Chương 85: Đỉnh

Chuyển ngữ: @motquadao
Hơi thở trên người anh thanh mát lại pha chút nóng ẩm của hơi nước chưa bay hơi hết, tràn ngập mùi vị hormone nam tính.
Văn Đàn khẽ nín thở, ngẩng đầu nhìn anh, như thể biết rõ mà vẫn cố hỏi: “Thầy Minh định… làm gì thế?”
Minh Trạc nghiêng đầu, đôi môi mỏng gần như chạm sát vào môi cô, lòng bàn tay anh nắm lấy cổ tay cô kéo về phía mình, giọng nói thấp trầm khàn đục: “Cho em sờ.”
Dưới ánh sáng mờ ảo nơi hiên cửa, hơi thở của hai người quấn quýt lấy nhau, chẳng phân biệt được của ai nóng hơn.
Rõ ràng đây là điều Văn Đàn đã khao khát từ lâu, lại còn là Minh Trạc chủ động dâng đến tận cửa, vậy mà lúc này cô lại có chút không dám chạm vào.
Chẳng biết có phải vì lúc ở trong thang máy nghe thấy cuộc hội thoại của hai cô gái kia khiến lòng cô thấy áy náy, hay là vì bầu không khí lúc này quá đỗi nồng nhiệt, cô luôn cảm thấy trên người Minh Trạc có một sự nguy hiểm đang đè nén như núi lửa sắp phun trào.
Đầu ngón tay Văn Đàn run lên, cuối cùng vẫn không đưa ra mà nắm chặt lại trong lòng bàn tay.
Đôi mắt ướt át của cô nhìn anh: “Lần trước em còn nợ thầy Minh…”
Văn Đàn cảm nhận rất rõ hơi thở của Minh Trạc trở nên nặng nề hơn.
Cô đổi khách thành chủ, nắm hờ lấy tay anh, vành tai nóng bừng như sắp bốc cháy: “Em là người nói được làm được, thầy Minh tới trước đi.”
Hai giây sau, Minh Trạc khẽ cười một tiếng như thể trút bỏ sự kiềm chế.
“Thầy Minh… “
Văn Đàn vừa mở miệng, môi lưỡi đã bị chặn lại.
Anh hôn rất nhẹ nhàng, không giống như những lần trước khiến cô không kịp chống đỡ.
Một tay Minh Trạc áp lên gò má cô, ngậm lấy môi cô, chậm rãi nghiền mút.
Nhưng chính hành động này lại càng trí mạng hơn, đôi chân Văn Đàn mềm nhũn đến mức gần như không đứng vững.
Minh Trạc đỡ lấy mông cô, bế thốc cô lên, đi về phía bên trong phòng.
Văn Đàn ôm lấy cổ anh, nhắm mắt lại, nụ hôn vẫn không dừng lại.
Minh Trạc ôm cô ngồi xuống ghế sofa.
Trong phòng đang bật sưởi, trên người Văn Đàn vẫn còn mặc chiếc áo khoác lúc xuống lầu.
Cô nóng đến toát mồ hôi, đưa tay muốn cởi áo ra.
Nhưng không ngờ, Văn Đàn vừa mới cởi được một nửa thì Minh Trạc đã kéo khóa ngược lại, quấn chặt trước cổ cô, che chắn kín mít.
Văn Đàn rõ ràng là hơi ngơ ngác, khựng lại một lát.
Minh Trạc cắn môi cô, hôn thêm một lúc nữa mới chịu dừng lại, ôm cô vào lòng, điều chỉnh lại hơi thở.
Văn Đàn nhịn không được khẽ nói: “Thầy Minh, em nóng…”
Minh Trạc không còn chiều theo ý cô như trước, giọng nói đầy kiềm chế và nhẫn nhịn: “Chịu nóng nhé.”
Văn Đàn đại khái cũng hiểu tình trạng hiện tại của anh là như thế nào…
Cô nín nhịn một lúc mới đỏ mặt thốt ra mấy chữ: “Thầy Minh, bên trong em có mặc đồ.”
Nhưng đúng là mặc không nhiều.
Lúc ngồi trong phòng đợi anh, Văn Đàn chỉ mặc một chiếc váy dài.
Vì vội vàng xuống dưới, cô cũng chẳng để ý ngoài trời có lạnh hay không, chỉ tùy tiện mặc chiếc áo khoác vào.
Minh Trạc không nói gì, cơ thể căng cứng.
Văn Đàn cảm thấy mình không thể cứ ngồi yên như vậy, phải làm gì đó mới được.
Bàn tay cô đang đặt trên vai anh từ từ trượt xuống, chạm vào bên hông anh rồi luồn vào trong.
Yết hầu Minh Trạc lên xuống dữ dội, trầm giọng cảnh cáo: “Văn Đàn.”
Cô vùi mặt vào ngực anh, giọng nói vừa nhỏ vừa yếu ớt: “Chính anh nói… cho em sờ mà…”
Đầu ngón tay Văn Đàn dán chặt vào những khối cơ bắp săn chắc của anh, dần dần dời xuống dưới…
Minh Trạc một lần nữa nắm chặt lấy tay cô, tông giọng tràn đầy sự nguy hiểm rình rập. Văn Đàn khẽ ngẩng đầu lên một chút, ghé sát vai anh, hơi thở phả nhẹ: “Nhưng em muốn giúp anh…”
Gần như ngay lập tức, lý trí của Minh Trạc hoàn toàn sụp đổ, không thể kiểm soát được.
