[Châu ngọc] Chương 1

Chương 1

Chuyển ngữ: @motquadao


Mặt trời vàng lặn về Tây, hoàng hôn tĩnh lặng.

Trong thư phòng của phủ họ Đàn tối om, khói từ lư hương bay nghi ngút phủ kín không gian, tạo nên một bầu không khí u ám, trầm uất.

“Hoang đường! Tuyệt đối không được!”

Người đàn ông trung niên khoác áo xanh hất tay áo, không kìm được giận dữ.

Đứng bên cạnh, Ngô thị lại “chậc” một tiếng, cười nhạt: “Hoang đường? Đàn Trọng An, những năm qua ông đã dâng bao nhiêu dược nhân cho Kỳ Vương rồi? Sao giờ dâng nàng ta cho Thái tử thì lại thành hoang đường?”

Thật sự nực cười đến cực điểm.

Nghe vậy, sắc mặt Đàn Trọng An tái xanh, muốn bác bỏ nhưng lại không nói nên lời, đành phải miễn cưỡng thốt ra một câu: “Không giống nhau, bà biết rõ…”

Ngô thị nghiêm giọng cắt lời: “Mạng sống của Đàn gia giờ đang nằm trong tay Thái tử, hy sinh một mình nàng ta thì may ra còn có đường sống.”

Kỳ Vương ở phong địa Ô Điền có mưu đồ làm phản xưng đế, nhưng cuộc nổi loạn đã bị Thái tử nhanh chóng và mạnh mẽ trấn áp.

Nhắc đến Thái tử, người trong thiên hạ ai nấy đều im như hến. Ai mà chẳng biết Thái tử Đại Chu Tạ Thanh Nghiễn mắc bệnh nan y đã nhiều năm, tính tình ngày càng thất thường, tàn bạo hung ác, không ai dám đắc tội.

Hiện tại sinh tử của thiên hạ đều nằm trong tay hắn.

Từ khi cấm quân tiến vào Ô Điền, tuy chưa từng động đến dân chúng trong thành, nhưng tất cả thế lực cũ dính líu đến Kỳ Vương đều bị xử nghiêm không tha.

Mưu phản là tội lớn, thập ác bất xá.

Dù Đàn gia không tham gia tạo phản nhưng cũng bị liên lụy không nhỏ.

Hiện tại, các thế gia quyền quý từng giao hảo với Kỳ Vương trong thành Ô Điền đều trong tình trạng bồn chồn, lo sợ bất an, chỉ sợ lưỡi dao sẽ rơi xuống đầu mình. 

Đàn Trọng An không lên tiếng, chỉ một lát sau, tấm lưng thẳng tắp tựa như bị ngàn cân đá đè cong, ông hơi cúi đầu, day thái dương, rơi vào trầm tư.

Một lúc lâu sau mới mở lời, giọng nói khàn đục, già nua: “Để ta suy nghĩ thêm…”

Ánh mắt Ngô thị lướt qua vẻ mặt trầm ngâm của chồng, tâm trạng cũng rất phức tạp, không nói thêm nữa, chỉ để lại một câu nhắc nhở trước khi đi.

“Ông đừng quên, nàng ta không phải người nhà Đàn gia.”

*

Khí hậu trong núi vốn thay điỉu thất thường, thường thì sau những ngày nắng rực rỡ, những cơn mưa phùn cũng sẽ nhanh chóng kéo đến.

Dưới chân núi, một ngôi nhà sàn tre tựa vào núi ẩn mình trong màn mưa mờ ảo. Nước mưa theo chiếc chuông đồng ở góc mái hiên tí tách rơi xuống khiến chuông phát ra âm thanh trong trẻo trong không gian tịch mịch.

“Đánh nhau nữa là hôm nay không có cơm ăn đâu nhé.”

Dưới mái hiên, một thiếu nữ đang ngồi yên tĩnh trên hành lang. Nàng khoảng mười sáu, mười bảy tuổi. Dung mạo yêu kiều lộng lẫy, tóc mai như mây, đôi mắt trong veo tinh khiết và trong suốt như nước hồ thu. Trông nàng tựa như một tinh linh trong núi lạc xuống trần gian, chẳng vương chút khói lửa nhân thế.

