Chương 84: Khách sáo

Chuyển ngữ: @motquadao
Minh Trạc thực sự đã đến sau hai mươi phút kể từ lúc anh gọi điện cho Văn Đàn. Ngay từ đầu anh đã không định đi lên, chỉ đứng ở dưới lầu đợi cô.
Khách sạn là một nơi mà đối với những cặp đôi đang trong giai đoạn nồng cháy, bản thân nó đã mang theo vài phần mập mờ, dễ làm người ta liên tưởng.
Minh Trạc không đến đây vì mục đích đó, nhưng anh cũng sợ bản thân mình sẽ mất kiểm soát.
Khi Văn Đàn lóc cóc chạy xuống dưới, Minh Trạc đang tựa vào chiếc xe việt dã, vừa vặn hút xong điếu thuốc trên tay.
Cô đứng trước mặt anh, hỏi nhỏ: “Thầy Minh, có phải anh đã đợi rất lâu rồi không? Em xin lỗi, em hiểu sai ý của anh, em cứ tưởng anh định lên phòng tìm em…”
Minh Trạc gập đầu thuốc, dụi tắt rồi ném vào thùng rác, chậm rãi nói: “Cô Văn và bạn trai thật khách sáo, không nói một câu cảm ơn thì cũng là xin lỗi.”
Văn Đàn: “…”
Cô tiến lên một bước, rúc vào lòng anh, hai tay ôm lấy eo anh, tranh thủ cơ hội kiếm chút phúc lợi cho bản thân: “Nếu bạn trai em ngày nào cũng cho em sờ cơ bụng thì em sẽ không cảm thấy khách sáo nữa đâu.”
Minh Trạc ôm lấy cô, khẽ cười không thành tiếng.
Tự chủ của anh làm gì tốt đến mức để cô sờ mỗi ngày cơ chứ.
Văn Đàn ngẩng đầu nhìn anh: “Anh định lái xe về ngay trong đêm sao? Muộn thế này rồi, lái xe trong sa mạc chắc là nguy hiểm lắm.”
Minh Trạc đáp: “Đợi trời sáng anh mới đi.”
“Vậy đêm nay anh ở đâu?”
Minh Trạc bình thản dời tầm mắt, yết hầu khẽ chuyển động: “Ở nhà bạn.”
Văn Đàn không tin: “Thầy Minh, anh không giỏi nói dối đâu, lộ liễu lắm.”
Minh Trạc: “…”
Văn Đàn nhớ lại những lời anh nói trong điện thoại, vành tai đỏ ửng, cố gắng giữ bình tĩnh: “Hay là… anh ở phòng em đi, em sang ngủ với trợ lý.”
Ánh mắt Minh Trạc dừng lại trên khuôn mặt cô, sắc mắt tối sầm lại.
Hai mắt Văn Đàn sáng ngời, thiếu điều giơ tay lên thề thốt: “Em hứa sẽ không làm phiền anh đâu, anh cứ nghỉ ngơi thật tốt vào.”
*
Cuối cùng Minh Trạc vẫn ở lại khách sạn này, nhưng anh không ở phòng của Văn Đàn mà tự mình ra quầy lễ tân thuê một căn phòng khác.
Văn Đàn cùng anh trước sau bước vào thang máy, đứng tách ra hai phía, không ai nói câu nào, trông như hai người xa lạ.
Đợi đến khi cửa thang máy đóng lại, không có ai khác bước vào, Văn Đàn mới không nhịn được khẽ móc vào ngón tay của Minh Trạc.
Nhưng chưa đợi cô có hành động tiếp theo, cửa thang máy đã mở ra ở tầng hai khu nhà hàng. Có người đi vào.
Văn Đàn vô thức đưa tay sờ túi áo, lúc này mới nhớ ra vừa rồi xuống gấp quá nên quên đeo khẩu trang.
