nào.
Nhất thời chẳng ai dám lên tiếng, sự im lặng ngột ngạt, chết chóc lan tỏa khắp đại điện trống trải.
Lúc này đã là nửa đêm, mây đen che khuất ánh trăng, gió đêm lách qua khe cửa sổ, phát ra tiếng rên rỉ ai oán, khiến người ta không rét mà run.
Trong tẩm điện chỉ thắp một ngọn đèn, càng khiến không gian trở nên u tối và trống trải.
Ánh nến vàng nhạt lay động, phản chiếu nỗi kinh hoàng trong đáy mắt Lý Ngự Y. Khóe mắt ông ta liếc thấy bóng nam nhân vững như bàn thạch sau rèm gấm, lập tức “ầm” một tiếng, quỳ sụp xuống đất dập đầu, run rẩy nói: “Điện… Điện hạ, thân thể của người là vàng, được trời cao che chở, nhất định sẽ được thần phật phù hộ…”
Trên đỉnh đầu bỗng truyền đến một tiếng cười khẽ gần như không nghe thấy, tựa như châm biếm, nhưng thực chất lại chẳng hề có nửa phần ý cười.
Tiếng cười ấy lọt vào tai Lý Ngự Y khiến toàn thân ông ta dựng đứng lông tơ, mồ hôi lạnh lập tức túa ra sau lưng, trong đầu vụt qua vô số cách chết. Ông ta quỳ rạp dưới đất, n không dám ngẩng đầu dù chỉ nửa phân, chỉ sợ mất mạng.
Sau rèm gấm, nam nhân áo rộng tay dài nghiêng mình dựa vào giường, hai mắt khép hờ. thần sắc uy nghiêm, lạnh lùng.
Dưới tay áo thêu họa tiết giao long màu vàng đỏ cầu kỳ là bàn tay trắng ngần thon dài với các khớp xương cân xứng đang hững hờ xoay một quân cờ đen, lúc gõ lúc không lên bàn cờ, phát ra âm thanh trong trẻo như tiếng ngọc va vào băng.
Trên chiếc bàn gỗ kim đàn, trong phạm vi bàn cờ vuông vắn, hai phe đen trắng đang nuốt chửng lẫn nhau, chém giết bất phân thắng bại, dường như luôn có một bàn tay vô hình nào đó kiểm soát chính xác cục diện khiến không bên nào chiếm trọn thế thượng phong.
Một lúc lâu sau, có vẻ cảm thấy vô vị, hắn nhàn nhạt ra lệnh: “Được rồi, lui xuống đi.”
Lý Ngự Y như trút được gánh nặng, lén lau mồ hôi, run rẩy đứng dậy, xách hòm thuốc cung kính lui ra.
Đợi người đi khuất, chàng thanh niên đang giả ngủ từ từ mở mắt. Hắn sở hữu khung xương cực đẹp, da ngọc mắt đen, môi mỏng mũi cao. Đôi mắt hẹp dài sâu thăm thẳm nhìn người khác mang theo vẻ thờ ơ không vướng bận, tựa như một con sói hoang dã đang chờ đợi con mồi chết rét trên vùng cao nguyên tuyết trắng cực hàn, không có tình cảm, cũng không có nhân tính.
Phùng Vinh Lộc vội vàng tiến lên, khẽ nhíu mày, đầu óc nhanh chóng suy tính, hạ giọng: “Điện hạ, đêm nay thả Lý Ngôn Khâm rời Đông Cung, e rằng không quá vài ngày, bên ngoài sẽ có lời đồn đại.”
Tạ Thanh Nghiễn liếc qua thế cờ hung hiểm, ánh mắt lạnh lẽo thấu xương, khóe môi mỏng nhếch lên một đường cong: “So với việc giết hắn, Cô càng muốn xem kẻ đứng sau hắn khi biết Cô vẫn chưa chết sẽ có phản ứng thế nào.”
Giọng điệu tràn ngập mỉa mai và sát ý.
Hắn buông quân cờ đen trong tay xuống, vừa khéo rơi xuống bàn cờ. Trong khoảnh khắc, thế cục lập tức đổi chiều, quân trắng tan tác.
