[Chín muồi] Chương 2

Chương 2: Ai thèm tình bạn vạn tuế với cậu

Chuyển ngữ: @motquadao


Phòng nhạc ở tòa nhà nghệ thuật chính là địa điểm bí mật để Ứng Già Nhược và Tạ Vọng Ngôn “ám độ Trần Thương” (*) trong suốt ba năm qua.

(*) Ám độ Trần Thương (暗渡陈仓) là một mưu kế trong 36 kế của Tôn Tử, có nghĩa là “ngầm vượt qua núi Trần Thương”, chỉ chiến thuật nghi binh, dùng hành động giả công khai để đánh lạc hướng địch, nhằm che giấu mục tiêu chính và tấn công bất ngờ từ con đường không ai ngờ tới.

Nghỉ giữa giờ. 

Ứng Già Nhược trước tiên thò cái đầu nhỏ ra cửa, quan sát khắp phòng. Thấy Tạ Vọng Ngôn đã đến, cô lại ngoái đầu nhìn hành lang hiu quạnh không một bóng người, lúc này mới cẩn thận bước vào rồi khóa trái cửa lại. 

Do dự một lúc, cô còn thận trọng kéo kín hết rèm cửa.

Thế là phòng học vốn đang sáng sủa bỗng chốc như được phủ một lớp sương mỏng mờ ảo. Ánh nắng len qua lớp rèm voan tràn vào, những hạt bụi li ti nhảy múa trong không trung trông như đang tỏa ra sắc màu lung linh.

Tạ Vọng Ngôn ngồi thảnh thơi ở hàng ghế đầu, những ngón tay thon dài rõ khớp xương đang mân mê một chiếc thẻ học sinh viền bạc, thỉnh thoảng đầu ngón tay lại lướt qua bức ảnh nhỏ bên trái. 

Đây là ảnh Ứng Già Nhược chụp khi tốt nghiệp cấp hai. Lúc đó cô vẫn chưa hoàn toàn trổ mã rạng rỡ như bây giờ, đôi má vẫn còn bụ bẫm bầu bĩnh, đôi mắt hồ ly cũng mang nét tròn trịa ngây ngô.

Cậu ngắm nhìn một lúc, rồi ngẩng đầu gọi tên cô: “Ứng Già Nhược.” 

Giọng điệu không nhanh không chậm của Tạ Vọng Ngôn mang theo chút khàn khàn lười biếng, nghe là biết ngay đêm qua ngủ không ngon.

Nghĩ đến chuyện bị cậu mỉa mai sáng nay, Ứng Già Nhược vẫn còn hơi tức. Không thể để mất mặt mũi được, cô cũng bắt chước gọi thẳng tên cậu: “Sao đấy hả, Tạ Vọng Ngôn?”

Tạ Vọng Ngôn nhếch môi nở một nụ cười cực nhạt: “Không có gì, chỉ là muốn hỏi cậu một câu thôi.”

Ứng Già Nhược luôn cảm thấy vẻ mặt này của cậu chẳng có gì tốt đẹp, nhưng vì niềm tin vào tình bạn, cô vô thức hỏi lại: “Gì cơ?”

Tạ Vọng Ngôn hơi hếch cằm, ra hiệu cho cô nhìn căn phòng đầy không khí mờ ám sau khi đã chốt cửa kéo rèm, rồi tung ra một câu hỏi làm linh hồn Ứng Già Nhược chấn động: “Trông chúng mình có giống như đang vụng trộm không?”

Ứng Già Nhược suýt nữa thì ngã ngửa: “Trộm cái đầu cậu ta!” 

Ông nội Tạ đặt tên cho cậu là Tạ Vọng Ngôn là để cậu ăn nói bừa bãi thế này à? (*)

Cô không quên chuyện chính, dứt khoát chuyển chủ đề: “Trả thẻ học sinh cho tôi.”

Tạ Vọng Ngôn kẹp chiếc thẻ mỏng giữa ngón trỏ và ngón giữa, dưới ánh sáng lờ mờ trên mặt bàn kéo ra một vệt bóng đổ, cậu lười biếng lắc lắc: “Tự qua đây mà lấy.”

Ở dưới mái hiên nhà người khác, không thể không cúi đầu. 