*
Chiếc áo khoác của Văn Đàn chẳng biết đã rơi xuống đất từ lúc nào, cô ngồi nghiêng trong lòng Minh Trạc, mỗi tấc da trắng sứ lộ ra đều ửng hồng nhàn nhạt như một con tôm luộc.
Minh Trạc nắm lấy tay cô, lấy khăn giấy.
Cô cố gắng nói điều gì đó để xua tan sự ngượng ngùng của bản thân lúc này: “Thầy Minh đỉnh thật đấy…”
Minh Trạc: “…”
Anh ném khăn giấy vào thùng rác: “Lần sau đừng làm thế này nữa.”
Văn Đàn túm lấy áo anh, đôi mắt xinh đẹp vẫn còn vương ánh nước, mang theo chút xấu hổ như vừa làm chuyện sai trái: “Anh không thích ạ?”
Minh Trạc hơi khựng lại, cúi đầu hôn cô, ngữ điệu chậm rãi: “Không phải, tay của em không nên làm những chuyện này.”
Anh thích Văn Đàn, thích nụ cười của cô, thích sự xinh đẹp rực rỡ của cô, thích cả những tâm tư nhỏ nhặt dễ dàng bị nhìn thấu, và thích cả sự chủ động của cô.
Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc cô có khả năng đã từng làm những việc này cho người đàn ông khác, trong lồng ngực Minh Trạc lại dâng lên một cảm giác bực bội khó tả.
Đó là thứ cảm xúc mà anh chưa bao giờ có. Ghen tuông.
Văn Đàn hiển nhiên không biết những suy nghĩ này của anh, chỉ thở phào nhẹ nhõm, môi chạm môi với anh, thủ thỉ: “Tay của thầy Minh còn quý hơn tay em nhiều, anh còn có thể…”
Minh Trạc trực tiếp nuốt trọn mọi âm thanh của cô.
Hai người cứ thế ở trên sofa hôn nhau ngắt quãng hơn một tiếng đồng hồ, thỉnh thoảng lại trò chuyện vài câu.
Đột nhiên Văn Đàn chợt nhớ ra điều gì đó, ngồi thẳng dậy một chút: “À đúng rồi, lần trước đến nhà anh lấy rượu gạo, hình như em đã gặp bố anh… Lúc đó bác ấy tưởng em là bạn gái anh, còn hỏi em anh đã làm gì ở làng Tác Tùng nữa…”
Sắc mắc Minh Trạc dường như nhạt đi vài phần: “Em không cần để ý đến ông ấy.”
Không đợi Văn Đàn lên tiếng, anh đã tiếp tục: “Lần sau em đến nhà giúp anh đổi mật khẩu nhé.”
Những lời Văn Đàn định nói đều nuốt ngược vào trong, mặt cô đỏ lên một cách không tự nhiên, cô “Ồ” một tiếng rồi mới hỏi: “Vậy mật khẩu hiện tại của anh là gì thế, sinh nhật anh ạ?”
“Không phải.”
Đôi môi mỏng của anh hơi mấp máy, đôi mắt đen cụp xuống thoáng qua vài phần u ám. Anh không nói tiếp.
Văn Đàn đoán được đại khái, cô nhỏ giọng hỏi: “Có liên quan đến em trai anh ạ?”
Hồi lâu sau, Minh Trạc mới “Ừm” một tiếng, vòng tay ôm cô chặt hơn: “Ngày thằng bé gặp tai nạn.”
Lúc này Văn Đàn mới hiểu tại sao khi đó Khắc Châu lại nói với cô rằng, mười năm rồi Minh Trạc vẫn không thể thoát ra được.
Anh đặt mật khẩu nhà là ngày giỗ của em trai mình, ngày qua ngày tự nhắc nhở bản thân chuyện gì đã xảy ra hôm đó. Vậy thì làm sao có thể quên được.
Trong lòng Văn Đàn hơi chua xót, đưa tay ôm lấy anh.
Lòng bàn tay Minh Trạc phủ lên sau gáy cô, nói rất nhỏ: “Khắc Châu nói với em hả?”
Văn Đàn gật đầu: “Anh ấy muốn em khuyên anh đừng quay lại đó nữa.”
Minh Trạc không nói gì.
Văn Đàn lại nói: “Thầy Minh, sau này năm nào em cũng đi cùng anh được không?”
Cô không muốn khuyên anh, cũng cảm thấy chẳng có gì cần khuyên cả.
Namcha Barwa đối với Minh Trạc là nơi mà sự sống của em trai anh dừng lại ở khoảnh khắc cuối cùng, cũng là nơi anh gửi gắm tất cả nỗi nhớ nhung và sự lo lắng.
Sự u ám trong đáy mắt Minh Trạc bị thay thế bởi một cảm xúc mãnh liệt hơn, anh nghiêng đầu hôn lên trán cô: “Được.”
Đêm dần khuya, từng ngọn đèn phản chiếu trên cửa sổ lần lượt tắt đi, cả thành phố dường như chìm vào sự tĩnh lặng hiếm hoi.
Văn Đàn cứ thế tựa vào lòng Minh Trạc, không nỡ nhắm mắt lại.
Sau đêm nay, họ sẽ không gặp nhau trong ít nhất một tháng.
Thậm chí Văn Đàn còn thoáng nghĩ, căn phòng kia cuối cùng vẫn là thuê phí công vô ích rồi.
———
Hết chương 85
Dông dài:
Mình sẽ cố gắng đăng 2 chương/ngày từ hôm nay để cả nhà mình kịp đón Tết với thầy Minh và Văn Đàn nha ^^
