Chương 1: Ác mộng nơi biên giới
Chuyển ngữ: @motquadao
“Sợ không?”
Giữa màn đêm đặc quánh như mực, một giọng nam trầm thấp, lạnh lẽo truyền đến với vẻ biếng nhác: “Có sợ sẽ chết ở đây không?”
Bầu trời trước lúc bình minh chìm vào khoảnh khắc tăm tối nhất.
Gió đêm mùa hạ mang theo vẻ hoang dại, thổi tan cái nóng oi bức trong rừng rậm. Bốn bề núi non hiểm trở dốc đứng, cao vút tận mây. Những cánh rừng mưa nhiệt đới bạt ngàn trải dài xuống tận thung lũng. Vầng trăng đơn độc treo lơ lửng trên những đám mây xám xanh, tựa như đang ẩn giấu sát khí giữa rừng sâu.
Tạ Thanh Mạn gần như đã không còn đường lui.
Nguy hiểm đang từng bước áp sát, nhưng tầm nhìn trong bóng tối lại như bị phủ một lớp sương mù.
【Không nhìn rõ.】
Cô hoàn toàn không nhìn rõ diện mạo của đối phương, chỉ thấy được một hình bóng mờ ảo. Nghe giọng nói sạch sẽ, phóng khoáng kia, có lẽ hắn còn rất trẻ, tầm mười bảy, mười tám tuổi.
【Là ai?】
Chưa kịp suy nghĩ hay hỏi han, bóng người kia đã bắt đầu thong dong tiến về phía cô.
Cô lùi một bước.
Hắn tiến một bước.
Rõ ràng là trò mèo vờn chuột, vậy mà hắn lại vui vẻ không biết chán: Nhìn cô cảnh giác, nhìn cô bị mình dồn vào góc chết, nhìn cô cuối cùng cũng phải khuất phục.
“Anh muốn gì?”
Dù sao cũng không thoát được, Tạ Thanh Mạn đứng khựng lại tại chỗ: “Đưa tôi về?” Cô giấu bàn tay không ngừng run rẩy ra sau lưng, từ từ siết chặt, ngước mắt nhìn bóng người nọ, giọng nói lạnh lùng và bình thản: “Hay là giết tôi…”
Chữ “tôi” còn chưa nói xong, giọng cô đã biến sắc.
Một tia sáng lạnh lóe lên dưới tay trái của thiếu niên, lưỡi dao sắc bén sượt qua cổ Tạ Thanh Mạn, xé gió lao đi.
Xoẹt!
Một con rắn độc đang thè lưỡi bị lưỡi dao xuyên thẳng, quằn quại thân mình đầy quái dị vài cái rồi bị ghim chặt trên thân cây phía sau Tạ Thanh Mạn.
Thân thủ của thiếu niên quá mức gọn gàng, phản ứng nhạy bén, chính xác, tàn nhẫn, một đòn chí mạng.
Nọc độc và máu tươi nhỏ giọt trên lưỡi dao lạnh lẽo.
“Á…”
Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, tiếng thét theo bản năng của Tạ Thanh Mạn nghẹn lại nơi cổ họng.
Lưỡi dao được thu hồi, xoay một vòng đầy hoa mỹ và lạnh lẽo dưới tay thiếu niên.
Thiếu niên tóc cắt rất ngắn, làn da trắng một cách quá đáng, một sắc trắng lạnh gần như bệnh hoạn, không rõ là do ánh trăng phản chiếu hay bẩm sinh đã thế, toát ra vẻ âm u nham hiểm.
Hắn thong thả lau sạch dao, thân hình vẫn chìm trong bóng tối.
Tạ Thanh Mạn vô thức nín thở.
Có lẽ đã quá quen với những việc này, thiếu niên chẳng mảy may để tâm.
Tuy nhiên, nhìn sắc mặt cắt không còn giọt máu của Tạ Thanh Mạn, hắn có vẻ thấy thú vị, cúi đầu cười khẽ: “Đến một con rắn cũng sợ mà vẫn dám chạy? Tôi cứ tưởng em to gan lắm chứ.”
Theo động tác của hắn, một luồng sáng ấm áp lóe lên nơi cần cổ rồi khuất sau cổ áo.
Hình như đó là một sợi dây chuyền.
【Vẫn không nhìn rõ.】
Mọi thứ trước mắt vẫn hỗn độn và mờ mịt.