Tầm mắt Ứng Già Nhược di chuyển theo chiếc thẻ, đành phải ngoan ngoãn đi tới, đứng giữa đôi chân dài thẳng tắp đang hơi dang ra của Tạ Vọng Ngôn. Cái bóng của cô bao trùm lấy cậu thiếu niên mà cô không hề hay biết, cô cúi người nhận lấy thẻ rồi cài lên ngực áo. 

Sau khi chắc chắn rằng thẻ sẽ không rơi, cô mới ung dung thốt ra một câu: “Cậu ngông thật đấy.”

Ánh mắt Tạ Vọng Ngôn lướt qua gương mặt thiếu nữ ngày càng rực rỡ động lòng người sau lễ trưởng thành rồi cụp mi mắt xuống, buông một câu hờ hững: “Quá khen, không bằng cậu được.”

Thấy giờ ra chơi sắp hết, thẻ học sinh cũng đã lấy được để không bị trừ điểm khi kiểm tra tác phong lúc tập thể dục, Ứng Già Nhược không chút do dự định rời đi. 

Thế nhưng vừa mới xoay người, cổ tay cô đã cảm nhận được một lực kéo…

Tạ Vọng Ngôn nhẹ nhàng nắm hờ lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, nhìn vết xước phía trong cánh tay do bị mép sách sắc nhọn cứa vào. Sau một tiết học, vết thương giờ đã hơi sưng đỏ. 

Da cô mỏng và nhạy cảm, chỉ cần không chú ý là rất dễ để lại dấu vết, nhưng bình thường chẳng mấy ai để ý đến chỗ này.

Tạ Vọng Ngôn cầm một tuýp thuốc mỡ và một chiếc tăm bông đã xé vỏ từ chiếc ghế bên cạnh, bôi thuốc cho cô một cách tự nhiên và thuần thục.

Ứng Già Nhược nghiêng đầu đứng yên, thuốc mỡ mát lạnh bôi lên vết thương đang hơi nóng rát khiến cô cảm thấy khá dễ chịu. 

Một lát sau, cô dùng ngón trỏ chọc chọc vào vai cậu: “Vừa nãy cậu tan học sớm mười phút là để xuống phòng y tế mua cái này à?”

Tạ Vọng Ngôn ngước mắt lườm cô một cái, cứ như thể Ứng Già Nhược vừa hỏi một vấn đề rất thiểu năng vậy.

Ứng Già Nhược hiểu ngay, Tạ Vọng Ngôn làm việc tốt bị phát hiện nên “xấu hổ” rồi. 

Cô lập tức tự cảm thán: “Nhiều khi tôi thấy ngưỡng mộ chính mình thật đấy.” 

“Vì có một người bạn tốt chu đáo như cậu.” 

“Giờ nghỉ trưa tôi sẽ mua một chai soda nho ướp lạnh, nâng ly vì tình bạn sâu đậm của chúng ta.”

Tạ Vọng Ngôn bỗng bật cười một tiếng: “Tình bạn sâu đậm đến mức đưa cái thẻ học sinh cũng phải lén lút như ăn trộm ấy hả?” 

“Hay là tình bạn sâu đậm đến mức hít thở chung một bầu không khí cũng thấy dị ứng?”

Ứng Già Nhược chớp chớp mắt. Hóa ra cái tin đồn hít thở chung một bầu không khí cũng dị ứng đã truyền đến tận tai một người chẳng bao giờ quan tâm đến chuyện thị phi như Tạ Vọng Ngôn rồi!

Tin đồn bắt nguồn từ mùa tựu trường vào tháng Chín năm ngoái. 

Vào một ngày bình thường nhưng thời tiết vô cùng nóng nực, Ứng Già Nhược đứng trước tủ kem của tiệm tạp hóa trong trường, đang phân vân không biết có nên mua cây kem đá bào vị nho cuối cùng không, vì vị nho chỉ còn đúng duy nhất một cây thôi đó. Giây tiếp theo, khi đầu ngón tay cô vừa chạm vào bao bì… 

Vừa đúng lúc bị Tạ Vọng Ngôn đi mua nước bắt gặp. Cậu thiếu niên dựa vào lợi thế sải tay dài, nhanh hơn một bước cầm lấy trước, Ứng Già Nhược theo phản xạ túm chặt đầu bao bì bên kia.