Mưa và sương quyện với nhau, cả đất trời mờ ảo. Vài chiếc lá tre rơi trên chiếc váy giản dị của nàng, nhìn từ xa huyền ảo như một bức tranh.

Những sợi tóc ướt sũng dính lộn xộn trên hai gò má và cổ cao mảnh khảnh. Sự ẩm ướt đó khiến Đàn Hòa rất khó chịu, nhưng nàng không quá bận tâm, đôi mắt sáng chăm chú nhìn vào chiếc hộp gỗ nhỏ trong tay.

Trong hộp gỗ, hai con bọ cạp một vàng một bạc đang giương càng độc, cong đuôi, quấn chặt vào nhau giao chiến kịch liệt.

Không hiểu sao hôm nay chúng đánh nhau cực kỳ hung hãn, một con rụng chân, con còn lại đứt đuôi, thảm không nỡ nhìn.

Đàn Hòa xót xa, không còn cách nào khác đành phải tách chúng ra rồi cho mỗi con ăn một chút hạt dược.

Gió núi xào xạc, sấm sét vang trời. Nàng không khỏi rùng mình, kéo chặt xiêm áo, nhìn ra ngoài trời mưa xuân rả rích. Đàn Hòa đột nhiên rất nhớ Sư phụ.

Nàng nhớ lúc Sư phụ còn sống, mỗi khi trời mưa sấm sét, nàng lại bịt tai chui vào lòng người, Sư phụ luôn xoa đầu nàng hết lần này đến lần khác: “Đừng sợ, có ta chở che cho con rồi.”

Sống mũi Đàn Hòa cay cay, ngây người một hồi, mãi lâu sau mới hoàn hồn, đưa tay lau đi đôi mắt ướt lệ.

Ngô thị đến nơi, vừa hay bắt gặp cảnh tượng này, bà ta ngẩn người một lúc.

Mỹ nhân rơi lệ tựa như lê hoa đái vũ, quả thực đáng thương vô cùng.

Ngô thị gấp dù giấy dầu đưa cho thị nữ bên cạnh, bước tới gần, ngạc nhiên hỏi bằng giọng nói ấm áp: “A Hòa, sao con lại khóc, có ai bắt nạt con à?”

Đàn Hòa ngước hàng mi dài phủ sương lên, có lẽ vì quá bất ngờ, nàng kinh ngạc nhìn về phía người đến.

“Phu nhân,” giọng nàng mềm mại, có chút khàn khàn.

“Núi Vọng Nguyệt này chỉ có một mình con, không ai bắt nạt được con đâu ạ,” Đàn Hòa nói nhỏ, “Chỉ là con nhất thời nhớ đến Sư phụ…”

Nghe nàng nhắc đến Đàn Cẩn, nụ cười trên mặt Ngô thị thu lại, vẻ mặt vốn luôn trang nghiêm thanh nhã trước mặt người khác suýt chút nữa không giữ nổi.

Mười bảy năm trước, bào muội của Đàn Trọng An là Đàn Cẩn ôm về một bé gái đang hấp hối, sau đó đã dùng cổ trùng và độc dược làm dẫn cùng đủ loại dược liệu quý hiếm để duy trì mạng sống mới cứu được đứa trẻ từ cổng Quỷ Môn Quan về.

Hỏi về lai lịch đứa trẻ, Đàn Cẩn thờ ơ, chỉ nói là nhặt được ở bãi tha ma về để thử thuốc, còn lại hỏi thế nào cũng không nói. Dần dà, bọn họ cũng không hỏi nữa.

Bé gái trắng trẻo như ngọc, từ nhỏ đã là một mỹ nhân nhỏ, lớn lên càng tinh xảo lộng lẫy, tính tình cũng mềm mại nên đặc biệt khiến người ta thương mến.

Không biết là do di chứng hay do dùng quá nhiều thuốc từ nhỏ, thân thể đứa bé không được khỏe mạnh, nhưng cũng vì thế mà có được một thể chất đặc biệt – bách độc bất xâm.

Thể chất ấy vừa là phúc, cũng là họa.

