Chương 87: Đỉnh cao

Chuyển ngữ: @motquadao
Sau khi rời khỏi văn phòng của Chu Kế Quang, thấy Văn Đàn cúi đầu im lặng, Từ Thu tưởng cô vẫn đang suy nghĩ về chuyện kia nên lên tiếng: “Chu tổng trêu em thôi. Bộ haute couture của Ethereal đúng là không phải do chị mượn giúp, cũng không phải nhờ Quý Hồi, nhưng… sau này em sẽ biết thôi.”
Chuyện này, chính Minh Trạc còn chưa nói thì chị ấy cũng chẳng có lý do gì mà nhiều lời.
Văn Đàn ngẩng đầu lên: “Em… đang nghĩ đến một chuyện khác…”
Từ Thu thắc mắc: “Chuyện gì thế?”
Văn Đàn khẽ lắc đầu: “Không có gì ạ, chắc là do em nghĩ nhiều quá thôi.”
Lần cuối cùng chị Mạch đến tìm cô đã nói vài câu, lúc đó cô hoàn toàn không để tâm, nhưng hôm nay nghe Chu Kế Quang nhắc đến những chuyện này, cô bỗng dưng nhớ lại.
Chị Mạch từng nói rằng: Đã gia nhập Hoàn Vũ rồi, em đừng tùy hứng, không tranh không giành như trước nữa. Muốn thành công thì đừng bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào.
Văn Đàn vẫn luôn nghĩ “cơ hội” mà chị Mạch ám chỉ chính là phải nỗ lực hơn một chút, nắm bắt từng vai diễn, và đừng giữ lấy cái tôi kiêu hãnh vô dụng, lúc cần hạ mình thì phải hạ mình.
Quy tắc ngầm trong giới giải trí không ít. Ngay khi mới vào nghề, Văn Đàn đã từ chối rất nhiều. Lần đầu tiên cô còn bị dọa cho khiếp vía, chính chị Mạch đã ở bên an ủi cô rất lâu, nói rằng những chuyện này là bình thường, chỉ cần cô không muốn thì cùng lắm là đi ăn cơm, uống rượu, tuyệt đối sẽ không phát sinh chuyện gì khác.
Phần lớn thời gian Văn Đàn đều tìm cách né tránh, trừ khi thực sự không thể từ chối và có chị Mạch đi cùng thì cô mới tham gia, lần lượt mời một vòng rượu rồi tìm cách chuồn lẹ.
Những chuyện như vậy, mấy năm đầu cô vào công ty vẫn xảy ra lác đác.
Sau này, vì chuyện với Mạnh Trần An mà cô đổ bệnh, khi chị Mạch lại bảo cô đi, cô đã nổi một trận lôi đình, từ đó mới chấm dứt được hẳn những chuyện tương tự.
Trên đường về, thấy Văn Đàn ít nói, Văn Văn nhỏ giọng hỏi: “Chị Văn Đàn, có phải Chu tổng lại nói gì chị không?”
Ánh đèn đường bên ngoài liên tiếp lướt qua, chỉ còn lại những vệt sáng mờ ảo. Văn Đàn thu lại dòng suy nghĩ: “Không phải.”
Văn Văn hiểu ý: “Vậy chắc chắn là do chị chưa thích nghi được với việc đột nhiên nổi tiếng như thế này. Không sao đâu, với diễn xuất và nhan sắc của chị, nếu không phải do bị Sáng Mỹ kìm hãm sự phát triển thì chị đã nổi từ lâu rồi, có khi còn hot hơn cả Quý Tư Tư hiện tại ấy chứ.”
Văn Văn thực sự nói những lời thật lòng, không hề có ý nịnh hót.
Trước đây Văn Đàn chỉ đóng mấy bộ phim chiếu mạng, còn Quý Tư Tư là “nữ hoàng phim hot”, là nữ đỉnh lưu. Chưa từng có ai đặt hai người họ lên bàn cân so sánh.
Cho đến thảm đỏ liên hoan phim mấy tháng trước, cả hai cùng diện haute couture của Ethereal, từ nhan sắc đến vóc dáng của Văn Đàn đều không hề kém cạnh Quý Tư Tư, thậm chí khí chất lạnh lùng độc nhất vô nhị của cô còn hoàn toàn phù hợp với phong cách của Ethereal.
Quý Tư Tư có ngoại hình rực rỡ, nhưng nhân vật cô ta đóng trong bộ phim thành công kia lại là một cô gái trầm mặc, nhẫn nhịn, vừa quật cường vừa đáng thương, tạo nên sự tương phản rõ rệt với con người thật của cô ta. Vì thế sau khi phim chiếu, cô ta nhận được cơn mưa lời khen về diễn xuất và khả năng đồng cảm với nhân vật.
*
Văn Đàn đã nhờ dì giúp việc tới dọn dẹp nhà cửa từ hôm qua. Vậy nên khi cô và Văn Văn về đến nơi, nhà cửa đã sạch sẽ tinh tươm, trên bàn còn đặt một bó hoa tươi.
Văn Văn giơ hai tay cảm thán: “Cuối cùng cũng về rồi! Những ngày ở sa mạc cứ như một giấc mơ vậy, người sắp bị hun thành xác ướp luôn rồi.”