Hai người nhìn nhau.

Theo lời kể của những bạn học có mặt tại hiện trường, khoảnh khắc ánh mắt của hai cực phẩm nhan sắc của trường chạm nhau, trời đất đảo điên, sấm sét đùng đoàng, tiệm tạp hóa vốn đang nóng hầm hập bỗng chốc rơi xuống điểm đóng băng.

Có người nhiều chuyện đã chụp lại bức ảnh đó và đăng lên diễn đàn trường, trở thành chủ đề hot nhất mùa khai giảng, được sử sách học đường ghi lại là…

Cuộc chiến bắt nguồn từ một cây kem đá bào.

Góc chụp của bức ảnh đó cực kỳ hiểm hóc, khiến họ trông như đang đối đầu gay gắt, không khác gì poster phim chiếu rạp thể loại kẻ thù không đội trời chung, với điều kiện là phải lờ đi việc hai người họ đang giằng co một cây kem.

Điều đáng chú ý nhất là trong tủ kem lúc đó vẫn còn tận nửa tủ kem đá bào. 

Vì vậy, việc hai người này tranh giành nhau món kem này là hoàn toàn vô lý.

Dựa trên phân tích của hàng nghìn lượt bình luận trên diễn đàn, cuối cùng mọi người đi đến kết luận: Những người có từ trường không hợp nhau, hít thở chung một bầu không khí cũng có thể thấy dị ứng tinh thần.

Nào ai biết được, hôm đó là ngày thứ ba trong kỳ sinh lý của Ứng Già Nhược, tối hôm trước cô còn ôm bụng nằm trên sofa nhà Tạ Vọng Ngôn sai cậu nấu trà gừng đường đỏ cho mình.

Nhớ lại toàn bộ quá trình bị bắt quả tang lén ăn đồ lạnh lúc đến tháng, Ứng Già Nhược nhanh chóng rung chuông cảnh báo trong đầu, chột dạ hạ giọng mềm mỏng: “Ôi chao, vất vả cho anh Vọng Ngôn nhà chúng ta rồi.” 

Cô nhỏ hơn Tạ Vọng Ngôn hai tháng tuổi nhưng chưa bao giờ gọi cậu là anh trai, trừ khi chột dạ hoặc có việc nhờ vả, cái miệng nhỏ dẻo quẹo như kẹo mạch nha. 

“Sắp tốt nghiệp rồi, anh giai chịu khó nhịn thêm chút nữa nha.”

Ứng Già Nhược mặc đồng phục mùa xuân với áo sơ mi phối cùng váy xếp ly, tông màu đen trắng làm nổi bật vòng eo thon gọn của cô thiếu nữ. Khi cô hơi cúi người lại gần, tà váy khẽ lay động, dưới sự giao thoa của ánh sáng và bóng tối, gương mặt rạng ngời rực rỡ ấy như được phủ lên một lớp ánh kim nhàn nhạt.

Ngón tay dài đang bôi thuốc của Tạ Vọng Ngôn khựng lại một chút, sau đó không nhanh không chậm đổi một chiếc tăm bông sạch, lau đi phần thuốc mỡ thừa tràn ra ngoài vết đỏ. 

Vài giây sau, cậu mới hạ mình thốt ra một chữ “Ừm”, coi như đồng ý.

Ứng Già Nhược yên tâm hẳn, chăm chú nhìn Tạ Vọng Ngôn bôi thuốc cho mình. Nhìn một hồi, ánh mắt cô tự giác tập trung vào những ngón tay rõ khớp xương của chàng trai. 

Tuy da cậu cũng trắng nhưng là tông trắng lạnh, cộng thêm những đường gân xanh hơi nổi lên, khi đặt cạnh cánh tay cô, có thể thấy rõ sự khác biệt giữa nam và nữ.

Ứng Già Nhược bất chợt nhớ lại câu nhận xét của Chu Nhiễm về Tạ Vọng Ngôn sáng nay. Con trai có bàn tay thế này, ừm ừm rất mạnh. 

Tầm mắt cô lại dời lên khuôn mặt của Tạ Vọng Ngôn, tuy vẫn còn tràn ngập hơi thở thiếu niên nhưng đường nét khuôn mặt đã bắt đầu mang vẻ tuấn tú, sắc sảo của một người đàn ông trưởng thành.