Phùng Vinh Lộc ngẫm nghĩ một chút, trong lòng đã rõ, khom lưng đáp lời.
Ánh nến càng lúc càng mờ, khói nhạt lượn lờ từ trong lư hương đồng tím mạ vàng, lan tỏa khắp tẩm điện rộng lớn.
Tạ Thanh Nghiễn ẩn mình trong bóng tối, sắc mặt bỗng trầm hẳn cuống, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay và thái dương, cơ bắp toàn thân căng cứng như đang cực lực kìm nén điều gì đó.
Phùng Vinh Lộc thấy sắc mặt hắn đột nhiên trắng bệch, biết là chứng đau đầu lại tái phát, lập tức cảnh giác cao độ: “Nô tài đi gọi y sư!”
“Không cần.” Tạ Thanh Nghiễn giơ tay ngăn lại.
Phùng Vinh Lộc nhíu mày, nhưng cũng chỉ đành quy củ đứng yên tại chỗ.
Sau một hồi im lặng kéo dài, thần sắc Tạ Thanh Nghiễn mới dịu đi. Ngoài những giọt mồ hôi lạnh rịn trên trán, bề ngoài hắn không có vẻ gì bất thường, nhưng khi cất lời lại như ngậm huyết khi, khàn đặc đến đáng sợ.
Hắn dặn dò Phùng Vinh Lộc: “Thêm Tĩnh Hồn Hương đi.”
Tĩnh Hồn Hương ban đầu có thể làm dịu chứng đau đầu, nhưng theo thời gian, bệnh tình nặng thêm, hiệu quả dần yếu đi, chỉ có tăng liều lượng mới có thể giảm bớt phần nào.
Thái tử mắc chứng đau đầu từ nhỏ, mỗi lần phát bệnh, não bộ như bị người ta cắt xẻo ngàn nhát, khiến người ta muốn phát điên, hệt như dã thú. Để giữ đầu óc tỉnh táo, hắn chỉ có thể tự chơi cờ với chính mình.
Chỉ là những năm gần đây, chứng đau đầu càng lúc càng thường xuyên và nghiêm trọng. Lần này xuôi nam bình định tại Ô Điền, chứng bệnh lại càng phát tác nguy hiểm, hôn mê gần nửa tháng như vừa đi qua Quỷ Môn Quan.
Phùng Vinh Lộc lấy Tĩnh Hồn Hương bỏ vào lư hương, liếc nhìn thần sắc của Thái tử, lo lắng dặn dò: “Điện hạ vừa mới tỉnh lại, vẫn cần tĩnh dưỡng nghỉ ngơi, không nên lo nghĩ quá độ.”
Tạ Thanh Nghiễn gật đầu, ừ một tiếng.
“Ngươi cũng lui xuống đi.” Hắn khẽ phất tay áo, dập tắt ngọn nến.
Phùng Vinh Lộc đáp lời, khi đi đến cửa điện thì dừng bước, không yên lòng ngoái đầu lại nhìn, thấy bóng dáng cao thẳng kia như hòa làm một với màn đêm đặc quánh, trong lòng cuộn lên bao cảm xúc phức tạp khó tả.
Ông nghiêm túc thưa: “Điện hạ cứ yên tâm, nô tài nhất định sẽ tìm được cách chữa tận gốc chứng đau đầu này.”
Nói xong liền rút lui khỏi tẩm điện.
Trong tẩm điện trống trải, ánh trăng không lọt được nhiều qua khe cửa sổ khép kín nhưng vẫn có thể phác họa ra góc nghiêng tuấn mỹ của nam nhân. Đôi mắt u ám như một xoáy nước sâu không đáy khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Khói xanh lượn lờ bốc lên từ chân nến, Tạ Thanh Nghiễn cúi đầu ngồi, ánh mắt xuyên qua màn đêm dày đặc, không biết đang hướng về nơi nào.
Chữa tận gốc chứng đau đầu…
Chà, chết đi cũng tốt.
Chỉ là trước khi chết, ít nhất cũng phải kéo theo vài kẻ làm đệm chân cho hắn.
*
Thượng Kinh Đại Chu, Đông Cung.
Dưới ánh đèn sáng, Phùng Vinh Lộc đang đứng trước bậc thềm. Rời khỏi tẩm điện Thái tử, ông đi thẳng đến cổng cung.
