Chương 86: Fan hâm mộ

Chuyển ngữ: @motquadao
Sáng sớm, khi tiếng chuông cửa vang lên, Văn Đàn theo phản xạ ngồi bật dậy, đồng thời bật thốt: “Thầy Minh, anh vào nhà vệ sinh trốn một lát đi…”
Nói được nửa chừng, cô mới nhận ra mình đang nằm trên giường, và trong phòng chẳng còn bóng dáng Minh Trạc đâu nữa.
Văn Đàn hoàn toàn không nhớ mình đã ngủ thiếp đi từ lúc nào, cũng không biết Minh Trạc rời đi khi nào.
Cô vừa vén chăn xuống giường ra mở cửa, vừa kiểm tra điện thoại, phát hiện Minh Trạc đã gửi cho cô một tin nhắn từ hơn một tiếng trước.
Minh Trạc:【Anh đi nhé, nhớ ăn uống đầy đủ.】
Minh Trạc:【Mật khẩu nhà anh, em cứ đổi thành số nào em thấy dễ nhớ là được.】
Khóe môi Văn Đàn cong lên, cô cất điện thoại, nhìn Văn Văn đang đứng ngoài cửa với tâm trạng vô cùng vui vẻ: “Chào buổi sáng.”
Văn Văn rõ ràng vẫn chưa tỉnh ngủ hẳn, thấy cô thần thái rạng rỡ, tinh thần phấn chấn như vậy thì hơi ngơ ngác: “Chào buổi sáng…”
Cô bé để ý tâm trạng của Văn Đàn sau khi rời khỏi sa mạc hôm qua, cứ ngỡ cô ít nhất cũng phải ủ rũ vài ngày, không ngờ cô lại điều chỉnh trạng thái nhanh đến thế.
Ngay cả bóng lưng của Văn Đàn khi quay người đi cũng toát lên sự hạnh phúc.
Nửa tiếng sau, đoàn phim xuất phát đến địa điểm quay tiếp theo.
*
Ngày Văn Đàn hoàn thành mọi cảnh quay và xuất hiện tại Giang Thành, người hâm mộ không biết lấy thông tin chuyến bay từ đâu mà đã vây kín lối ra ở sân bay từ sớm.
Trước đây cô cũng từng có fan ra đón tại sân bay nhưng chưa bao giờ thấy cảnh tượng hoành tráng thế này.
Văn Văn lại càng không có kinh nghiệm xử lý, chỉ có thể cố gắng chắn trước mặt Văn Đàn, giúp cô ngăn cách với đám đông.
Từ sau lần xuất hiện bùng nổ trên thảm đỏ trước đó, dù Văn Đàn đã tăng thêm hàng trăm nghìn lượt theo dõi trên mạng, duyên với người qua đường cũng tốt lên, nhưng bản thân cô vẫn chưa có khái niệm thực tế nào về việc mình đã nổi tiếng. Cô cảm thấy không có gì khác biệt lắm so với trước kia, chỉ là khi có người mắng cô thì số người đứng ra bảo vệ cô đã đông hơn nhiều.
Đây là lần đầu tiên cô xuất hiện trước công chúng sau hai ba tháng ở ẩn đóng phim. Không chỉ lượng fan hâm mộ và fansite tăng vọt mà ngay cả giới truyền thông và các tay săn ảnh cũng kéo đến rất đông.
Rất nhiều người nhét thư và quà vào lòng cô, hét lớn: “Vợ ơi, tôi yêu em!!!”
Dòng người quá đông khiến Văn Đàn gần như không thể di chuyển. Cô chỉ kịp nhận vài bức thư, không lấy quà và dặn dò mọi người chú ý an toàn.
Cuối cùng, lực lượng an ninh sân bay phải điều người đến để duy trì trật tự.
Khó khăn lắm mới thoát khỏi sân bay để lên xe công vụ, Văn Văn vẫn còn chưa hoàn hồn nhưng lại vô cùng phấn khích: “Trời ơi, nổi tiếng rồi nổi tiếng rồi nổi tiếng rồi! Chị Văn Đàn, chị thực sự nổi tiếng rồi!”