Đột nhiên, Ứng Già Nhược phát hiện ra một chuyện chấn động làm đảo lộn cả luân lý giới tính và sinh học: 

Trong mắt cô, Tạ Vọng Ngôn đã có giới tính rồi!!!

Bóng râm ngoài cửa sổ không biết từ lúc nào đã bao phủ lấy căn phòng, gián tiếp làm cho đôi mắt của Ứng Già Nhược sáng rực rỡ như những viên bi thủy tinh lấp lánh, chỉ phản chiếu hình bóng một mình Tạ Vọng Ngôn. 

Giây tiếp theo, ánh nhìn đó bị hai hàng lông mi rủ xuống che khuất, cô như bị ma xui quỷ khiến mà thốt lên một câu: “Nam nữ thụ thụ bất thân, có phải cậu không nên bôi thuốc cho tôi không?”

Tạ Vọng Ngôn đã bôi xong thuốc, nghe thấy câu nói kỳ quặc của cô, bình thản đáp: “Được, vậy tôi lau đi cho cậu nhé.”

“Ơ…” 

Ứng Già Nhược nhấc cánh tay lên nhìn kỹ vài giây, lộ ra vẻ do dự.

Tạ Vọng Ngôn phát hiện Ứng Già Nhược thật sự đang suy nghĩ về vấn đề này. Cậu vứt tăm bông vào thùng rác, đột nhiên đứng dậy. Cùng với bóng cây bị gió thổi đung đưa, cậu áp sát về phía cô…

Trong con ngươi của Ứng Già Nhược phản chiếu bóng hình đang tiến lại gần của cậu thiếu niên, cô không cẩn thận lắp bắp: “Sao thế?” 

Sao tự nhiên lại đứng gần thế này.

Tạ Vọng Ngôn bất ngờ nhếch môi, giây tiếp theo, cậu chụm ngón trỏ và ngón giữa lại, đầu ngón tay hơi lạnh đặt bên cạnh thái dương của Ứng Già Nhược rồi khẽ hất lên: 

“Pằng…” 

“Xong rồi.” 

“Bạn học Ứng Già Nhược, cái đầu nhỏ để học tập của cậu đã hỏng hoàn toàn rồi.”

Tiếng chuông báo vào học bất thình lình vang lên, Ứng Già Nhược bị giật mình khiến tim hẫng đi một nhịp, không biết là vì “tiếng súng” giả vờ của cậu hay là vì tiếng chuông. 

Vành tai cô đỏ bừng vì tức giận: “Áaa, cậu làm tôi sợ chết khiếp!” 

“Tôi về lớp trước đây, cậu đợi một lát rồi hãy đi!”

Tiếng bước chân hoảng loạn của thiếu nữ xa dần, tà váy xếp ly lay động như còn vương lại trong không trung, chứa đầy những giấc mộng trước tngõ mùa hè bị lớp rèm voan lọc qua.

Tạ Vọng Ngôn ngồi lại xuống ghế, cơ thể lười biếng dựa vào tường. 

Cậu nghĩ đến con cá cảnh bị giật mình trong bể cá, cái đuôi dài màu hồng xinh đẹp và mỏng manh quẫy lên những bọt nước li ti trên mặt nước yên ả..

Họ rất ăn ý, không ai nhắc lại chuyện ngoài ý muốn sáng nay.

*

Trường trung học Minh Thụy vì phổ cập giáo dục thể chất mà cực kỳ coi trọng giờ thể dục giữa giờ, ngay cả học sinh lớp 12 cũng không được vắng mặt mà không có lý do chính đáng. Lúc này trên sân vận động rộng lớn, học sinh đứng đông nghịt. 

Giống như trâu ngựa được chăn thả trong các khu quản lý trên thảo nguyên, từng hàng từng lối, vô cùng chuẩn mực.

Lớp 12A7. 

Tưởng Tâm Nghi vừa vung tay vung chân như một con robot, vừa đưa mắt nhìn quanh. Một phóng viên tin tức nổi tiếng trong tương lai từng nói, nơi đông người nhất là nơi dễ phát sinh tin tức sốt dẻo nhất.

Thôi bỏ đi, hôm nay lại là một ngày nhàm chán. 

Cho đến khi ánh mắt cô nàng vô tình lướt qua bạn cùng bàn của mình. 