Giữa đêm khuya, đường cung tĩnh mịch không một bóng người.
Khi tiếng trống canh ba vừa vang lên, trên con đường cách đó không xa truyền đến tiếng vó ngựa từ xa đến gần. Một lát sau, một cỗ xe ngựa dừng lại ngay phía trước.
Hộ vệ đi theo nhảy xuống ngựa, vội vàng tiến lên, cung kính hành lễ với Phùng Vinh Lộc.
“Ti chức bái kiến Phùng công công, bẩm công công, dược nhân do Đàn gia từ Ô Điền đưa tới đã đến.”
Phùng Vinh Lộc khoát tay ra hiệu hắn đứng dậy, đồng thời đảo mắt qua nhìn cỗ xe ngựa.
Vùng biên giới phía Tây Nam Đại Chu Ô Điền tiếp giáp với Miêu Cương, vì thế nơi ấy từ xưa đã thịnh hành vu cổ bí thuật, tụ hội đủ hạng người thuộc tam giáo cửu lưu, ngũ hồ tứ hải.
Ông từng nghe nói gia tộc y cổ Đàn gia ở đó có một dược nhân bách độc bất xâm, vô cùng quý giá, máu trên người nàng có thể chữa bách bệnh kỳ lạ trên đời.
Trong xe ngựa, Đàn Hòa ngủ mê man không biết trời đất, mãi đến khi tỳ nữ trong xe khẽ đẩy vai nàng, nàng mới tỉnh giấc.
“Nữ lang dậy thôi, đến nơi rồi.”
Đàn Hòa khó nhọc mở hé mắt, ngơ ngác nhìn trần xe được khảm trai đính ngọc, đến khi hoàn toàn tỉnh táo mới nhớ ra mình đang ở trên xe ngựa.
… Mệt quá.
Đàn Hòa chống tay ngồi dậy, mái tóc đen buông xõa như rong biển, che khuất một phần khuôn mặt thiếu huyết sắc của nàng.
“Đến… đến là tốt rồi.” Đàn Hòa có chút yếu ớt, thầm nghĩ cuối cùng cũng đến nơi, nếu không đến nữa e rằng xương cốt của nàng cũng rã rời mất.
Đường xá xa xôi, xe ngựa xóc nảy khiến nàng chóng mặt buồn nôn suốt cả đoạn đường, chỗ nào cũng khó chịu.
Dù xe ngựa lớn, bên trong trải thảm lông, nệm mềm được lót chăn gấm dày, nhưng dù sao vẫn không thoải mái như ngủ trên giường.
Có lẽ vì ngồi xe ngựa quá lâu không hoạt động gân cốt nên khi xuống xe, Đàn Hòa quay cuồng choáng váng như rơi vào một thế giới chênh vênh, dưới chân như dẫm phải bông mềm, suýt chút nữa thì ngã, may mà tiểu tỳ nữ bên cạnh nhanh mắt đỡ lấy nàng.
Đàn Hòa thót tim, sau khi trấn tĩnh lại, áy náy cười với nàng ta rồi vội vàng cảm ơn.
Tiểu tỳ nữ đó chừng mười một, mười hai tuổi, thấy Đàn Hòa cười với mình, mặt đỏ bừng lên. Mặc dù đã ở cùng nàng hơn mười ngày nhưng vẫn bị vẻ đẹp của nàng làm cho kinh ngạc.
Phùng Vinh Lộc thấy dược nhân thướt tha đứng dưới bậc thềm, nhìn rõ dung mạo nàng, dù là người đã quen gặp đủ kiểu mỹ nhân trong cung cũng không khỏi sáng mắt lên.
Mỹ nhân trong trẻo như tuyết, mảnh dẻ như ngọc, làn da trắng sứ tựa tuyết phát sáng dưới ánh trăng. Dù chỉ mặc y phục đơn sắc, gương mặt không chút son phấn, cũng dễ dàng lấn át vẻ đẹp của vạn vật.
Thật sự là đẹp đến mức kinh động lòng người!
Trong đầu Phùng Vinh Lộc lập tức hiện ra một từ: Hồng nhan họa thủy.