Mất một lúc lâu, Tạ Thanh Mạn mới tìm lại được giọng nói: “Anh…”
Cô ép bản thân phải nhìn thẳng vào mắt hắn, cực lực kiềm chế sự run rẩy trong giọng nói: “Tại sao anh lại cứu tôi?”
Sự trấn tĩnh vờ vịt đó đã sớm bị hắn nhìn thấu.
“Tối qua tôi đã nhắc nhở em rồi,” Thiếu niên trả lời không đúng trọng tâm, ngũ quan chìm trong bóng tối, giọng nói trầm lạnh, “Ở đây đâu đâu cũng có trạm gác và lính tuần tra, em không chạy xa được đâu.”
Toàn thân hắn toát ra vẻ hời hợt, đủ hờ hững nhưng lại khiến người ta nghẹt thở vì áp lực.
Ngữ điệu ấy khiến người ta hoang mang.
Giống như một sự thương hại.
Trong một khoảnh khắc, cô thậm chí còn không phân biệt được ranh giới giữa sự mập mờ và lời đe dọa.
“Vậy nên?”
“Cho em một cơ hội thì sao nhỉ?” Thiếu niên xoay lòng bàn tay, thu dao lại, thay vào đó là một khẩu súng bắn tỉa. Giọng hắn trầm xuống: “Ba phút, chỉ cần em chạy thoát khỏi tầm bắn, tôi sẽ tha cho em.”
Ngữ khí ôn hòa, gần như là dỗ dành, nhưng cô có thể cảm nhận được sự ác độc trong cái cách hắn coi mọi thứ như một trò chơi.
Ngông cuồng và quỷ quái.
Tạ Thanh Mạn sững sờ.
Chỉ trong vài câu nói, đằng xa đã có ánh đèn. Tiếng người ồn ào ngày càng gần, có kẻ đã đuổi tới, khắp nơi đều hỗn loạn.
“Stop!” (Đứng lại!)
“…go to the two o’clock and nine o’clock directions…” (…lần theo hướng 2 giờ và hướng 9 giờ…)
Thiếu niên nói không sai, khu vực này đã bị phong tỏa.
Trong vài giây ngắn ngủi, những kẻ bị kinh động đã nhanh chóng bao vây nơi này. Nghe những câu tiếng Anh bập bẹ xen lẫn vài câu tiếng Tây Ban Nha, cô không hiểu gì cả. R
Rất ồn ào, có lẽ họ đang chửi bới.
Nghe thấy thiếu niên định thả Tạ Thanh Mạn đi, một gã béo trong số đó chỉ tay vào hắn, xông lên ngăn cản: “You can’t fucking let her leave, she…” (Mày đ’éo thể thả nó đi được, con bé đó…)
Lời còn chưa dứt, hắn đã giơ tay nổ sung.
“Rowan!”
Tiếng súng giảm thanh trầm đục vẫn khiến người ta giật thót, sắc mặt của tất cả mọi người đồng loạt thay đổi.
Máu tươi văng tung tóe.
Gã béo ngã gục xuống đất gào thét như lợn bị chọc tiết, còn thiếu niên vẫn bất động như núi.
Dáng người cao ráo, thẳng tắp của thiếu niên giống như một lưỡi dao sắc bén, lộ rõ sự sắc sảo, ẩn giấu sát khí.
Khung cảnh đối lập rõ rệt đến mức hãi hùng.
Thiếu niên lại chẳng buồn liếc mắt nhìn gã béo lấy một cái, chỉ hứng thú đánh giá Tạ Thanh Mạn như đang nhìn một con mồi đáng thương: “Không định chạy nữa à?”
Bốn bề lặng ngắt như tờ.
Những kẻ xung quanh, cả trong sáng lẫn ngoài tối đang định ngăn cản, giờ đây như những con rắn độc bị ép phải thu mình trong bóng đêm.
Dù thiếu niên này chỉ mới mười mấy tuổi, nhưng họ dường như vẫn kiêng dè hắn, sợ hãi hắn, nhất thời không ai dám hành động thiếu suy nghĩ.
Dưới bầu trời bao la của vùng biên giới, ánh sao đêm nhường chỗ, ánh sáng ngày mới dần ló rạng từ những tầng mây.
Thiếu niên đứng trong bóng tối mịt mù, khẽ cười.