Văn Đàn: “…”
Cô tháo mũ lưỡi trai và khẩu trang, khẽ thở hắt ra một hơi: “Về công ty trước đi.”
Khi Văn Đàn đến văn phòng của Chu Kế Quang, Từ Thu cũng đang ở đó.
Chu Kế Quang tựa lưng vào ghế sofa, đôi chân dài vắt chéo, tư thế lười biếng tùy ý. Chiếc iPad trong tay anh ta đang phát tin tức giải trí:
“Sau ba tháng quay phim trên sa mạc, Văn Đàn cuối cùng cũng xuất hiện tại sân bay Giang Thành. Fan tại hiện trường vô cùng cuồng nhiệt, thậm chí còn khiến sân bay phải điều phối thêm bảo vệ. Các bảo bối thấy sao, Văn Đàn liệu có thay thế Quý Tư Tư để trở thành nữ đỉnh lưu tiếp theo không?”
Những lời này nói rất khéo, không chỉ thu hút fan của Văn Đàn vào xem mà còn kéo theo người qua đường vào tranh luận, và đặc biệt là khiến fan của Quý Tư Tư dốc toàn lực tham chiến.
Từ sau lần cả Văn Đàn và Quý Tư Tư cùng mặc haute couture của Ethereal trên thảm đỏ liên hoan phim, vốn dĩ hai người với hai định hướng hoàn toàn khác nhau này đã trở thành đối thủ, thỉnh thoảng lại bị lôi ra so sánh.
Fan của Quý Tư Tư ngày nào cũng mắng Văn Đàn ké fame, thậm chí còn lập “liên minh nạn nhân” với fan của Mạnh Trần An để chung sức tẩy chay Văn Đàn nhưng kết quả chỉ khiến người qua đường cười nhạo hết lần này đến lần khác.
Chu Kế Quang liếc sơ qua phần bình luận rồi mới đặt iPad xuống, ban cho Văn Đàn một câu: “Ngồi đi.”
Văn Đàn đóng cửa, bước tới ngồi cạnh Từ Thu.
Cô đã đoán được vài phần: “Thông tin chuyến bay của tôi hôm nay là do Chu tổng tiết lộ ra ngoài phải không?”
Chu Kế Quang không phủ nhận cũng không thừa nhận: “Cô vào Hoàn Vũ cũng được vài tháng rồi, tôi đưa cho cô liên tiếp ba bộ phim, cũng phải để tôi thấy chút thành quả chứ.”
Văn Đàn đáp: “Ồ, cảm ơn Chu tổng đã dày công khổ tứ.”
Chu Kế Quang đã quen với giọng điệu mỉa mai của cô, quay sang nói với Từ Thu: “Thông báo cho cô ấy biết lịch trình công việc sắp tới đi.”
Từ Thu gật đầu, lật cuốn lịch trình trước mặt, nhìn về phía Văn Đàn: “Ngày mai em sẽ đi chụp ảnh bìa số khai niên cho tạp chí Mint, kèm theo một buổi phỏng vấn. Vài ngày tới là Tinh Quang Thịnh Điển, lễ phục đã mượn xong rồi, là của Velluto. Họ đang muốn thương thảo để mời em làm Đại sứ thương hiệu, nhưng chị đang nhắm tới vị trí Đại sứ khu vực Trung Hoa (*). Họ vẫn đang cân nhắc, chủ yếu muốn xem biểu hiện trên thảm đỏ lần này của em thế nào.”
(*) Khu vực Trung Hoa: là một thuật ngữ chung chỉ các vùng lãnh thổ có liên quan đến văn hóa, kinh tế, hoặc chính trị Trung Hoa, thường bao gồm Trung Quốc đại lục, Hồng Kông, Ma Cao và Đài Loan, đôi khi cả các cộng đồng người Hoa ở nước ngoài, và ý nghĩa cụ thể có thể thay đổi tùy ngữ cảnh.
Thực ra năm tạp chí thời trang lớn nhất cũng đã tìm đến Văn Đàn, nhưng họ không cho cô lên bìa khai niên mà chỉ muốn để ở trang trong.