Sau khi Đàn Trọng An biết chuyện, ông ta cũng từng nảy sinh suy nghĩ dâng nàng cho quyền quý cao môn để mưu cầu danh vọng và che chở.

Đàn gia bao đời hành nghề y, nhưng lại là tà môn cổ y mà ai nghe cũng khiếp sợ, giỏi dùng người sống làm khí cụ nuôi dưỡng trùng cổ, thuốc quý để luyện thành dược nhân, khi cần sẽ lấy máu làm thuốc.

Việc này trái với luân thường nên ở Đại Chu luôn bị xem là cấm kỵ, song lại rất phổ biến ở vùng Ô Điền phía Tây Nam.

Nào ngờ, Đàn Cẩn biết được ý định của huynh trưởng thì nổi trận lôi đình, chỉ vào Đàn Trọng An mắng: Ai dám động đến đứa bé này thì phải bước qua xác ta trước đã!

Sau đó, bà đưa Đàn Hòa lên núi ẩn cư, sống lánh đời cô độc, không tiếp xúc với thế gian bên ngoài nữa.

Đàn Cẩn là một thiên tài trong y thuật cổ độc, một tay bà có thể khiến máu thịt hóa xương trắng, cũng có thể cải tử hoàn sinh. Bà nhận Đàn Hòa làm đệ tử, truyền dạy hết những gì mình học được.

Chỉ tiếc là Đàn Hòa không mấy hứng thú với cổ độc, ngược lại lại say mê y dược.

Đàn Cẩn là một người kỳ quái, cả đời không chồng không con, vì thế Đàn Hòa tuy là đệ tử, nhưng thực chất là con gái nuôi.

Bà yêu thương Đàn Hòa như mạng sống. Trước khi qua đời vì bạo bệnh, vì biết mình không còn đủ sức để bảo vệ Đàn Hòa nữa, bà gọi huynh trưởng và tẩu tử tới, đôi mắt bình thẳn nhìn thẳng vào họ.

“Sau khi ta chết, nếu các ngươi dám động đến A Hòa, ta nhất định sẽ hóa thành ác quỷ, ăn thịt, uống máu các ngươi!”

Từng câu từng chữ như những mũi tên sắc lạnh và bén nhọn ghim chặt vào người, đến giờ Ngô thị nhớ lại vẫn rợn tóc gáy.

Nhưng bà ta còn sợ vị Thái tử sát danh chấn thế (*) kia hơn. Không biết có phải tạo nghiệp quá nhiều hay không, sau khi Thái tử dẹp loạn Ô Điền xong đã vội vã dẫn một đội binh mã hồi  kinh, nghe nói là do bệnh cũ tái phát.

(*) Sát danh chấn thế: dùng việc giết chóc (hoặc năng lực chiến đấu, sự tàn khốc) để tạo nên một danh tiếng lẫy lừng, khiến cả thế gian phải kinh hãi và chấn động.

Mạng sống của Đàn Hòa là do Đàn Cẩn ban cho, dù sao nàng cũng nợ Đàn gia một ân tình.

Đứa trẻ này lại là người có phúc lớn, từ nhỏ đến lớn đã bước qua Quỷ Môn Quan bao nhiêu lần vẫn sống sót, có lẽ lần này cũng sẽ giữ được mạng.

Ngô thị đầy tâm sự suy tính.

Nghĩ đến tình cảnh hiện tại của Đàn gia, Ngô thị cắn răng làm liều, trên mặt bà ta nở nụ cười rất thân thiết, nắm lấy bàn tay mềm mại hơi lạnh của Đàn Hòa xoa xoa: “A Hòa, không giấu gì con, hôm nay ta đến là có việc muốn cầu cạnh con.”

Đàn Hòa ngước mắt lẳng lặng nhìn bà ta, đôi mắt trong veo thuần khiết, nghiêm túc nói: “Xin phu nhân xin cứ nói.”

“Nhà mẹ đẻ ta gửi thư, mẫu thân ta đã tuổi lục tuần lâm trọng bệnh, tìm khắp danh y cũng không thuyên giảm, bất đắc dĩ ta đành phải nhờ A Hòa thượng kinh một chuyến, giúp ta xem bệnh cho mẫu thân.”