“Sao thế,” giọng nói ấy như lời thì thầm của ác quỷ, mang theo vài phần trêu chọc, chậm rãi mà đầy thâm sâu: “Em thực sự định ở lại bầu bạn với tôi sao?”
Không còn thời gian để chất vấn hay suy nghĩ, ngay khi hăn vừa dứt lời, Tạ Thanh Mạn quay đầu chạy thục mạng.
Trời sắp sáng rồi, điểm mốc gần nhất là một vách đá, chỉ có thể thấy đường bờ biển dài vô tận, nhưng cô không thể nhảy xuống. Quay lại là rừng rậm, là một nơi ẩn nấp tốt, nhưng cô cách rừng rậm một khoảng rất xa. Trên mặt đất toàn là cành gãy, đá sỏi và bùn lầy. Ba phút, 180 giây, hoàn toàn không đủ để cô tìm được điểm mù của súng bắn tỉa.
Chỉ cần một khoảnh khắc do dự cũng đủ để mất mạng.
Chỉ có chạy, cô phải chạy bán sống bán chết.
Giữa màn đêm, một đốm lửa lóe lên, thiếu niên hơi rủ mắt châm một điếu thuốc, chẳng rõ đang nghĩ gì.
Sau đó, hắn ngậm điếu thuốc, lên nòng súng ngay sau lưng cô.
Dãy núi lạnh lẽo, những rặng núi trùng điệp ẩn hiện trong màn đêm đen kịt. Vượt qua những tảng đá, những khe suối nông, con đường núi dốc đứng đầy cỏ dại, từ những bụi cây cao thấp phát ra tiếng sột soạt. Khu rừng mưa không thấy điểm dừng ở đằng xa trông như một chiếc lồng giam có thể nuốt chửng mọi thứ, nhưng lúc này lại trở thành cọng rơm cứu mạng của cô.
Hơi thở gấp gáp, nhịp tim tăng nhanh, nỗi sợ hãi và tuyệt vọng không ngừng bủa vây lấy toàn thân Tạ Thanh Mạn như sóng xô thác đổ. Sau đó, cảm giác kinh hoàng đạt đến cực hạn.
Đầu óc Tạ Thanh Mạn trống rỗng, mọi âm thanh bên tai hóa thành gió, tan biến vào trong bụi trần núi rừng.
Tay chân cô lạnh ngắt.
Dưới màn đêm, chấm đỏ ngắm thẳng vào lưng Tạ Thanh Mạn, họng súng đen ngòm nhắm thẳng vào tim cô.
Đoàng!
Sau tiếng súng, Tạ Thanh Mạn giật mình tỉnh dậy từ trong giấc mộng.
【Chỉ là mơ.】
【Chỉ là ác mộng.】
Một cơn ác mộng quái dị đã ám ảnh cô suốt nhiều năm.
Mồ hôi lạnh thấm ướt tóc mai, nỗi sợ hãi trong mơ tràn sang tận cả thực tại.
“Ron… Roan?”
Tạ Thanh Mạn vô thức ôm lấy ngực, lẩm bẩm đánh vần cái tên của người trong mộng, hơi thở dồn dập, nhịp tim quá nhanh gần như không bình ổn lại được.
Cô muốn đánh vần cho đúng, nhưng lại không nhớ rõ.
“Chị Thanh, chị không sao chứ?” Cô trợ lý nhỏ đứng chờ bên cạnh bị trạng thái của cô làm cho giật mình: “Có phải em làm phiền chị không?”
“Chị Thanh, chị không sao chứ?” Cô trợ lý nhỏ đứng chờ bên cạnh bị trạng thái của cô làm cho giật mình: “Em làm phiền chị ạ?”
Trong phòng nghỉ đèn đuốc sáng trưng, mùi đàn hương hòa quyện với hương thanh khiết của hoa nhài và hoa dành dành, tiếng kim đồng hồ tích tắc chạy giữa không gian tĩnh lặng nghe vô cùng rõ ràng. Chiếc đồng hồ tráng men màu xanh bán trong suốt đặt đối diện hiển thị thời gian và địa điểm:
19 giờ 46 phút, cuối tháng Bảy.
Bắc Kinh.
Cảm giác bực bội do cơn ác mộng mang lại mãi không tan biến, Tạ Thanh Mạn day nhẹ giữa chân mày: “Không sao.”
Chắc là dạo này áp lực quá lớn, tâm trạng không tốt, cũng có thể do chịu ảnh hưởng bởi kịch bản mới đọc cách đây hai ngày nên cô lại bắt đầu gặp ác mộng, một giấc mơ kéo dài rất lâu.