Đàn Hòa đón nhận ánh mắt dò xét, từ từ ngẩng đầu lên, chăm chú nhìn.
Chỉ thấy trên bậc thềm là một lão giả mặt tròn khoảng năm mươi tuổi, mặt trắng không râu, mày hiền mắt thiện, chắc hẳn là quản sự của Ngô phủ.
Nàng bèn bước tới, mỉm cười, bên má hiện ra một lúm đồng tiền nông, làm giảm đi vài phần yêu mị, lại thêm nét kiều mỹ đáng yêu.
Đàn Hòa hòa nhã nhỏ giọng bàn bạc: “Mong ngài lượng thứ, giờ đã quá khuya, sáng mai ta sẽ chẩn mạch cho lão phu nhân.”
Giọng nàng nhẹ nhàng, chậm rãi và thanh tĩnh.
Chỉ là Phùng Vinh Lộc nghe xong lại hơi ngẩn ra, nhất thời như hòa thượng sờ mãi không thấy tóc, không khỏi do dự một lúc.
Chẩn mạch? Lão phu nhân?
Người có thể kề cận hầu hạ Thái tử chắc chắn đều là kẻ tinh tường, quen suy đoán tâm ý người khác, thấy nàng không hề lộ ra vẻ sợ hãi, sợ sệt của một dược nhân, ông lập tức hiểu ra nguyên do, chắc hẳn vợ chồng Đàn gia đã lừa gạt nàng.
Phùng Vinh Lộc có vẻ ngoài dễ mến, trông hệt như Phật Di Lặc hiền lành trong tranh khiến người ta không mảy may đề phòng chút nào. Ngày thường ông luôn tươi cười đón người, nhưng thực chất lại là kẻ âm hiểm khó lường.
Như lúc này, ông thu lại tâm tư, không phủ nhận lời Đàn Hòa mà thuận theo cười nói: “Đó là lẽ đương nhiên. Nữ lang đã đường xa mệt mỏi, lão nô xin phép đưa ngài đi nghỉ ngơi.”
Thấy thần thái điềm nhiêm, lời nói ôn hòa tĩnh lặng của dược nhân này, Phùng Vinh Lộc cũng đối đãi lễ độ. Suy cho cùng vẫn là vì khuôn mặt này.
Ai nỡ nhẫn tâm chứ.
Men theo con đường nhỏ rêu xanh quấn quýt, xuyên qua bốn năm lớp sân viện, Phùng Vinh Lộc dẫn Đàn Hòa đến một gian thiên điện, nói: “Mời nữ lang an tâm nghỉ ngơi.”
Đàn Hòa đi theo phía sau ngáp liên hồi, nói lời cảm ơn.
Quãng thời gian này nàng thực sự quá mệt mỏi, căn bản không còn tâm trí để ý đến môi trường xung quanh, chỉ muốn ngả lưng ngủ ngay lập tức.
Trong phòng không trang trí cầu kỳ nhưng khắp nơi đều toát lên vẻ tinh xảo. Có lẽ đã được người ta quét dọn sạch sẽ từ sớm, không thấy một chút bụi bặm nào.
Ánh nến vàng ấm lay động càng khiến Đàn Hòa thêm buồn ngủ, sau khi tắm rửa sơ qua, nàng mệt mỏi đổ vật xuống giường. Chăn đệm khô ráo mềm mại lại ấm áp, nàng không nhịn được cuộn tròn lại lăn một vòng, quấn mình thành hình kén tằm, rồi áp vào tường ngủ say.
Giấc ngủ này của Đàn Hòa cực kỳ bất an.
Trong mơ, những cảnh tượng kỳ quái, hỗn độn như thủy triều ập đến, tựa như có một tảng đá lớn đè nặng lên tim khiến nàng khó thở.
Đàn Hòa khó khăn thở dốc mà giật mình tỉnh giấc, trước mắt tối sầm, tim ngực nghẹn cứng rất khó chịu, mãi một lúc lâu sau vẫn chưa hoàn hồn được.
Nàng biết rõ tình trạng thân thể mình, chắc là bệnh cũ lại tái phát.
Bình ổn lại một lúc, nàng vén chăn bước chân trần xuống giường, tìm lọ thuốc mang theo trong rương.