Sau khi rời sa mạc, họ chuyển sang địa điểm khác quay thêm nửa tháng. Tuy điều kiện không còn khắc nghiệt như trước nhưng cũng chẳng khá hơn bao vì đó vẫn là khu vực lân cận hoang mạc.
Giờ đây thực sự có cảm giác như mọi chuyện đã xảy ra rất lâu rồi.
Văn Đàn đặt vali xuống: “Em về nghỉ ngơi trước đi, chỗ này lát nữa chị sẽ tự dọn.”
Văn Văn đáp: “À, thực ra em cũng không mệt lắm, để em dọn giúp chị rồi về.”
“Không cần đâu, chị tự làm được.”
Khi có chuyện nghĩ không thông suốt, Văn Đàn cần làm gì đó để phân tán sự chú ý.
Sau khi Văn Văn rời đi, cô bắt tay vào làm ngay, buộc tóc gọn sau gáy, mở từng chiếc vali bắt đầu dọn dẹp.
Đến khi làm xong tất cả thì đã là nửa đêm.
Văn Đàn nằm trong bồn tắm, mở điện thoại lên thì nhận ra có không ít tin nhắn được gửi tới.
Lâm Sơ Dao:【Chương 1: Về nước.】
Lâm Sơ Dao:【Chương 2: Lấy lại tất cả những gì vốn thuộc về mình!】
Văn Đàn mỉm cười, gửi lại một tin nhắn thoại: “Cậu được nghỉ rồi à?”
Trong lúc đợi Lâm Sơ Dao trả lời, cô tiếp tục lướt xuống các tin nhắn chưa đọc. Hai tiếng trước, Mạnh Trần An đã gửi cho cô vài tin.
Mạnh Trần An:【Tiểu Đàn, dạo này em thế nào?】
Có lẽ thấy cô không trả lời, mười phút sau anh ta lại gửi thêm một tin.
Mạnh Trần An:【Anh thấy em lên hot search rồi, nghe nói em vừa quay phim ở sa mạc về.】
Mạnh Trần An:【Là phim của đạo diễn Lưu nhỉ?】
Mạnh Trần An:【Đề tài bộ phim đó khá hay, thiết lập nhân vật nữ chính cũng tốt, anh nghĩ em sẽ rất thích.】
Lại nửa tiếng trôi qua.
Mạnh Trần An:【Tiểu Đàn, khi nào em có thời gian, chúng ta cùng nhau ăn một bữa nhé?】
Dù sao Mạnh Trần An cũng đã lăn lộn trong giới nhiều năm, bản thân lại là nửa tư bản, còn cùng bạn bè mở công ty điện ảnh.
Vì vậy, ngay cả khi rời khỏi Hoàn Vũ và bị phía Hoàn Vũ công khai mỉa mai, anh ta vẫn có tài nguyên và mạng lưới quan hệ riêng. Ngoại trừ việc thỉnh thoảng bị đối thủ lấy chuyện đó ra châm chọc, anh ta không chịu ảnh hưởng gì quá lớn.
Hôm đó trên thảm đỏ, thấy Văn Đàn thân thiết với Quách Thụ, ban đầu anh ta tưởng cô đã leo lên giường của Quách Thụ, tâm trạng khá phức tạp, vừa thất vọng vừa thấy hình tượng sụp đổ, cho rằng cô cũng chỉ đến thế mà thôi, vẻ ngoài thanh cao trước đây chỉ là giả vờ.
Nhưng cho đến khi thấy cô cùng Quý Hồi đi thảm đỏ, Mạnh Trần An mới nhận ra không chỉ tin đồn bên ngoài sai lệch mà phán đoán của anh ta cũng sai nốt.
Hoàn Vũ không hề cấm sóng hay đóng băng cô, thậm chí còn định nâng đỡ cô.
Anh ta đã đi nghe ngóng, Văn Đàn không chỉ đóng phim của Quách Thụ mà ngay cả bộ phim đề tài thảm họa của Quý Hồi cô cũng tham gia, nghe nói còn được Đặng Văn Sơn đánh giá cao và tăng thêm đất diễn.
Những tài nguyên mà Hoàn Vũ cho cô, dù chỉ là một vai nhỏ, cũng là thứ mà người khác thèm khát đến đỏ mắt.
Rõ ràng, Hoàn Vũ đang trải đường cho cô, nhìn vào lộ trình mà họ đang đi, chắc chắn một trăm phần trăm là muốn biến cô trở thành một Ảnh hậu.
Nếu trước đây Mạnh Trần An còn cho rằng Văn Đàn chỉ là một đóa hoa trong nhà kính không chịu nổi sương gió thì hiện tại, bất kỳ ai có khả năng đánh giá thị trường đều thấy rõ ánh hào quang của Văn Đàn là không thể ngăn cản, triển vọng trở thành một ngôi sao lớn của cô là vô hạn.
Có lẽ trong những năm tháng Mạnh Trần An và Văn Đàn còn là người yêu trên danh nghĩa, dù anh ta thích nhan sắc của cô nhưng trong thâm tâm lại coi thường cô, cảm thấy địa vị của cô hoàn toàn không xứng với mình, và mặc nhiên chấp nhận việc fan nói cô đang ké fame anh ta.
Nhưng Văn Đàn của hiện tại là người có thể cùng anh ta tương phùng trên đỉnh cao.
Vì thế, Mạnh Trần An quyết định bắt đầu theo đuổi cô lại từ đầu.
———