Cùng một bối cảnh, cùng một cái kết.
Hoang đường mà rợn người.
Đúng là vô lý.
Làm việc không ngừng nghỉ suốt nửa năm nay, Tạ Thanh Mạn gần như chưa được nghỉ ngơi.
Bộ phim trước vừa đóng máy, sáng nay cô còn đang ở Thân Hải tham gia quảng bá phim, trưa dự tiệc đóng máy nói cười rôm rả, chiều đã bay về Bắc Kinh để dự tiệc tối kỷ niệm 30 năm của TOAO (The One And Only).
Vừa xuống máy bay, cô vội vàng thay đồ rồi chợp mắt trong phòng nghỉ, không ngờ lại ngủ say thật.
Quá mệt rồi.
Nhưng không còn cách nào khác, kỷ niệm 30 năm của TOAO chắc chắn sẽ quy tụ rất nhiều nhân vật tầm cỡ. Archie và những nhân vật dẫn đầu giới thời trang, PR của các thương hiệu xa xỉ khu vực Hoa Hạ, thậm chí cả CEO toàn cầu của các hãng trang sức cao cấp đều sẽ có mặt. Những người này nắm giữ tài nguyên hàng hiệu của giới giải trí trong mười năm tới. Trước đây cô từng có hợp tác và giao tình nên xét về công hay tư thì việc không đến ủng hộ đều không hợp lý.
Còn mọi việc ở Hongkong đang diễn ra đúng kế hoạch, tất cả đều đã kết thúc.
Thực ra cô nên quay về rồi, chỉ là có một số việc cũng nên kết thúc thôi. Diễn xuất là sở thích của cô, cô luôn tận tâm tận lực, nhưng cô sẽ không ở lại giới giải trí quá lâu, cũng không có ý định ở lại lâu. Đóng phim là lựa chọn bị ép buộc bởi tình thế lúc bấy giờ. Kết quả như hiện tại chẳng qua chỉ là sai lầm nối tiếp sai lầm, đâm lao thì phải theo lao mà thôi.
Cô trợ lý nhỏ thấy Tạ Thanh Mạn không tập trung nên không tiện hỏi nhiều, chỉ đưa chủ đề quay lại công việc: “Chương trình bên ngoài sắp bắt đầu rồi, chị xem có cần gọi chuyên viên trang điểm chỉnh trang lại chút không ạ?”
Tạ Thanh Mạn lơ đãng đáp lại một tiếng.
Dù sao thì ác mộng cũng chẳng quan trọng.
Thiếu niên ngông cuồng trong mơ kia, cô vừa không nhìn rõ, cũng chẳng bận tâm, bất cứ lúc nào cũng có thể quẳng ra sau đầu.
Chỉ có một người mà cô không thể nắm được…
Tạ Thanh Mạn nhắm mắt lại, thu hết mọi cảm xúc trên mặt, đứng trước gương mặc cho nhân viên vây quanh chỉnh trang.
*
TOAO là tạp chí thời trang duy nhất lấy châu Á làm trọng tâm nhưng lại có thể lọt vào top 3 thế giới. Mặc dù giới thời trang những năm gần đây có xu hướng xuống dốc, nhưng tối nay các ngôi sao, đạo diễn, truyền thông, nhà sản xuất và PR của các thương hiệu xa xỉ trong giới gần như đều có mặt, thậm chí có thể cảm nhận được hơi thở phảng phất của các nhà đầu tư đứng sau ba vòng tròn Kinh Thành, Thượng Hải và Tây Bắc.
Một cảnh tượng huy hoàng chưa từng có.
Tiệc cocktail trước giờ khai mạc chính thức là “món khai vị” cho tối nay, một màn làm nóng bầu không khí đơn giản.
Ánh đèn sân khấu và ánh đèn flash từ bốn phương tám hướng tập trung lại. Tạ Thanh Mạn diện chiếc váy màu xanh băng lấp lánh, mái tóc đen xõa trên vai, những đường cắt ôm sát phác họa vóc dáng yêu kiều, uyển chuyển đầy mê hoặc dưới ống kính.
Tà váy màu khói bồng bềnh rủ xuống, hệt như một biển sao rực rỡ rơi xuống trần gian.