Ứng Già Nhược học múa ballet từ nhỏ nên tập một bài thể dục nhịp điệu bình thường thôi cũng toát ra phong thái của một vũ công chính. 

Tóc cô được búi thấp bằng một cây bút bi nhựa bình thường, trên nắp bút còn có một chú chim cánh cụt con. Vài sợi tóc buông lơi bên cần cổ trắng ngần, không hề lộn xộn mà trái lại mang đến một vẻ lười biếng khiến các nữ sinh khác chỉ muốn quay phim lại để về nhà tập luyện một trăm lần.

Tưởng Tâm Nghi phân tâm nghĩ, mỹ nữ thực thụ phải như bạn cùng bàn của mình đây này, tùy ý búi tóc mà cây bút bi trông cũng như trâm cài cổ vật đào được từ bảo tàng, còn đẹp hơn người ta trang điểm cầu kỳ. 

Cô nàng nhìn một lần, rồi lại nhìn thêm một lần nữa.

Khoan đã… 

Trên ngực Ứng Già Nhược hình như có thêm thứ gì đó?

Kết thúc giờ thể dục, Tưởng Tâm Nghi đi bên cạnh Ứng Già Nhược, tò mò nhìn chiếc thẻ học sinh đột nhiên xuất hiện trên ngực cô: “Sáng nay cậu bảo quên thẻ ở nhà mà? Phụ huynh mang đến cho cậu hả?”

Ứng Già Nhược sực nhớ ra đúng là sáng nay Tưởng Tâm Nghi có hỏi một câu, nhưng lúc đó đầu óc cô toàn là “chuyện ngoài ý muốn” kia nên tiện miệng nói đại là quên ở nhà. 

Vài giây sau, cô vô tội đáp: “Không, tớ nhớ nhầm, lục lại trong ba lô thấy nó nằm ở đấy.”

“Ra là vậy.” 

Họ cùng nhau đi vào tòa nhà khối 12. 

Khi đi đến tầng hai, Tưởng Tâm Nghi lại vô tư hỏi thêm một câu: “Lúc nghỉ giữa giờ cậu đi đâu mà biến mất lâu vậy?” 

“Hôm nay nhà vệ sinh nữ đâu phải xếp hàng.”

Nghĩ đến nhịp tim bất thường khi bị tiếng chuông làm giật mình trong phòng nhạc, trong đầu Ứng Già Nhược hiện lên mấy chữ: Yêu đương vụng trộm.

Khoan đã, tại sao cô lại nghĩ đến từ này cơ chứ! 

Tất cả là tại Tạ Vọng Ngôn nói năng bậy bạ!

Ứng Già Nhược âm thầm kết án Tạ Vọng Ngôn trong lòng.

Vẫn chưa nghĩ ra cách bịa chuyện gì để qua mắt Tưởng Tâm Nghi, cô bỗng nghe thấy cô bạn thốt lên: “Cẩn thận!”

Ứng Già Nhược suýt chút nữa đâm sầm vào người khác ở góc cua, cô ngỡ ngàng ngước mắt lên.

Là Tạ Vọng Ngôn và bạn cùng bàn Trần Kinh Tứ của cậu. Hai người họ bị giáo viên chủ nhiệm gọi đi giúp bê đề thi nên không tập thể dục giữa giờ.

Trái ngược với vẻ nhạt nhẽo và xa cách của Tạ Vọng Ngôn đối với mọi người, Trần Kinh Tứ giống như một mặt trời nhỏ, luôn mang lại cho người khác cảm xúc tích cực. 

Lúc này, cậu ta nhiệt tình nhắc nhở: “Bạn học Ứng, lên cầu thang phải chú ý nhìn đường nhé.” 

“Nếu không phải Tạ Vọng Ngôn kịp thời kéo tớ ra thì đã đụng trúng cậu rồi, lỡ mà ngã xuống thì…”

Tạ Vọng Ngôn buông cánh tay đang nắm lấy Trần Kinh Tứ ra. Anh vốn đã cao, lại đứng trên bậc thang cao hơn một bậc, từ trên cao nhìn xuống khí thế càng lạnh lẽo, rủ mắt nhìn Ứng Già Nhược hỏi: “Cậu lên cầu thang mà tâm trí để đâu vậy?”