Nhà mẹ đẻ Ngô thị ở kinh thành. Bà ta biết Đàn Hòa chưa từng va chạm thế sự, tâm địa thuần lương, trước đây cũng từng mời nàng rời núi chữa bệnh cho người khác.

Thượng kinh…

Đàn Hòa cụp hàng mi dài, vô thức nhíu mày suy nghĩ một lúc. Xa quá, nàng lớn đến chừng này còn chưa từng rời khỏi thành Ô Điền.

Ngô thị quan sát sắc mặt nàng, thấy nàng do dự thì trong lòng sóng cuộn biển động.

Bà ta thu lại tâm tư, thở dài thật sâu: “A Hòa sống sâu trong núi nên không biết. Kỳ Vương làm phản, thành Ô Điền hiện tại hỗn loạn bất an, ta và gia chủ cũng không thể thoát thân, e rằng… cả đời này không thể gặp lại mẫu thân ta nữa rồi.”

“Thật sự không còn cách nào khác, mới nghĩ đến việc nhờ A Hòa tới xem bệnh.”

Thật thật giả giả, thực hư lẫn lộn.

Nói đến đây, khóe mắt Ngô thị lập tức ngấn lệ, rơi xuống thê lương.

Tim Đàn Hòa thắt lại. Nàng hiểu cảm giác âm dương cách biệt, giống như nàng và Sư phụ.

Nàng nhìn Ngô thị, trên mặt lộ vẻ xúc động.

“Được.” Đàn Hòa không nỡ, bèn đồng ý, “Phu nhân yên tâm, con nhất định sẽ cố gắng hết sức.”

Tảng đá đè nặng trong lòng rơi xuống, Ngô thị nước mắt giàn giụa không nhịn được thở phào, gương mặt lộ ra ý cười: “Đa tạ A Hòa, ta sẽ phái võ sư trong phủ hộ tống con đến kinh thành.”

*

Trên quan đạo, xe ngựa lóc cóc chạy về phía kinh thành, thành Ô Điền dần dần lùi xa, cho đến khi không còn nhìn thấy nữa.

Bàn tay tuyết trắng như mỡ đông, tựa như được tạc từ ngọc mềm tinh xảo, mong manh trong suốt vươn ra sau rèm xe.

Đàn Hòa thò đầu ra ngoài nhìn xa xăm, chỉ thấy sông núi rộng lớn, trời đất bao la.

Trong khoảnh khắc, trong lòng nàng chợt dâng lên một cảm xúc kỳ lạ khó tả.

Chuyến đi này nàng chỉ mang theo hộp thuốc bên người và đôi bọ cạp nhỏ vàng bạc. Trong hộp gỗ, tiểu Kim và tiểu Ngân dường như cũng nhạy bén nhận ra môi trường bất ổn, ngoan ngoãn cuộn tròn tựa vào nhau, bất động.

Xe ngựa đi lại chao đảo, lắc lư khiến Đàn Hòa lim dim buồn ngủ. Trong lúc ý thức mơ màng, nàng như nghe thấy tiếng tiểu tư ngoài xe cố ý hạ thấp giọng, như thể có điều kiêng kỵ.

“Ta nghe nói vị Thái tử điện hạ kia tàn độc bạo ngược, lấy việc giết người làm thú vui?”

“Chẳng phải sao, từ núi xác biển máu mà giết ra, thủ đoạn độc ác còn hơn cả La Sát ác quỷ!”

“Chậc, thật đáng tiếc cho cô nương này…”


Hết chương 1

Spoil:

“Cô thấy lá gan ngươi ngày càng lớn, người nào cũng dám đưa vào Đông Cung.”

Dông dài:

Mầm non cuối cùng tới đây ạ. Đây là thể loại hoàn toàn mới, bình thường mình cũng gần như không đọc truyện cổ đại, cung đấu bao giờ nên thấy không tự tin lắm, sợ dùng từ nửa nạc nửa mỡ. Mọi người thấy chỗ nào không hợp lý thì cứ góp ý với mình nha. 

Bình luận về bài viết này