Tạ Thanh Mạn sở hữu vẻ ngoài lạnh lùng, sắc sảo đầy tính công kích. Lông mày lá liễu, đôi mắt trong veo như nước mùa thu, gương mặt tinh xảo như núi xa nhuốm sắc xuân lạnh. Trên người cô mang một vẻ mong manh dễ vỡ khiến chúng sinh điên đảo, lại pha thêm ba phần quyến rũ nhưng thần sắc lại lạnh lùng và hờ hững. Đó là thứ khí chất cao quý khó với tới, toát ra từ tận xương tủy.
Chốn phù hoa tựa chiến trường, đương nhiên không thiếu những màn oan gia ngõ hẹp. Chu Uyển, kẻ luôn không thuận mắt với Tạ Thanh Mạn, trang điểm lộng lẫy, gương mặt rạng rỡ dưới ánh đèn flash, đang tiến về phía cô.
“Nghe nói hôm qua chị bay đến Hoành Điếm, đã chuẩn bị đọc kịch bản rồi, vậy mà chiều nay bộ phim Lần thứ ba im lặng lại đột ngột đổi diễn viên.” Chu Uyển nâng ly về phía cô, bước tới với vẻ mặt đầy tiếc nuối: “Tôi nghe tin này trước khi lên máy bay mà cứ xót xa cho chị mãi…”
“Cảm ơn cô đã bận tâm.”
Tạ Thanh Mạn mỉm cười trao cho cô ta một cái ôm, dùng âm lượng chỉ đủ để hai người họ nghe thấy, thì thầm bên tai đối phương: “Có điều sau khi cổ phiếu của Nặc Khoa chạm sàn, số nợ của nhà họ Chu đã không thể trả nổi nữa rồi. Vậy mà Chu tiểu thư vẫn còn tâm trạng lo chuyện bao đồng của tôi, đúng là có nhã hứng thật.”
Lời nói thì dịu dàng nhưng thực chất toàn là dao găm.
“Nếu tôi là cô, tôi sẽ về thắp hương cầu nguyện cho kết cục của nhà họ Chu không quá thê thảm.”
Chu Uyển bị chọc trúng chỗ đâu, nụ cười cứng đờ. Nhưng dù có khó chịu đến đâu, cô ta cũng không thể bộc lộ tại đây.
“Cần gì phải nói khó nghe như vậy? Chị hận cô tôi như thế, chẳng phải cũng vì phần gia sản đó sao?” Cô ta nghiêng đầu, góc độ vừa khéo để không để lộ khẩu hình: “Tiếc rằng bà ấy lại là vợ góa của bố chị, di sản vốn dĩ đã có một phần của bà ấy. Chị đã đuổi được bà ấy ra ngoài rồi còn muốn thế nào nữa? Làm người đừng nên tuyệt tình quá.”
Ai mới là kẻ tuyệt tình?
Ánh mắt Tạ Thanh Mạn lạnh hẳn đi.
Dưới ống kính, cả hai vẫn giữ nụ cười hòa nhã, thân thiết chạm ly, nhưng những lời riêng tư lại từng câu từng chữ đều đâm thấu tim gan.
Cho đến khi cái ôm tách ra.
Trong lúc sóng ngầm cuộn trào, tần suất đèn flash đột ngột giảm xuống, nhưng ở lối vào hội trường lại đông nghịt người.
Tạ Thanh Mạn hơi ngạc nhiên, ngay cả Chu Uyển đang so kè với cô cũng lộ vẻ mặt khó hiểu.
“Chuyện gì vậy? Nhìn kìa, hình như bắt đầu giới nghiêm rồi.”
“Không rõ nữa, nhưng trước giờ khai mạc thường không có tin tức bùng nổ nào chứ nhỉ? Lạ thật.”
Xung quanh vang lên tiếng xì xào bàn tán.
“Suỵt, là… người đó.” Có người hạ thấp giọng, vẽ một chữ trong không khí.
Rất nhanh, tất cả mọi người trong bữa tiệc cocktail đều cảm nhận được sự vi diệu của buổi tối nay.
Bởi vì vài vị lãnh đạo cấp cao có mặt tại đây đều im lặng đứng dậy, rõ ràng là để nghênh đón ai đó.
Cánh phóng viên đương nhiên đánh hơi được, như mèo thấy mỡ, muốn bám theo. Tiếc là không có ngoại lệ, những người không phận sự đều bị nhân viên ngăn lại.