Vị thuốc đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi, Đàn Hòa kiểm tra mạch cua bản thân đang dần ổn định, lúc này mới cảm thấy dễ chịu hơn chút ít.
Ngoài trời đã sáng choang, chim chóc ríu rít.
Nàng lắc lắc cái đầu vẫn còn choáng váng, nhớ đến việc phải chẩn mạch cho Ngô lão phu nhân.
Có lẽ nghe thấy động tĩnh, ngoài cửa truyền đến một tiếng hỏi: “Nữ lang đã tỉnh rồi à?”
Là lão giả tối qua.
Đàn Hòa đáp một tiếng, ngoài cửa lập tức truyền đến tiếng bước chân khe khẽ. Ngay sau đó, một tốp tỳ nữ áo xanh đẩy cửa bước vào, tay bưng khay.
Chỉ trong nháy mắt, nàng đã như một con rối bị người ta điều khiển, chải đầu rửa mặt và thay quần áo.
Đợi đến khi Đàn Hòa kịp phản ứng lại, nhóm tỳ nữ đó đã cung kính rút lui.
Mắt to trừng mắt nhỏ với chính mình ngơ ngác trong gương đồng một lúc, Đàn Hòa nhấc chiếc váy dài chấm đất, bước chân chậm rãi đi ra ngoài.
Phùng Vinh Lộc đang chờ trước cửa, thấy nàng bước ra, vẫn giữ nụ cười tươi đó: “Mời nữ lang đi theo nô tài.”
Nàng lặng lẽ đi theo sau, vô tình ngước mắt nhìn quanh, lúc này mới phát hiện ra Ngô phủ rộng lớn đến kinh người.
Điện vũ san sát nhau theo trật tự, lầu các liên kết chặt chẽ, ngói vàng tường son. Trên hành lang và cột trụ được chạm khắc vô số mây lành và thú quý, tầm mắt nhìn đến đâu cũng thấy lan can điêu khắc, gạch sứ hoa văn, muôn hoa khoe sắc.
Thuở nhỏ nàng và sư phụ sống tại Đàn phủ. Trong ấn tượng của nàng, Đàn phủ cũng là nơi cửa son cổng cao, đình viện ung dung tự tại, nhưng nếu so với Ngô phủ thì vẫn còn kém xa.
Nàng chỉ nghĩ rằng Ngô gia ở Thượng Kinh giàu có, hoàn toàn không có nghi ngờ gì khác.
Xuyên qua hành lang uốn lượn, bước lên bậc thềm bạch ngọc, đối diện là một tòa đại điện sâu rộng uy nghi, cửa điện khép hờ.
“Nữ lang đợi một lát, để nô tài vào bẩm báo một tiếng.” Phùng Vinh Lộc nói xong liền bước vào trong điện.
“Được.” Đàn Hòa gật đầu.
Nàng đứng yên ngoài điện chờ. Gió mát nhè nhẹ thổi qua người rất dễ chịu.
Đột nhiên, Đàn Hòa rùng mình một cái.
Nàng xoa xoa cánh tay, ngẩng đầu nhìn trời. Trời quang mây tạnh, nắng đẹp vừa phải.
Thật kỳ lạ.
Trong nội điện, Phùng Vinh Lộc không dám giấu giếm, kể lại tường tận việc mình mang về một dược nhân từ Đàn gia ở Ô Điền.
“Theo lời ngươi, Tạ Thừa Quân đã uống máu của nhiều dược nhân như vậy, lẽ ra phải có thân thể kim cương bất hoại mới đúng.” Tạ Thanh Nghiễn hờ hững nhìn Phùng Vinh Lộc.
Tạ Thừa Quân chính là Kỳ Vương làm phản ở Ô Điền, vốn phải bị áp giải vào ngục tử hình chờ lăng trì, nào ngờ sinh bệnh chết đột ngột trong ngục, xem như là hời cho hắn ta.
Tạ Thanh Nghiễn tiếp tục nói: “Phùng Vinh Lộc, Cô thấy lá gan ngươi ngày càng lớn, người nào cũng dám đưa vào Đông Cung.”
Giọng hắn bình thản, nhưng ánh mắt nhìn Phùng Vinh Lộc lại vô cùng sắc bén.