Tưởng Tâm Nghi và Trần Kinh Tứ bị buộc phải chứng kiến cảnh này, nhìn nhau ngơ ngác. 

Đây là hiện trường “bất hòa” của hai cực phẩm nhan sắc trường mình sao?

Sao lần nào làm chuyện ngốc nghếch cũng bị Tạ Vọng Ngôn bắt gặp thế này. 

Ánh mắt Ứng Già Nhược đảo quanh, tình cờ bắt gặp một bức poster dán trên tường với tiêu đề: Trân trọng từng phút giây, không phụ thanh xuân, học tập chăm chỉ, ngày một tiến lên!

Giây tiếp theo… 

Ánh mắt thiếu nữ kiên định như thể chuẩn bị đi tuyên thệ: “Nghĩ đến chuyện học tập!”

Tạ Vọng Ngôn hiếm khi á khẩu: “……” 

Tôi thấy cậu giống đồ ngốc thì có.

Tạ Vọng Ngôn đi xuống cầu thang lướt qua vai cô, để lại một câu không nóng không lạnh: “Ừ, chăm chỉ học tập, cố gắng thi đứng đầu lớp nhé.”

Quay lại lớp, Tưởng Tâm Nghi hoang mang thắc mắc: “Vừa nãy cậu ta mỉa mai cậu đúng không?” 

Tạ Vọng Ngôn chính là người đứng đầu lớp, ai mà vượt qua được cái điểm số biến thái của cậu chứ?

“Đó chẳng phải là lời động viên từ bạn cùng lớp sao.” 

Ứng Già Nhược vừa thản nhiên trả lời vừa thầm thở phào nhẹ nhõm. May mà có vụ này nên Tưởng Tâm Nghi mới quên khuấy việc truy hỏi lúc nãy cô đi đâu, chứ thật sự là khó bịa chuyện quá đi mất!

“???”

Chu Nhiễm quay xuống, hạ giọng như thể đang nói thầm: “Các cậu có thấy hôm nay, giọng của Tạ Vọng Ngôn cứ khàn khàn, nghe đúng kiểu mấy anh trai hư cực phẩm không?”

Giọng Tạ Vọng Ngôn hay là chuyện ai cũng công nhận. Mỗi khi cậu bị giáo viên gọi đứng lên đọc bài, rất nhiều nữ sinh sẽ lén ghi âm để nghe đi nghe lại. Thậm chí bài phát biểu của cậu khi là tân sinh viên năm lớp 10 đã bị “cày nát” trên diễn đàn trường rồi.

Ứng Già Nhược vô thức phản bác: “Trai hư gì chứ, đấy là do cậu ta chưa tỉnh ngủ thôi.”

Tưởng Tâm Nghi bên cạnh phản xạ có điều kiện hỏi lại: “Sao cậu biết đó là giọng của cậu ta lúc chưa tỉnh ngủ? Cậu có ngủ cùng cậu ta bao giờ đâu.”

Đúng lúc giáo viên Toán vào lớp sớm, Ứng Già Nhược ép mình phải bình tĩnh lại: “Tớ đoán thôi.” 

Chỉ có thể nói, khứu giác của cô nàng paparazzi tương lai này quá mức nhạy bén. Đúng là họ đã từng ngủ cùng nhau thật. 

Ừm, từ hồi còn rất nhỏ.

Trước khi Chu Nhiễm quay đi, cô nàng lại buông thêm một câu chấn động: “Giọng trai hư cũng rất hợp để gọi tên trên giường đó.” 

“Nhất là khi gọi sát bên tai.”

Ứng Già Nhược chạm vào vành tai hơi nóng của mình, bề ngoài bình tĩnh nhưng bên trong nội tâm đang gào thét: 

Sáng nào Tạ Vọng Ngôn chẳng dùng cái giọng đó, có gì mà ngạc nhiên. 

Chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả! 

Thế nên cầu xin trí não của tôi ơi… 

Đừng có hồi tưởng lại cảnh bị Tạ Vọng Ngôn ghé sát tai nói chuyện nữa!

*

Buổi chiều khi Tạ Vọng Ngôn quay lại lớp, cậu thấy trên mặt bàn có thêm một chai soda nho đang tỏa hơi lạnh, những hạt nước li ti bám đầy trên vỏ lon màu tím nhạt.