Cực kỳ phô trương.
Ở đất Bắc Kinh này, ném một viên gạch trúng mười người thì hết chín người là hoàng thân quốc thích.
Giới truyền thông không phải gì cũng dám chụp bừa.
Vô tình liếc mắt, Tạ Thanh Mạn quét lướt người đàn ông đang khiến các nhân vật cấp cao phải nghiêm túc đón tiếp, đầu ngón tay khựng lại.
Người đàn ông có ngũ quan tuấn tú, mái tóc ngắn gọn gàng, đường nét lạnh lùng chìm trong màn đêm đen như mực.
Thân hình cao ráo, thẳng tắp của anh được bao bọc trong bộ âu phục phẳng phiu, vai rộng eo hẹp. Viên đá sapphire trên kẹp cà vạt tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, mang theo uy thế của kẻ bề trên, vô cùng quý phái và nghiêm nghị.
Điều không thể phớt lờ là ở đuôi lông mày trái của anh có một vết sẹo đứt đoạn không sâu không cạn, vừa ngang tàng vừa bất kham.
Anh như một con dao quân dụng tinh xảo mà sắc bén.
Có thể tung đòn đoạt mạng trong cuộc đối đầu sinh tử, cũng có thể mê hoặc lòng người lúc tình cờ gặp gỡ.
Đó là bóng hình mà cô không thể quen thuộc hơn.
*
Khu vực gần thang máy kính nhanh chóng được sơ tán, phóng viên còn chưa kịp lấy được thông tin hữu ích nào đã bị chặn lại.
“Hiếm thấy thật đấy,” Người phụ trách TOAO là Khương Nghiên với đôi môi đỏ mọng gợi cảm, khẽ nhếch môi: “Một bữa tiệc kỷ niệm mà có thể phiền Diệp thiếu đến sớm thế này.”
Dù chỉ là lời nói xã giao nhưng sự kinh ngạc vẫn là thật.
Tầng lớp giàu sang quyền quý tại thủ đô nhiều như cá chép qua sông. Danh lợi qua lại, đâu đâu cũng có, chưa bao giờ đáng để nhắc tới, cũng không lọt vào được mắt những người này. Anh đường đường là một “tổ tông” chính hiệu lại xuất hiện trong ở đây, trong sự kiện này, thật sự rất khác thường.
Diệp Diên Sinh không đáp lại.
Một người quen bên cạnh thính tai, cười hì hì tiếp lời: “Khương đại tiểu thư ở bên vị nhà họ Phó lâu quá rồi, ngay cả cách châm chọc người khác cũng giống đến mười phần mười luôn.”
“Biến đi chỗ khác chơi, bình thường đã hay thêu dệt chuyện về tôi rồi.” Khương Nghiên cười mắng một câu: “bớt đến chỗ tôi làm loạn lại.”
Cửa thang máy mở ra.
Khương Nghiên liếc mắt ra hiệu, nhân viên đi cùng biết ý lui ra ngoài, trong thang máy chỉ còn lại hai người.
“Buổi đánh bài chiều nay Đông Việt “nhường” cho tôi hai triệu, tôi biết đó là ý của anh,” Khương Nghiên lười vòng vo, vào thẳng vấn đề: “Diệp thiếu muốn nhắn nhủ gì thì cứ nói thẳng.”
Thực ra không chỉ có vậy.
Dự án nhà họ Khương nhắm đến hôm qua cũng đột ngột được phê duyệt. Nói cho cùng, “quan thời xa không bằng bản nha thời gần”, nhà họ Khương tuy không cần dựa hơi nhà họ Diệp, nhưng hồ sơ được xét duyệt nhanh như vậy, chỉ vài ngày đã xong, tính hợp quy chỉ là một phần…
Đã nhận ân tình của ai, liếc mắt là thấy rõ.
Khương Nghiên là người thông minh, quan hệ giữa hai nhà Khương – Diệp vẫn chưa thân thiết đến mức cùng hội cùng thuyền, Diệp nhị thiếu gia đây cam tâm tình nguyện tặng nhiều ân tình như vậy, chắc chẳng đến mức vì ăn no rỗi việc mà đến ủng hộ buổi tiệc tối nay của cô ấy đâu nhỉ?
“Chuyện ở Quảng Thành là chuyện riêng của tôi.” Diệp Diên Sinh nhàn nhạt nói.
Đến đó thì dừng.