Khi cô ngẩng đầu lên, bóng lưng cao lớn vững chãi kia đã chắn ngay trước mặt cô. Văn Đàn khẽ cong môi, tay cô kéo vạt áo anh, không ngừng làm những động tác nhỏ.
Người bước vào là hai cô gái trẻ đang lướt xem video ngắn, một trong số đó tình cờ đang phát một tin đồn trong giới giải trí:
“Theo nguồn tin mà Quả Quả hóng được, hiện nay đã có không ít nhà đầu tư muốn thúc đẩy sự hợp tác giữa Quý Hồi và Văn Đàn, đã gửi cho hai người họ không dưới mười kịch bản, chỉ đợi Hoàn Vũ đưa ra quyết định cuối cùng. Trong buổi lễ Tinh Quang Thịnh Điển (*) tháng sau, cả hai cũng sẽ cùng nhau tham dự, các fan CP tha hồ mà ngắm!”
(*) Tinh Quang Thịnh Điển (Tencent Video Starlight Awards) là lễ trao giải thường niên lớn của Tencent Video, một trong những nền tảng xem video trực tuyến hàng đầu Trung Quốc, quy tụ dàn sao Hoa ngữ đình đám để tôn vinh các thành tựu trong ngành giải trí, đặc biệt là phim ảnh, trở thành sự kiện thảm đỏ hoành tráng với nhiều ngôi sao nổi tiếng và các giải thưởng giá trị.
Cô gái xem tin vỉa hè đó kích động ôm lấy cánh tay bạn mình: “Cứu với, CP của tao lại sắp đứng chung sân khấu rồi, aaaaa, đây là đại hội nhan sắc gì thế này!”
Màn hình điện thoại của cô ấy tắt đi rồi lại vô thức được bật sáng, làm lộ ra hình nền điện thoại.
Đó là bức ảnh Văn Đàn và Quý Hồi cùng đi thảm đỏ, đã qua xử lý làm mờ hậu cảnh, bầu không khí mập mờ tràn ngập, mang lại cảm giác như hai người vì yêu mà cùng nhau bỏ trốn.
Người bạn đi cùng cũng bắt đầu “đẩy thuyền”: “Cảm giác hai người họ khá thân nhau, lại còn cùng công ty, có khi đang hẹn hò thật đấy chứ.”
Cô gái kia gần như muốn ngất xỉu: “Chắc chắn rồi còn gì nữa, Hai hôm trước tao còn lướt được một video, đào ra ảnh Quý Hồi đi Paris xem show năm ngoái, anh ấy có chụp ảnh chung với giám đốc của Ethereal đấy! Bộ Haute Couture của Ethereal mà Văn Đàn mặc chắc chắn là do ảnh đứng ra kết nối rồi!”
“Nếu mày nói vậy thì đúng là rất có khả năng thật.”
“Văn Đàn nhà chúng ta coi như cũng bắt đầu khởi sắc rồi. Trước đây gặp phải tên khốn Mạnh Trần An kia, đã chẳng giúp được gì cho cô ấy thì thôi còn để cô ấy bị ăn chửi mỗi ngày. Quý Hồi đúng là càng nhìn càng đẹp trai, vừa trẻ vừa men, tốt hơn lão già Mạnh Trần An nhiều.”
“Nhìn dáng người của Quý Hồi là biết có cơ bụng rồi, Văn Đàn bình thường chắc chắn là được “ăn” rất ngon.”
Hai người càng nói, nụ cười càng trở nên “gian tà”, nhận ra trong thang máy còn có người khác mới vội che miệng lại, nhưng ánh mắt nhìn nhau đều là sự mập mờ không cần nói cũng hiểu.
Khi thang máy đến tầng, hai cô gái bước ra trước.
Người bạn đi cùng hỏi nhỏ: “Lúc nãy mày có để ý không, anh chàng đứng sau mình đẹp trai kinh khủng, mẹ ơi, tao không dám quay đầu lại nhìn luôn.”