Phùng Vinh Lộc run bắn, lập tức quỳ xuống, cúi đầu thưa: “Là nô tài suy nghĩ chưa chu toàn, xin Điện hạ trách phạt.”
“Phạt bổng lộc nửa năm.” Tạ Thanh Nghiễn nhìn ông một cái, “Không có lần sau, nếu không, tuyệt đối không tha.”
“Tạ ơn Điện hạ khai ân!”
Tạ Thanh Nghiễn biết ông cũng vì bệnh đau đầu của mình nên không trách tội quá nặng.
Nhưng lời đồn về máu dược nhân có thể chữa bách bệnh trên đời thực sự hoang đường vô căn cứ.
Phùng Vinh Lộc liếc nhìn Thái tử, do dự không thôi, nhỏ giọng xin chỉ thị: “Vậy… nô tài có nên trả người về không?”
Vừa dứt lời lại đối diện với ánh mắt như nhìn kẻ ngốc của Thái tử.
Mi tâm Phùng Vinh Lộc giật thót, lập tức hiểu ra.
Trong kinh thành, trong sáng lẫn ngoài tối, có biết bao nhiêu đôi mắt đang dòm ngó Đông Cung. Chỉ e không quá hôm nay, tin tức Đông Cung đưa một dược nhân vào sẽ lan truyền ra khắp nơi, đến lúc đó kẻ hữu tâm nhất định sẽ lấy chuyện này làm cớ để công kích Thái tử.
Hơn nữa, trong tình huống hiện tại, dược nhân đó mà rời khỏi Đông Cung thì chỉ có đường chết.
Phùng Vinh Lộc suy nghĩ kỹ càng mà sợ hãi cực độ, biết rõ hành động lần này của mình đã phạm sai lầm lớn.
Ông không dám mở miệng nữa, chậm rãi lui ra ngoài.
“Khoan đã.” Phùng Vinh Lộc vừa đi đến cửa thì nghe thấy giọng nói phía sau vang lên, “Cho dược nhân đó vào.”
Phùng Vinh Lộc vâng dạ, ra ngoài điện ra hiệu cho Đàn Hòa vào trong, còn mình thì lùi ra ngoài đứng canh.
Đàn Hòa một mình bước vào. Khoảnh khắc nàng bước vào điện, cảm giác lạnh lẽo vô cớ lại đột ngột ập đến. Nàng vô thức thẳng lưng đi vào bên trong.
Đưa mắt nhìn quanh bốn phía, trong điện trống trải lạnh lẽo, không thấy một bóng người.
Cột ngọc rèm châu, bóng lụa mờ ảo, nền đá cẩm thạch được trải một lớp thảm nhung dày. Vài lư hương sư tử mạ vàng lặng lẽ nhả khói, trong không khí thoang thoảng mùi hương tùng.
Nàng hơi do dự ngửi thử.
Là Tĩnh Hồn Hương, hơn nữa liều lượng rất nặng, nặng đến mức cơ thể vốn đã yếu ớt của nàng vừa ngửi thấy đã bắt đầu váng đầu.
Tĩnh Hồn Hương, đúng như tên gọi, có tác dụng an định thần hồn, tàng huyết giảm đau, nhưng dùng quá nhiều cũng sẽ phản tác dụng, gây tổn hại cho cơ thể.
Đàn Hòa cảm thấy kỳ lạ. Rốt cuộc Ngô lão phu nhân mắc bệnh gì mà cần dùng liều lượng nặng đến vậy.
Bốn bề vẫn yên tĩnh im lìm, nhưng nàng lờ mờ cảm thấy tình hình hiện tại có vẻ không đúng lắm. Từ khi bước vào nàng đã cảm thấy ngột ngạt bất thường, như có một ánh mắt mãnh liệt đang đổ dồn vào mình.
Khiến da thịt nàng căng lên, sống lưng lạnh toát.
Đàn Hòa đột nhiên đứng khựng lại trước lư hương. Trực giác mách bảo nàng, nơi này rất không ổn.
Nàng theo bản năng quay người định rời đi nhưng lại đột ngột chạm vào một đôi mắt thăm thẳm tựa vực sâu lạnh lẽo.