Thực ra tối qua tại nhà cũ của họ Khương, ông cụ Khương đã nhắc qua đến chuyện này rồi. Khương Nghiên mỉm cười: “Chuyện đó thì anh cứ yên tâm, tôi không thích lội nước đục.” Cô nàng đổi giọng: “Nhưng Diệp thiếu vốn dĩ xưa nay không coi trọng những dịp thế này, hôm nay lại chịu nể mặt, đích thân chạy một chuyến thì chắc hẳn là say rượu nhưng không phải do rượu rồi nhi?”
Chút chuyện nhỏ này tuyệt đối không đáng để một người như Diệp Diên Sinh hạ mình đến sớm. Cô ấy hiểu quá rõ.
Nói đến mức này, cái con người trầm mặc, lạnh lùng khó chiều này cuối cùng cũng chịu mở miệng: “Đúng là không phải.”
Diệp Diên Sinh chỉnh lại khuy măng sét, ngón cái ấn lên viên đá quý khẽ xoa nhẹ, dáng vẻ lơ đãng.
Khương Nghiên không ngờ anh lại thừa nhận dứt khoát như vậy, đôi mày thanh tú nhướn lên: “Tôi có thể tò mò một chút không, ra tay hào phóng như vậy là vì ai thế?”
Thang máy kính đang không ngừng đi lên.
Diệp Diên Sinh chẳng buồn chớp mắt, tầm mắt hạ xuống, nhìn bao quát toàn bộ hội trường…
Dưới tầm mắt của anh, tại trung tâm tiệc cocktail, Tạ Thanh Mạn đang khoác tay nam chính của một bộ phim nào đó, tươi cười rạng rỡ chụp ảnh trước ống kính truyền thông.
Hệt như một đôi tiên đồng ngọc nữ.
Ánh mắt Diệp Diên Sinh trầm xuống, kiềm chế khí thế sát phạt giận dữ trong người, đôi mắt đen nhánh như hồ nước lạnh chưa tan tuyết xuân, càng lúc càng tĩnh lặng và lạnh lẽo.
Ánh nhìn soi xét trắng trợn, cảm giác áp bức quá mức mạnh mẽ.
Rất lâu sau, hình như anh khẽ cười một tiếng.
Chỉ là nụ cười đó quá lạnh, không chạm đến đáy mắt, khiến người ta lạnh thấu xương: “Một nhóc con lừa đảo không tim không phổi.”
Hết chương 1
Từ tác giả:
Rất lâu rồi không gặp, sau nhiều năm, cuối cùng mình cũng đã mở hố mới rồi đây!
Phần giới thiệu gồm hai chương, phải đến chương thứ ba mới chính thức bắt đầu vào nội dung chính. Cảnh trong mơ ở đầu truyện bắt nguồn từ một giấc mơ có thật của mình từ bốn năm trước. Mình luôn cảm thấy nó rất kỳ diệu, nên dù chỉ vì một giấc mơ mà phải điều chỉnh thêm hẳn một chương mở đầu, cảm giác hơi giống kiểu vì một đĩa giấm mà đi gói cả khay sủi cảo vậy. Nhưng mình thích thì mình viết thôi.
Cảm ơn sự chờ đợi của mọi người, cảm ơn các bạn đã luôn ở đây. Hy vọng cuốn sách này có thể mang lại cho các bạn những giây phút vui vẻ.
P.S.
- Giấc mơ của Thanh muội chắc chắn không hoàn toàn giống với thực tế, nên nếu dựa vào đó để đoán tình tiết truyện thì sẽ có sai lệch đấy nhé.
- Tuyến tình cảm thì không cần nói nhiều rồi, còn tuyến sự nghiệp/cốt truyện sẽ chủ yếu xoay quanh những tranh đấu giữa các thế gia. Nội dung về giới giải trí có lẽ sẽ rất, rất ít; lý do tại sao không lược bỏ hoàn toàn phần này thì trong truyện mình sẽ đề cập tới.
Spoil:
“Tạ Thanh Mạn, em đang giả vờ không quen anh đấy à?”
Dông dài:
Mầm non tiếp theo nảy mầm. Hi vọng mọi người vẫn tiếp tục hỗ trợ mình chăm cây bằng 1 like 1 comment nha. Tạm thời lịch đăng truyện mới sẽ là 1 tuần/ chương cho đến khi mình hoàn thành bộ Tai tiếng bủa vây ạ.