“Vãi thật à? Tao mải nhìn điện thoại quá…”
Cô gái kia quay đầu định nhìn cho rõ, nhưng cửa thang máy đã từ từ đóng lại.
Trong thang máy, rơi vào một khoảng lặng chết chóc.
Tay Văn Đàn đã rút lại từ lúc nào không hay. Bây giờ cô cảm thấy rất hối hận, biết thế đã không để thầy Minh ở lại khách sạn này.
Rất nhanh, thang máy dừng ở tầng 22.
Giọng Minh Trạc vang lên: “Đến rồi.”
Văn Đàn đi theo ra ngoài vài bước, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Thầy Minh nghỉ ngơi sớm đi nhé, em về phòng đây.”
Nói xong, cô chạy rất nhanh, chớp mắt đã biến mất khỏi tầm mắt của Minh Trạc.
Về tới phòng, Văn Đàn dựa lưng chặt vào cửa, tim đập loạn xạ, trong lòng dâng lên cảm giác chột dạ khó hiểu, như thể bị bạn trai bắt gian ngay tại giường vậy.
Không phải chứ, CP của cô với Quý Hồi bây giờ đã hot đến mức này rồi sao?
Văn Đàn mở điện thoại, tìm kiếm tên của mình và Quý Hồi. Không những họ có siêu thoại CP mà còn vận hành rất chuyên nghiệp, hơn 800 ngàn bài đăng, hơn 200 ngàn người hâm mộ. Thậm chí còn có người cắt ghép những vai diễn trước đây của cô và Quý Hồi thành một cốt truyện hoàn toàn mới, lượt thích và bình luận cực kỳ nhiều.
Văn Đàn gọi điện cho Văn Văn hỏi xem rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra.
Văn Văn đáp: “À chuyện đó hả, chị Thu nói hiện tại phản hồi đều đang rất tích cực nên không cần phải để ý đến.”
“Nhưng mà …”
“Em nghe ý của chị Thu là, hiện tại chị không có nhiều hoạt động lên sóng, đây cũng coi như là một kiểu marketing để giữ chân fan. Chị yên tâm đi, nhiều người cố tình “xào CP” (*) mà không hiệu quả được như hai người đâu.”
(*) Xào CP: Từ này chắc mọi người đều quen rồi nhưng mình cứ chú thích cho những ai chưa biết nha. Đây là từ chỉ hành động cố tình tạo các khoảnh khắc thân thiết, mập mờ giữa hai nghệ sĩ (cặp đôi) trên show truyền hình hoặc phim ảnh để tạo hiệu ứng truyền thông, tăng nhiệt cho dự án, khiến khán giả tưởng họ có tình cảm thật. Đây là chiêu trò phổ biến trong showbiz để quảng bá, tương tự “đẩy thuyền” nhưng chủ yếu do ekip thực hiện.
Văn Đàn hiểu rồi, chuyện này không phải công ty cố tình sắp xếp mà hoàn toàn là do fan tự phát. Công ty thấy hiệu quả không tệ nên cũng không can thiệp.
Đối với nghệ sĩ, việc xào CP thực sự là cách trực tiếp nhất để tăng độ nhận diện và duy trì độ hot.
Văn Đàn vừa cúp máy, đang cân nhắc có nên nhắn tin cho Từ Thu không thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa nhẹ nhàng.
Cô như có cảm ứng mà mở cửa ra, nhìn người đàn ông bên ngoài: “Thầy Minh?”
Minh Trạc dường như vừa mới tắm xong, mái tóc đen được lau khô một nửa.
Giọng điệu anh khá nghiêm túc, hỏi cô một cách rất lịch thiệp: “Anh có thể vào trong được không?”
Văn Đàn sực tỉnh, nhường đường cho anh: “Được ạ.”
Minh Trạc bước vào phòng, Văn Đàn còn chưa kịp đóng cửa thì đã bị người ta ép chặt vào tường.
———