Cách nàng vài bước chân, không biết từ lúc nào đã có một người đứng sau lặng lẽ không tiếng động.
Đồng tử Đàn Hòa co rút mạnh, sợ đến mức tim đập thình thịch.
Ánh sáng ban mai chiếu rọi làm nổi bật khuôn mặt tuấn mỹ vô song. Nam nhân trước mặt mặc một thân y phục màu đen huyền, búi tóc mũ ngọc, thần sắc lãnh đạm nhìn nàng.
Đàn Hòa nín thở, mắt không chớp nhìn chằm chằm người đối diện, cố gắng kìm xuống muôn vàn nghi ngờ trong lòng.
Bốn mắt giao nhau, cách một lớp ánh sáng dịu nhẹ, Tạ Thanh Nghiễn thấy nàng như một chú nai bị kinh hãi trong rừng, mở to đôi mắt đen láy ướt át nhìn hắn.
Một bàn tay khô ráo lạnh lẽo thò ra từ ống tay áo đen, bóp cằm nàng nâng lên.
Thiếu nữ bị buộc phải ngẩng đầu, đôi môi nhợt nhạt, hàng mi dài khẽ run, làm nổi bật vẻ mong manh tinh xảo của gương mặt, quả thật trông giống một người được ngâm trong vại thuốc mà lớn lên.
Lúc này, trong đôi mắt trong trẻo xinh đẹp đó phản chiếu gương mặt hắn. Tạ Thanh Nghiễn thấy trong đồng tử nàng có sự mơ hồ, bối rối, và một chút cảnh giác, duy chỉ không có sợ hãi.
Hắn nhất thời cảm thấy mới lạ, hơi cúi người xuống, hứng thú đánh giá nàng.
“Thật sự có thể chữa được bách bệnh kỳ lạ trên đời?”
Tạ Thanh Nghiễn dò hỏi, giọng điệu mang theo ý cười hờ hững, rõ ràng là hoàn toàn không tin.
Hơi thở mát lạnh phả lên cổ nàng như có lông vũ nhẹ nhàng lướt qua, lập tức khiến nàng nổi lên một tầng da gà.
Hô hấp của Đàn Hòa trở nên dồn dập, nàng hé môi.
Không phải nàng không muốn nói, mà là nhất thời Đàn Hòa hoàn toàn không nghe rõ hắn nói gì.
Thân thể vốn chưa khỏi hẳn của nàng bị Tĩnh Hồn Hương và tình huống bất ngờ này kích thích càng thêm nghiêm trọng.
Bên tai ù ù như có tiếng trống trận, vị tanh của máu nơi cổ họng trào lên. Đàn Hòa mím chặt môi, cố gắng nhịn cơn ho.
Ánh mắt Tạ Thanh Nghiễn hơi cụp xuống, thu hết phản ứng của nàng vào mắt.
“Hửm? Lại còn là người câm.”
Tạ Thanh Nghiễn nhếch môi, như lại phát hiện ra một điều mới lạ nữa.
Câm cũng tốt, sẽ không làm phiền người khác.
Tạ Thanh Nghiễn cảm nhận được cơ thể nàng run rẩy, giãy giụa nhẹ nhàng, nhàn nhạt nhìn một cái, rồi buông tay.
Bàn tay vừa giam cầm nàng rời đi, Đàn Hòa mất đi điểm tựa duy nhất. Trước mắt nàng đột nhiên tối sầm lại, trận trời đất quay cuồng, thân thể không khống chế được đổ về phía trước.
Một vật thể mềm mại bất ngờ đập vào lồng ngực, Tạ Thanh Nghiễn buộc lòng phải ôm lấy nàng, ngăn nàng tiếp tục ngã xuống.
Hắn cúi đầu nhìn mái đầu đang tựa trước ngực mình, sắc mặt trầm xuống đáng sợ, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo thoáng qua.
Hết chương 2
Spoil:
Phùng công công đã làm một chuyện ngu xuẩn. Giờ đây cả kinh thành đều biết Thái tử có được một dược nhân hiếm có, lời đồn tam sao thất bản ngày càng méo mó, đã biến thành Thái tử cần phải cắt thịt uống máu hằng ngày để chữa bệnh.