Các bạn học đã quá quen với cảnh tượng này. Từ khi nhập trường, Tạ Vọng Ngôn đã chinh phục trái tim của biết bao thiếu nữ bằng nhan sắc và khí chất không tì vết. Thư tình và quà cáp mà các chị khóa trên và đàn em khóa dưới gửi tặng nhiều vô kể nhưng cậu chưa bao giờ nhận.

Mọi người đoán rằng chai nước ngọt này rồi cũng sẽ chui vào bụng cậu bạn cùng bàn Trần Kinh Tứ thôi, chẳng có gì bất ngờ cả. 

Thế nhưng giây tiếp theo. 

Cậu thiếu niên đứng bên bàn rủ mắt nhìn những hạt nước trên vỏ lon một lát, ngón tay trắng lạnh hơi cong lại, thong dong bật nắp. Khoảnh khắc nhấc lon lên, đầu ngón tay cậu vô tình lướt qua dưới đáy chai.

“Tách…” một tiếng. 

Tiếng bọt khí vị nho nổ lách tách vang lên cùng lúc với giọng của Trần Kinh Tứ: “Trời ơi, sao hôm nay anh Tạ khách sáo thế, còn đích thân mở nước cho tớ nữa à.”

Dưới cái nhìn soi mói của bao nhiêu người, Tạ Vọng Ngôn không đổi sắc uống vài ngụm, yết hầu sắc nét khẽ chuyển động, những vệt nước mát lạnh men theo đốt ngón tay chảy xuống lòng bàn tay. 

Cậu thiếu niên vốn sạch sẽ kỹ tính thường ngày giờ đây chẳng thèm để ý.

Xung quanh im phăng phắc, tất cả đồng loạt theo dõi động tác của cậu.

Trần Kinh Tứ kinh ngạc hỏi: “Anh Tạ, cậu uống thật à?” 

Đây là nước ngọt do người ngưỡng mộ tặng đó, anh Tạ của cậu ta cuối cùng cũng định tận dụng chút thời gian cuối cấp để bắt đầu một tình yêu thanh xuân vườn trường ư?

Tạ Vọng Ngôn: “Uống chứ.” 

Nước ngọt vị nho, có chút kỳ lạ, nhưng… 

Cậu bình thản bổ sung thêm một câu: “Không có độc.”

Trần Kinh Tứ: Phụt… tất nhiên là cậu ta biết không có độc. 

Vẻ mặt điềm tĩnh của Tạ Vọng Ngôn làm cho cậu ta trông cứ như một thằng ngốc vậy.

Trần Kinh Tứ vô thức nhìn quanh, thấy các bạn học khác cũng đang trợn tròn mắt. 

Ôi… 

May quá, cậu ta không phải là đứa ngốc duy nhất.

Tạ Vọng Ngôn kẹp mảnh giấy nhỏ hơi ẩm ướt dán ở đáy chai vào một cuốn sách bìa cứng dày. Khoảnh khắc trang sách khép lại, thấp thoáng thấy trên đó vẽ một chú chim cánh cụt, trong bong bóng thoại viết một dòng chữ nhỏ: Tình bạn vạn tuế.

Trong lòng cậu thầm cười lạnh: Ai thèm tình bạn vạn tuế với cậu chứ.

Ứng Già Nhược không nhìn ra phía sau. Sau khi làm xong hai bài tập, cô dùng bút bi vẽ vào chỗ trống bên cạnh một chú chim cánh cụt nhỏ dang đôi cánh ngắn ngủn, làm động tác bay bay.

Khí hậu Nam Thành ấm áp, những cây hoa mộc lan trong trường hàng năm cứ đến đầu tháng Hai là bắt đầu nhú nụ, nhưng năm nay lại nở muộn lạ kỳ. 

Cho đến ngày hôm nay. 

Dưới tòa nhà giảng dạy, từng chùm mộc lan trắng hồng xen kẽ nhau mang theo hương thơm dịu nhẹ, tuy đến muộn nhưng lại nở rộ và rực rỡ hơn hẳn mọi năm.

Trong năm mười tám tuổi, khi tình cảm của Ứng Già Nhược vừa mới từ từ chớm nở.


Hết chương 2

Bình luận về bài viết này