Từ Thu không đồng ý. Nếu là trước kia thì không nói, nhưng hiện tại Văn Đàn đã từng mặc haute couture của Ethereal trên thảm đỏ, cô đang là tâm điểm của giới thời trang, mọi người đều chờ xem bước đi tiếp theo của cô.
Giới thời trang là vậy, nguyên tắc là phải luôn hướng lên cao, một khi đã tụt hạng thì sau này rất khó lấy được tài nguyên tốt.
Mint dù không sánh bằng nhóm năm tạp chí lớn nhưng cũng là tạp chí hạng ba. Hơn nữa, tổng biên tập của họ có mối quan hệ khá tốt với Từ Thu nên mới mạo hiểm giao vị trí bìa khai niên quan trọng cho một tân binh vừa mới nổi trong giới thời trang như Văn Đàn.
Ngoài những việc này, Từ Thu còn liệt kê thêm vài lịch trình khác, Văn Đàn đều gật đầu ghi nhớ.
Sau khi bàn xong công việc, Văn Đàn mới hỏi vào chuyện chính: “Chị Thu, em muốn hỏi một chuyện. Bộ haute couture của Ethereal lần trước là chị giúp em mượn họ, hay là… do Quý Hồi ở giữa giúp em kết nối vậy ạ?”
Nếu thực sự là Quý Hồi thì đây không phải chuyện nhỏ. Văn Đàn phải tìm cách trả được món nợ ân tình lớn này.
Cô vừa hỏi xong câu này, Từ Thu khẽ ho một tiếng, còn Chu Kế Quang thì cười lạnh.
Văn Đàn không hiểu ý họ là gì, ngập ngừng: “Chẳng lẽ là do Chu tổng giúp em thương lượng ạ?”
Từ Thu vừa định mở lời, Chu Kế Quang đã thong thả mở lời: “Tôi mà tốt bụng thế sao? Là tài nguyên của một gã phú nhị đại muốn bao nuôi cô tặng cho đấy.”
Từ Thu: “…”
Văn Đàn nhíu mày, nhớ lại những câu hỏi kỳ lạ của Chu Kế Quang lúc ở sa mạc. Thì ra thực sự có chuyện này sao?
Chu Kế Quang lười biếng nói: “Sao, hối hận rồi à? Bây giờ hối hận vẫn còn kịp, người ta tình sâu nghĩa nặng với cô lắm, tối nay tôi có thể đóng gói cô gửi thẳng lên giường cậu ta luôn.”
Văn Đàn nghiêm mặt, dùng chính những lời anh ta từng mắng mình để đáp trả: “Chu tổng, tâm hồn anh bẩn thật đấy.”
Chu Kế Quang: “…”
Văn Đàn tiếp tục: “Biết đâu người ta chỉ đơn thuần coi trọng tôi, thích phim tôi đóng, là fan của tôi, không có mấy suy nghĩ tào lao như anh nghĩ.”
“Cô nói tôi nghe xem, có fan hâm mộ nào không chớp mắt, sẵn sàng bỏ ra bốn nghìn…”
Từ Thu và Văn Đàn cùng nhìn anh ta, một người nghi ngờ, một người khó hiểu: “Bốn nghìn gì cơ?”
Chu Kế Quang điều chỉnh tư thế ngồi, liếc nhìn những thứ trên bàn trà rồi tiếp tục: “Tạp chí. Những tạp chí trước đây cô từng chụp, người ta mua bốn nghìn bản.”
“… Ồ, vậy thì đúng là fan chân chính rồi.”
Văn Đàn trước đây cũng từng chụp tạp chí nhưng không nhiều, cũng không phải nhân vật trang bìa. Loại tạp chí đó mà cũng sẵn sàng mua 4.000 bản thì đúng là rất có tiền.
Trước đây Văn Đàn đã từng chụp tạp chí nhưng không nhiều, cũng không được lên trang bìa. Mấy quyển tạp chí như vậy mà sẵn sàng mua bốn nghìn cuốn, quả nhiên là cực kỳ thừa tiền.
Từ Thu đỡ trán, đây rốt cuộc là chuyện gì với chuyện gì thế này.
———
